Thứ Tư, 19 tháng 11, 2025

Poetry Collection HUMANITY (Tuyển thơ Tình Người), multinational authors. Le Quy Long.

                               LE, QUY LON

                           AND OTHER AUTHORS

 

 

 

 

 

 

   POETRY

                COLLECTION

 HUMANITY

   (MULTINATIONAL AUTHORS)

              Book 4

 

 

           US PUBLISHING HOUSE

 

 

 

 

 

  Tuyển thơ TÌNH NGƯỜI

(Tác giả nhiều Quốc gia)

Poetry Collection HUMANITY

(Multinational Authors)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       Lời thưa       

Thưa các bạn,

        Hơn bao giờ hết, Tình Người phải được cấp bách đề cao và đưa lên hàng đầu.

        Không chậm trễ nữa, chúng ta phải cổ vũ Tình Người theo điều kiện mình có thể.

        Tình Người, không thể thiếu. Thiếu Tình Người, nhân loại không tồn tại được. Sống có Tình Người, lòng chúng ta cảm thấy an vui, gia đình đầm ấm, xóm làng bình yên, đất nước thái hòa.

        Các nhà lãnh đạo, nếu lãnh đạo dân chúng bằng Tình Người; bang giao, đàm phán… bằng Tình Người, mọi việc sẽ ổn thỏa tốt đẹp, thế giới sẽ hòa bình, đem lại hạnh phúc cho các dân tộc.

        Nếp sống hướng thiện, chúng tôi đã trình bày rõ ràng và rất ngắn gọn (tối giản) trong cuốn “Con đường Tình Người”. Sách không có gì mới lạ, chỉ nhắc lại nếp sống thân thiện, cảm thông, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau… của các thế hệ Tiền Bối, mà con cháu dần dần đánh mất! (Tuy không mới lạ, nhưng là giải pháp tối ưu cho sự hiệp nhất của các Tôn giáo; là giải pháp hữu hiệu nhất cho các cuộc đàm phán hòa bình).

        Các triết thuyết, các chủ nghĩa… vạch ra những con đường để tìm lại những gì đã mất đó, là yên bình và hạnh phúc. Nhưng đích đến, ngày càng xa mờ!

 

        Các chính khách hàng đầu trên thế giới, muốn đến với nhau để tìm giải pháp cho hòa bình, muốn cứu loài người thoát khỏi những nỗi thống khổ triền miên… nếu không đến bằng “Con đường Tình Người” và không chọn giải pháp Tình Người, chỉ gây thêm đau thương cho nhân loại! Chúng ta đã nhận ra (ngộ), chỉ có Tình Người mới cứu được Loài Người, chỉ có “Con đường Tình Người” mới dẫn đưa Loài Người đến Hòa Bình và Hạnh Phúc.

        Phải thể hiện Tình Người bằng hành động, tùy theo khả năng và điều kiện có được. Là những người cầm bút, chúng ta sáng tác những vần thơ, những lời văn… mời gọi con người sống cho nhau, sống vì nhau; biết nhìn nhau, tìm đến gần nhau. Có gần nhau mới có thể cảm thông và tha thứ; có gần nhau mới có thể yêu thương và chia sẻ…

        Người đời cũng thường mời gọi sống từ bi, sống bác ái, nhưng phải thể hiện lòng “từ bi” ấy, tinh thần “bác ái” ấy với tha nhân, mới gọi là sống có Tình Người. Phải sống thiện lương hơn nữa, sống đừng để ai thù ghét mình, mới gọi là sống có Tình Người.

       Những bài Thơ Tình Người hôm nay, là những liều vaccine giúp đề kháng bất công, đề kháng gian tham, tranh chấp, hận thù… giúp ngăn chặn các nguy cơ chiến tranh, không cho loại bạo bệnh này lâm vào “giai đoạn cuối”.

        Những ý nghĩ, những lời nói…thắp sáng tinh thần Tình Người; những bài thơ, những câu văn…chuyển tải tinh thần Tình Người, là một loại thần dược, chữa trị được bệnh hận thù, tẩy sạch được giao tranh… cần phát huy nhiều  hơn nữa, mở rộng khắp nơi, để mọi người sớm ý thức, chung tay xây dựng một xã hội lành mạnh, ấm no… trong bầu không khí thanh bình.

        Trân trọng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Foreword

Dear Friends,

More than ever before, Humanity must be urgently emphasized and placed above all else.
Without delay, we must encourage Humanity in every way we can.

Humanity is indispensable. Without Humanity, mankind cannot exist. When we live with Humanity, our hearts are at peace, our families are warm, our neighborhoods are harmonious, and our nation prospers in tranquility.

Leaders, if they govern their people with Humanity; if diplomacy and negotiations are guided by Humanity—everything will be resolved in goodwill, the world will be at peace, and happiness will come to all nations.

A virtuous way of life has been clearly and very concisely (in the simplest form) presented in the book The Path of Humanity. The book contains nothing new, but merely reminds us of the lifestyle of kindness, compassion, love, and mutual support practiced by our Forebears—values that descendants have gradually lost! (Though not new, it is the most optimal solution for unity among religions; and the most effective solution for peace negotiations.)

Philosophies and ideologies have all pointed to paths that seek to restore what has been lost—peace and happiness. Yet the destination grows ever more distant.

The world’s leading statesmen, when they wish to come together to seek solutions for peace, when they wish to rescue humankind from endless suffering—if they do not come by The Path of Humanity and do not choose the solution of Humanity, they will only bring greater pain to mankind! We have realized: only Humanity can save Humankind, only The Path of Humanity can lead Humankind to Peace and Happiness.

Humanity must be expressed through action, according to one’s ability and circumstance. As those who hold the pen, we compose verses and prose that invite people to live for one another, to live with one another; to truly see one another, and to draw near. Only when we draw near can we empathize and forgive; only when we draw near can we love and share.

People often speak of living with compassion, of living with charity—but unless such “compassion” and such “charity” are shown in action toward others, it cannot truly be called Humanity. We must live more virtuously, live in such a way that no one harbors hatred toward us—that is the way of Humanity.

The Poems of Humanity today are like vaccines that build resistance against injustice, greed, conflict, and hatred… that help prevent the outbreak of war, and keep this malignant disease from reaching its “final stage.”

Thoughts and words that kindle the spirit of Humanity; poems and prose that carry the spirit of Humanity—these are like miraculous medicines, healing the illness of hatred, cleansing the stain of conflict… They must be cultivated all the more, spread far and wide, so that all people may soon awaken, and join hands to build a wholesome society of well-being, in an atmosphere of peace.

Respectfully,

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

        Để ươm Tình Người

 

Em ngồi nhẩm tính thời gian

Chi cho cái én bàng hoàng cánh bay!

Ngại ngùng nói chuyện tháng ngày

Nói “xưa”, cũng lặp; nói “nay”, cũng thừa.

Vẫn là ngôn ngữ ngàn xưa

Lời nào mới lạ, phải “thưa” với “trình”?

Dẫu ngồi nói chuyện ân tình

Vẫn trăng gió ấy, vẫn “mình với ta”!

Nói gần, nói rộng, nói xa…

Những lăng nhăng ấy, những ba hoa đời.

Văn minh, bay vút tầng trời

Lòng nhân ái lại bỏ rơi, đắm chìm!

Cùng anh, góp lại con tim

Kết thuyền vượt biển, đi tìm người thương.

Cùng anh, nối lại con đường

vòng quanh trái đất để ươm Tình Người.

 

                                                Lê Quý Long

                                      Sài-gòn, 1971.

                                          Paris, 2013.

 

 

 

 

            

 

 

 

 CON ĐƯỜNG TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người lan tỏa muôn nơi

Ngàn năm cũng vậy, tình đời có nhau.

Cuộc sống tô vẻ muôn màu

Đau thương mất mát khổ sầu đắng cay.

Ước mong góp sức chung tay

Con đường mở rộng thắm đầy nghĩa nhân.

Yêu thương chia sẻ ân cần

Hòa chung nhịp sống tinh thần khoan thai.

Lời thơ bạn hữu nay mai

Khơi dậy cảm xúc đổi thay tình người

Trao nhau hơi ấm nụ cười

Yêu thương trọng nghĩa suốt đời bên nhau.

Đường tình dẫn đến bấy lâu

Nhờ thơ mở ngõ khắc sâu đáy lòng

Tặng nhau một chút tình nồng

Tìm về cuộc sống thong dong nhẹ nhàng.

Vần thơ lan tỏa bạt ngàn

Đôi dòng cảm xúc hành trang đường đời

Con đường điểm đến tình người

Bạn bè gắn kết suốt đời mến thương.

 

                           Nguyễn Minh Quý

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Émile Durand (Bordeaux, France)

 

L’HUMANITÉ

Ne dis pas non à celui qui mendie,
Chaque regard a soif de sympathie.
Quand l’homme aide, il devient lumineux,
Un seul sourire éclaire mille yeux.

N’accuse pas la faute des saisons,
Le vrai combat se livre dans ta maison.
Si ton esprit demeure bienveillant,
Ton pas léger s’avance triomphant.

Oublie rancunes, le monde est fragile,
Un mot de paix vaut un trésor fertile.
Partage pain, réconfort, vérité,
Tu trouveras la voie de liberté.

 

 

 

 

 

 

 

 Suy ngẫm


Khi chết đi, ai cũng cầu siêu thoát
Gởi niềm tin về thế giới vô hình
Bởi cuộc sống trần gian tạm bợ
Mơ ước về một chốn trường sinh.

Thân xác sẽ trở về tro bụi
Tất cả rồi mục nát với cỏ cây ?
Trí tuệ, tiền tài hay danh vọng…
Mang theo gì, khi nhắm mắt xuôi tay?

Tham vọng, hận thù, tàn sát lẫn nhau
Dịch bệnh, thiên tai tang tóc một màu
Thế giới bi thương như ngày tận thế
Con đường nào thoát nạn khổ đau ?

Bao Đấng cứu đời đến thế gian
Chân lý tình yêu thật vẹn toàn
Sao vẫn cứ chấp mê bất ngộ
Bao giờ tìm được sự bình an ?

Tình Người muôn thuở được tôn vinh,
Con đường chân lý, chốn an bình.
Hãy sống yêu thương và chia sẻ
Hạnh phúc yên vui cảnh thái bình.

                            Thanh Vắng.

 

 

 

 

 

        Gửi chút tình

 

Ta đem gửi gắm chút Tình Người

Nghĩ lại thân mình khéo hổ ngươi

Bác ái chưa tròn, lòng khép kín

Từ bi kém cỏi, dạ khôn nguôi

Tu thân một thuở rèn nhân cách

Luyện trí ngày đêm tỏ rạng đời

Sống chỉ riêng mình sao hạn hẹp

Sẻ chia nhân ái nở môi cười.

                  Hoàng Công Nga

 

 

        Mừng "Tình Người "

Tình Người vượt sóng đã ra khơi,
Mang đến tin mừng khắp mọi nơi.
Bốn biển bất bình, tan sự nghiệp,
Năm châu ganh ghét, nát cơ ngơi.
Đối nhân đạt lý, niềm vui lớn,
Xử thế thấu tình, nỗi khổ vơi.
Mong góp yêu thương cùng thế giới,
Dâng bông hoa nhỏ đẹp cho đời.

                  Đặng Quốc Doanh   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

James Hill (Liverpool, UK)

HUMANITY

Before you leave, speak words that stay,
Do not curse Earth, nor skies that sway.
Ambition’s weight breeds endless pain,
The restless soul must reap its chain.

In jealous fire, the heart grows small,
Let burdens fall, find peace in all.
Lay down your load, let kindness flow,
With open hands, let mercy show.

Charity shines in every place,
True love is more than words can trace.
Sorrows dissolve in tender flame,
Life turns to joy, serene, the same.

Live for yourself, and others t,
A simple gift makes greatness true.
Give without fear, delay, or pride,
For only pure love will abide.

 

 

 

 

Châu Thạch

 

CHIÊM NGHIỆM TÌNH NGƯỜI

                   --00--

Còn một ngày để ta già thêm tuổi

Trưa nằm nghe tiếng thời gian trôi

Ôi tháng năm đã mất hết đâu rồi

Thời gian chảy cuốn ta về cõi trắng !

 

Như một đoá sáng khoe mình trong nắng

Chiều tàn phai đêm sẽ hoá hư không

Tám hai năm đã mất giữa phiêu bồng

Ta quá khứ tan vào trong cõi biến

 

Rồi một buổi ta sẽ đi vĩnh viễn

Ta hoá thân trong vòng xoáy luân hồi

Hay sẽ về chốn cao trọng Thiên Ngôi

Ta vẫn tiếc kiếp ta từ hạt bụi

 

Còn một ngày ta sẽ thêm một tuổi

Trưa nằm yên chiêm nghiệm chuyện Tình Người

Trong vô thường mãi mãi vẫn xanh tươi

Lòng nhân thể hoa vĩnh hằng vẫn nở

 

Đời vẫn dạy yêu thương là muôn thuở

Và vẫn truyền chánh pháp là từ bi

Ôi Tình Người là ánh sáng lưu ly

Là đạo lý đưa ta về viên mãn!

                             Châu Thạch

 

 

 

 

CON ĐƯỜNG TÌNH NGƯỜI (B)

 

Từ Nam đến Bắc một con đường

Chẳng quản mưa trời nắng gió sương 

Hiệp lực đồng tâm bền chí hướng

Chung lòng kết nối đậm yêu thương

Tình xưa bạn hữu còn lưu luyến

Nghĩa cũ ai cùng mãi vấn vương

Vốn tính con Người luôn rộng mở

Nên lòng đón nhận khắp muôn phương.

                     Nguyễn Minh Quý

 

 

      CON ĐƯỜNG CHUNG

 

     Hàng ngàn lối mộng giăng giăng

Lối nào về bến, ta phăng theo cùng.

     Lối về, phải lối về chung

Không theo lối rẽ, rẽ tình với nhau.

     Suy nhìn kỹ lại trước, sau:

Phải chăng cũng một con tàu, cùng đi…

     Rời ga, tay chẳng còn gì!

    Con Đường chung bước

                               chỉ duy Tình Người.

                                Lê Quý Long

 

 

 

 

 

 

 

Jean-Luc Desmares (Toronto)

 

MAMAN ÉTERNELLE

Maman n’est pas « partie » comme on le croit,
Sa voix demeure au fond de ma mémoire.
Dans chaque souffle, elle éclaire mon chemin,
Son feu sacré protège encore mes mains.

Même en silence, ses berceuses reviennent,
Goût d’enfance, tendresse qui m’entraîne.
Ses doux reproches, jadis un peu sévères,
Étaient des fleurs cachées dans la lumière.

Aujourd’hui, Maman est partout présente,
Dans chaque larme, dans l’aube frémissante.
Non, elle n’est pas « morte » aux yeux du monde,
Elle vit en moi, sa force est si profonde.

 

 

 

 

 

 

 

 

VIVRE EN BEAUTÉ

N’attends pas demain pour aimer encore,
Chaque instant fuit comme l’eau vers son port.
Celui qui garde un cœur droit, généreux,
Vit dans la joie, même aux jours orageux.

Ne cherche pas le pouvoir, la victoire,
La vie s’enfuit plus vite qu’un miroir.
Sème la paix au milieu des douleurs,
Arrose l’ombre d’un rayon de couleur.

Vivre, c’est tendre une main fraternelle,
Vivre, c’est voir l’âme humaine éternelle.
Rien n’est plus grand qu’un geste bienveillant,
Qui fait du monde un berceau rayonnant.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HO AN

Dấu ấn Tình Người!

 

Nghìn trùng dâu bể kiếp đa đoan,

Chân bước đường trần chạm trái ngang.

Phú quý mất còn say mộng ảo,

Vinh hoa hiện ẩn đắm mơ màng.

Phù vân thắm thoát thân thiên hạ,

Các bụi nhọc nhằn phận thế gian.

Dấu ấn Tình Người lan tỏa rộng

Ngàn sau sáng mãi ánh hào quang.

 28.6.22 HO AN.

 

Tình Người (2).

 

Một kiếp phù vân lắm ngỡ ngàng,

Đường qua nông nỗi hãy riêng mang.

Vẫy mình cá nước khi sông cạn,

Đuối cánh chim trời lúc bão tan.

Thương hải gầy hao theo biến đổi,

Hồng trần mòn mỏi cảnh trơ gan.

Cuộc đời thắm thoát bao thân phận,

Đọng mỗi Tình Người giữa thế gian.

29.6.22 HO AN.

 

 

 

 

 

 

 

Tình Người (3)

 

Trần gian hoạn nạn khắp muôn nơi,

Chiếm đoạt tranh đua lắm đổi dời.

Người sống tâm thành đang uất đợi,

Dân sinh chí nguyện phải buông lơi.

Vinh quang tủi nhục cùng thao thức,

Hạnh phúc suy tàn chẳng thảnh thơi.

Tất cả chờ thường vẫy gọi

Còn chăng, thiên hạ mỗi Tình Người!

29.6.22 HO AN.

 

 

Tình Người (4)

 

Nếu có ước mong đủ nhiệm mầu,

Hoà bình! dang rộng cánh chim câu.

Tàn nhanh ác mộng vơi gian khổ,

Tan hết đau thương bớt muộn sầu.

Nhân ái khơi thông lan bốn biển,

Tinh Người thắp sáng tỏa năm châu.

Từ mai cuộc sống tròn vinh phúc,

Chung sức hôm nay. hãy nguyện cầu.

30.6.22 HO AN.

 

 

 

 

 

 

 

 

Tình Người.(5)

 

Bom đạn chiến tranh khói ngút ngàn, 

Bao người phải sống cảnh lầm than! 

Cao xanh chẳng nỡ nhìn đau đớn, 

Tạo hoá đâu đành để nát tan. 

Triết lý tìm xây vơi khốn khổ? 

Tinh thần nào dựng bớt điêu tàn? 

Từ nay thắp sáng lòng nhân ái, 

Tôn tạo Tình Người ấm thế gian! 

19.2.23 HO AN.

 

Tình Người.(6)

 

Cuộc sống bao lăm giấc mộng dài, 

Sắc hoa hờ hững tựa sương mai. 

Hồng trần thổn thức trong sâu đậm, 

Dương thế mơ màng giữa nhạt phai 

Năm tháng còn ghi hoài phẩm hạnh, 

Thời gian đâu giữ mãi hình hài. 

Nghìn sau nếu có gì lưu lại? 

Thấy mỗi Tình Người vạn cổ lai! 

20.02.23 HO AN.



 

 

 

Tình Người.(7) 

 

Đa đoan một kiếp sống dương trần, 

Được mất vinh hư cũng góp phần 

Ba vạn* chẳng nhiều trong vĩnh cửu! 

Một đời* đôi lúc giữa phù vân! 

Hãy khơi nhân ái cùng trao nhận, 

Xin chọn chân thành để hiến dâng. 

Mong ước chung lòng xây khát vọng, 

Tình Người! cội gốc đến tinh thần. 

23.02.23 HO AN.

 

Tình Người.(8) 

 

Cuộc sống đa đoan cũng xoáy vòng, 

Muốn tròn duyên phận lại chưa xong. 

Hư danh mờ ảo trong hoang tưởng, 

Vật chất bủa vây giữa bão lòng. 

Rạn vỡ yêu thương cùng hão vọng, 

Vui buồn thân ái bởi hoài mong. 

Nếu như buông bỏ luôn làm trọng, 

Triết lý Tình Người mãi sáng trong. 

24.2.23 HO AN.

 

 

 

 

 

 

 

Tình Người.(9)

 

Tạo hóa ban cho một cuộc đời,

Ươm mầm hạnh phúc gửi muôn nơi.

Yêu thương trao gửi bao kỳ diệu,

Trân quý sẻ chia giữa tuyệt vời.

Chớ cố tranh giành thêm khốn đốn,

Xin đừng cưỡng đoạt bớt chơi vơi 

Tình Người sưởi ấm từng thân phận,

Trọn kiếp nhân sinh chẳng đổi dời.

10.02.24 HO AN.

 

Tình Người.(10)

 

Sao đất Trung Đông thường chiến tranh,

Trần gian chốn ấy chẳng yên lành.

Bao lần pháo viện* binh đao khắp,

Lắm lúc công đền** đạn nổ quanh. 

Thiếu sống thương yêu trong tính cách,

Chưa sinh nhân ái giữa chân thành.

Trừ khi trần thế vui duyên mới,

Hoa thắm Tình Người tỏa sắc xanh.

22.02.24 HO AN.

 

*bệnh viện

**đền đài

 

 

 

 

 

 

 

 

J. William (Boston, USA)

 

GENEROUS

Do not wait for tomorrow’s grace,
Each fleeting hour will leave no trace.
The one whose heart is true and kind,
Finds joy, though storms may crowd the mind.

Seek not for power, nor hollow fame,
Life passes swift, a vanishing flame.
Plant seeds of peace in fields of strife,
And paint the dark with colors of life.

To live is to reach a brother’s hand,
To live is to see the soul withstand.
No act is greater, no gift more bright,
Than love that turns the world to light.

 

 

 

 

Anh Jose xướng:

 

CỔ VŨ TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người cổ vũ, nếu từ lâu

Các nước đã không phải đối đầu!

Tôn trọng công bằng, vơi tủi nhục

Đề cao nhân mạng, bớt thương đau.

Tầm nhìn, nên biết nhìn cùng bạn

Hướng sống, phải chọn sống với nhau.

Chẳng biết vì nhau, lâm bế tắt

Hoà bình, Hạnh phúc... vin vào đâu!

Anh Jose.

 

 

 Lê Quý Long họa:    

 

             TÌNH NGƯỜI

        MÃI TRƯỜNG TỒN

                      

Tình Người, đại sự, mãi dài lâu

Đâu phải dấy lên, chỉ buổi đầu.

Mong bậc cầm quyền thương kẻ khổ,

Ước hàng chức sắc thấu người đau.

Không vì quyền lực, chia ly bạn

Chẳng tại lợi danh, xa cách nhau.

Nhân loại mãi tìm đường hạnh phúc?

Tình Người, đường ấy, khỏi tìm đâu.

                               Lê Quý Long

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

               

                         

LOUIS ANTOINE (Toulouse, Fr.)

LE SOUFFLE DE MÈRE

Mère n’a pas disparu comme on le dit,
Elle demeure au centre de ma vie.
Dans chaque geste, dans chaque battement,
Son cœur s’unit au mien, éternellement.

Elle me parle au creux de mes silences,
Ses mots anciens nourrissent mon espérance.
Même la nuit, son ombre me console,
Sa douce main apaise mes idoles.

Mère est partout, dans la pluie, dans les fleurs,
Dans le soleil qui réchauffe mes heures.
Elle est ce souffle invisible et discret
Qui fait de moi le fils qu’elle rêvait.

 

 

 

 

THẾ LỘC

 

 NẮNG QUA MIỀN CỎ NON

* Hoài niệm sinh nhật lần thứ 3 Dương thế Kinh Luân

Cây Bằng Lăng đã hai mùa thay lá

Con không quay về để mẹ ngóng trông

Nắng qua vườn rò cải đã lên ngồng

Sao con vẫn bôn ba nơi cõi vắng

Con đi công trình trời chiều tắt nắng

Giun dế trong vườn hòa điệu bi ai

Con ở đâu, nghe có tiếng thở dài

Mẹ quay quắc nhớ con từng nhịp thở

Rượu mềm môi cha điên ngoài góc chợ

Con có nghe Người khóc gọi con về

Con có nghe thản thót giữa cơn mê

Người ú ớ gọi tên con ...gọi mãi

Sông vẫn chảy nước đi không trở lại

Con cá theo dòng đã quay lại chốn xưa

Hai năm qua rồi con sắp về chưa !

Mẹ để cửa chờ con và... cha đợi

Cây Bằng Lăng hai mùa thay lá mới

Cha chết trong lòng, mẹ vật vả rối loạn thần kinh

Nhiều lần con đi giám sát công trình

Sao mãi mãi lần này không trở lại

Cha biết rằng tử sinh và thực tại

Yêu thương con cha bất lực nhìn trời

Dù Âm Dương con sống mãi con ơi

Đến nhắm mắt cha vẫn còn thương nhớ.

16.05.2014



 

 

 

 

VÀ...  NƠI ĐÓ TÌNH NGƯỜI

Tạ ơn Trời,  Đất,  Tình Người

Để tôi được khóc được cười hôm nay

82 năm cũng đủ dài

Sống cho phải đạo để hài lòng nhau

Người vô ga, kẻ xuống tàu

Trước sau cũng đượm sắc màu thiên di

Đủ rồi, thôi, tiếc nuối chi

Sinh, lão, bệnh, tử có đi có về

Bao năm nhận đủ khen chê

Trong ấy có cả tỉnh, mê Tình Người

Cảm tạ trái đất xanh tươi

Cho tôi được nhận TÌNH NGƯỜI bao dung

Này bạn hữu, này người dưng

Cùng nhau tay bắt mặt mừng có nhau

Xóa đi  những nỗi niềm đau

Nhìn bằng ánh mắt xanh màu quê hương

10.09.2025

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Élodie Martin (Lure, France)

 

L’AMOUR

Avant de partir, laisse un mot sincère,
Ne maudis pas la Terre ni l’Univers.
Les désirs lourds enchaînent nos douleurs,
Le cœur troublé récolte ses erreurs.

Jalousie vive, l’âme devient étroite,
Laisse tomber, la paix t’ouvre une voie droite.
Dépose tout fardeau au bord du chemin,
Offre bonté, compassion dans tes mains.

La charité illumine chaque lieu,
L’amour vécu vaut plus que mille vœux.
Les chagrins fondent au feu de tendresse,
La vie s’éclaire en douce allégresse.

Vis pour autrui, vis aussi pour ton cœur,
Un don léger devient joie de grandeur.
Donne sans peur, sans calcul, sans retard,
Car l’amour pur, lui seul, demeure rare.

 

 

 

Trầm Tư Khách

KHAI  TUỆ 

Cát bụi hóa thân một kiếp người

Xuân qua mấy độ  tháng ngày trôi

Yêu thương lượng thứ còn chưa đủ

Oán ghét làm chi tiếng để đời

Buông xã giận hờn tâm tĩnh lặng

Xua tan phiền não sống yên vui

Như cành Sen tỏa vươn bùn trượt

Hương ngát cõi lòng được thảnh thơi

 

CÁT BỤI DÒNG ĐỜI

Đời lẩn quẩn quay theo vòng danh lợi

Mà lãng quên cát bụi tiễn đưa nhau

Hết duyên trần kẻ bước trước người sau

Theo dòng đời nối nhau vòng sanh tử.

 

Đường trần ai bước chân người lữ thứ

Đang rong chơi tình tự cõi vô thường

Chuỗi ngày dài khi mỏi gối buông cương

Rồi lặng lẽ một dòng người đưa tiễn.

 

Bao người thân nỗi nhớ thương luyến tiếc

Phút ra đi vĩnh biệt một kiếp người

Như tiết trời thu đến lá vàng rơi

Hoàng hôn xuống ánh tà dương khuất bóng.

 

Hãy trang bị cho hành trình cuộc sống

Đem yêu thương trải rộng với muôn người

Lòng vị tha trân trọng giữa cõi đời

Ta để lại Tình Người thương nhớ mãi .

Trầm Tư Khách

 

 

 

 

 

Edward Harland (London, UK)

The Lingering Pain

You left the loom, no tapestry was made,
The colors faint, the gentle brush betrayed.
A moment’s pride, a silence, sharp and cold,
One fleeting glance—yet endless tales unfold.

That single breath became a thousand years,
A thousand nights of yearning, burning tears.
The wound now bleeds, and still it will remain,
A secret ache, an everlasting chain.

Yet truth exists—we felt a fleeting spark,
A tender glow igniting through the dark.
A fragile flame, uncertain yet so true,
O guard this fire, I leave it now to you.

 

 

 

 

HÙNG BÀNG LONG

 

THU PHAI

 

Mùa thu nghe nắng tàn phai

Đường xưa ai khắc hình hài tim tôi

Mùa thu gió lộng lưng đồi

Lòng như chiếc lá mồ côi giữa chiều.

 

Mùa thu nghe nắng tiêu điều

Nhà đơn, bếp lạnh tiếng yêu…không màu

Mùa thu nghe gió giăng sầu

Đậm sâu chi để hoa lau trắng đồng.

 

Mùa thu nghe nắng oi nồng

Vườn khuya lá rụng mắt trông dáng hời

Sợi thương ai vắt ngang trời

Mùa trăng vàng võ xót lời…không nhau.

 

 

Về thôi ! thu héo ngang đầu

Buồn con Ô thước bỏ cầu chia phôi

Mưa chiều lạnh buốt trên môi

Nhòa trông phố thị từng đôi đi về.

 

Màu trăng rời rã đam mê

Đường khuya, quán nhỏ vỗ về nỗi đau

Lặng thầm chân bước qua mau

Mùa thu nào vọng...phía sau cuộc tình.

 

Julien Morel (Toronto)

 L’arbre intérieur

Dans chaque être dort un arbre en prière,
Ses racines boivent la lumière.
Si tu nourris ses feuilles d’amour,
Elles offriront l’ombre alentour.
Mais si ton cœur devient de pierre,
Ses branches sèchent dans la poussière.
Arrose-le d’un geste sincère,
Et ton âme sera lumière.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GIỌT THU

LỜI RU THÁNG NĂM 

 

À ời cánh võng đêm nao 

Lời Ru ru cả ước ao vuông tròn 

À ơi! Hãy ngủ đi con 

Giấc ngoan tay mẹ ru con ạ ời 

Tiếng ru đêm mãi à ơi 

Ngày kia cò lả vọng lời lớn khôn 

Mẹ ru ru cả bồn chồn 

Thương con trở giấc, con nôn trớ rồi 

À ơi ơi à à ơi 

Nửa khuya văng vẳng từng lời yêu thương 

Năm qua tháng lại canh trường 

Tiếng ru ấm mãi dặm đường con đi 

À ơi con hết thơ ngây 

Một ngày làm mẹ chữ thầy nghĩa ơn 

Tiếng ru con dẫu tủi hờn 

Vẫn không sao thấm công ơn mẹ thầy 

Cầm câu thơ giữa cuộc gầy 

Cho con ru lại tóc mây về chiều 

À ơi mẹ ngủ đi yêu*

Cái tôm cái tép, vịn Kiều bước đi 

Mẹ ơi xin mẹ ngú say 

Tay con quạt mát, võng này con đưa 

 

 

 

 

 

Ơi à à ơi con thưa 

Nghe rồi mẹ hãy say sưa giấc nồng 

Ngoài kia trời đã hừng đông 

Con ôm võng mẹ ru nồng giấc say 

Con thương thương cả hao gầy 

In trên nếp gấp, tóc mây về chiều 

À ơi ru nhé thương yêu 

Năm dài tháng rộng còn nhiều nữa đâu 

Con mong mẹ chớ lo âu 

Đêm say giấc,,  đừng buồn rầu... tội con...

Tiếng ru từ những ngày son 

Nay con ru lại mong tròn hiểu sinh 

À ơi cơn gió giật mình 

Gió ơi khe khẽ rung rinh đầu hè

Trăng vứa len khẽ nhòm khe 

Cửa con hé mở chào hè đón thu 

Còn bao nhiêu những lần ru 

À ơi thương mẹ tiếng ru ướt mềm 

Con mong làm đoá hoa hiền 

Tỏa hương thơm nhẹ trên miền hạnh an 

Con cầm lục bát ru ngàn 

Ru êm những giấc mẹ tràn yên vui 

Vu Lan ghé lại bên đời 

À ơi ru mẹ một trời yêu thương.

 

5/9/2025.

 

 

 

 

 

 

J. Moutain (Hong Kong)

FROM THE HEART

Do not refuse the beggar’s plea,
Each soul still thirsts for sympathy.
When man gives help, his heart turns bright,
One smile alone can spread the light.

Do not blame seasons for the wrong,
The truest fight is faced lifelong.
If kindness guides your inward way,
Your steps will shine with dawn’s first ray.

Forget old grudges, the world is frail,
A word of peace outshines all hail.
Share bread, share truth, share gentle hand,
And freedom’s path will light the land.

 

 

 

 

 

 

 

Trần Phú Đa

 

 

NỢ CHA ÁNH MẮT BUỒN

 

Heo may về nhớ dáng cha

Ngoài kia mưa đổ châu sa lệ tràn

Bàn tay chai sạn dịu dàng

Vai gầy rám nắng chẳng than thở gì

Đồng khô cỏ cháy ướt mi

 Cho con khôn lớn bước đi với đời

Ơn mẹ câu hát à ơi

Nợ cha ánh mắt chưa vơi muộn phiền

Cánh cò chấp chới chao nghiêng

Con sông rẽ lối qua miền cát bay

Thương cha chưa kịp tỏ bày

Vầng mây trắng đã lấp đầy ơn sâu

Thu vương lá rụng bên cầu

Chân sờ ngõ vắng lao xao sợi buồn

Tay vin hứng giọt mưa nguồn

Thấm lời cha dặn lệ tuôn mắt nhòa

Bao năm sương gió bôn ba

Trời tây viễn xứ câu ca nhớ người

Đường trần đếm bước ngược xuôi

Nợ cha ánh mắt ngậm ngùi thanh xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MUỐI MẶN TÌNH QUÊ

 

 Con lớn lên giữa làng quê nghèo

Chiếc nôi tre à ơi nội hát

Bữa cơm chiều ấm áp tình cha

Ơn nghĩa dày bao la lòng mẹ

Muối mặn đầy vai áo từ thân

Giờ đây Con tha phương trên dặm đường dài

Trông cố hương xa vời thầm nhớ

Tiếng ru đêm mơ buổi tao phùng

Và em thơ ung dung đến lớp

Trống trường vang gõ nhịp tương lai

Bao năm rồi đèn vui phố lạ

Bến sông quê bồi lở thương hoài

Bờ ao xưa bướm vờn cô quạnh

Bông cải vàng xanh lá chờ trông

Trùng khơi xa vấn vương cánh sóng

Vổ quanh bờ đêm ngóng đợi ai

Thương mẹ cha một đời tần tảo

Muối mặn tình quê tay ấm đón con về

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Éloïse Navarre

 

L’HUMANITÉ ÉTERNELLE

L’Humanité demeure au fil des jours,
Non pas l’éclair d’un bref séjour.
Ce n’est pas flamme qui vite s’éteint,
Mais douce lueur qui guide sans fin.

Que les puissants voient ceux qui ploient,
Et sentent le poids des âmes sans voix.
Que les notables, sous leurs atours,
Écoutent le cri des peines d’amour.

Qu’aucun pouvoir n’écarte les cœurs,
Qu’aucun prestige n’engendre peurs.
Le bonheur partout, l’homme le veut—
Mais dans l’Humain, il existe déjà, si peu.

 

 

 

            ZULU DC

 

LỜI HẸN             



Ước gì … Anh đưa em về thăm Huế 

Đang tưởng tượng hay anh nằm mơ

Anh lục lọi từ vô cùng tiền kiếp

Lời ước em, chỉ có ở trong thơ

 

Lời ước của em, quá đỗi bất ngờ

Anh bối rối, đọc thêm lần nữa

Thành quách, đền đài sông núi xưa

Hiển hiện, lòng anh bao nỗi nhớ

 

Anh hỏi thử, trong anh từng bỡ ngỡ

Có còn không nắng đục với mưa trong

Trên núi Ngự, đôi lần anh đứng gọi

Quê hương ơi, lại đau nhói trong lòng

 

Thời chinh chiến có khi buồn da diết

Những hẹn hò đau đớn lắm em ơi

Bạn bè anh có đứa rất yêu đời

Chưa kịp lớn đã đi vào thiên cỗ

 

Thân phận đã nắng mưa cùng Lịch sử

Thì em ơi, đừng nói chuyện tương lai

Cứ vui sống, cứ yêu đời đi chứ

Hạnh phúc hôm nay đừng hẹn ngày mai

 

Anh lại ước, bao giờ về thăm Huế

Lời ước của anh, lời ước của em

Tại làm sao ? Tại làm sao không thể

Không là hôm nay, phải đợi ngày mai !

 

Anh nhớ vô cùng, anh nhớ Huế ơi

Hương Giang, con nước trôi ngày tháng

Thành quách rêu phong lưu dấu xưa

Chỉ thiếu tình em cùng với Húê

Để anh nhìn em đã HÚÊ chưa !



 

 

  ANH ĐI          

             

Vẫy tay chào quê hương

chào những thân thương

Giá như có một lời ước

Làm lại từ đầu

Tôi sẽ chỉ nói được gần nhau

 

Cuối cùng

Cuộc đời có gì đâu

 

Tôi về 

đứng bên nguồn suối hạnh phúc

Suối chụm đầu dắt nhau ra biển

Tôi một mình

mây trôi dạt tầng không

 

Có nhiều khi trời nỗi cơn giông

Tôi nguyện cầu cơn mưa đổ xuống

Suối đầy tràn

Suối làm đẹp những dòng sông

 

Có đâu như tôi - đau lòng

Một mình bên biển vắng 

Sóng lao xao

Buổi chiều im lặng

 Vẫy tay chào quê hương.

 

                              ZULU DC

 

 

 

Rubens (Belgique)

L’amitié fidèle
Quand la douleur s’installe et voile l’horizon,
Ton pas vient doucement, réchauffe ma maison.

Le poids de mes soucis s’allège dans tes bras,
Et je retrouve en toi la paix que je n’ai pas.

Ainsi dans le tumulte, au bord de nos destins,
L’amitié nous unit, plus forte que les chagrins.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THU VÀNG

 

VIỄN MƠ
“ Về Hội An”
ta về quê cũ thăm người
thăm bến đò xưa nhớ bến xưa
đò xưa đã đến bến rồi…
hay còn lơ lửng mây mưa giữa dòng?

nước Sông Hoài đục hay trong?
ta về ghé lại hỏi thăm vài lời
đò chưa tới bến…
mãi chơi vơi?

còn ôm mông quạnh một đời chắc chiu
nếu như ta phận mây chiều
về thăm Sông cũ ít nhiều nhớ thương!
ta còn đó những người thương

một dòng Sông nhỏ mấy đường chim bay
ta đi chưa hết những ngày
còn bao kỷ niệm tháng ngày khó phai
Sông Hoài vẫn như xưa

ta đứng trên khoảng đất thưa
nhìn dòng Sông lạnh ban trưa dỗi hờn
ta nghe một nỗi cô đơn
cho triền miên chảy vào hồn không ngui.

 

 

      Ngàn Thương

 

TìNH NGƯỜI CAO QUÝ

 

Qui luật bốn mùa 

 trái đất xoay từ đó

 Mùa xuân lại đến bao giờ

 Nâng cốc rượu 

nghe lòng như   mới

 Giọt đắng trên môi

 khẽ nhắp bồi hồi

 

 Thêm một tuổi đời 

  Tình Người cao quý lên ngôi

  Vẫn mãi yêu thương người 

 

   Thơ xin làm chiếc gậy

    Dìu nhau qua những vui buồn

    Đâu chờ em về chia sẻ

    Cung đàn trỗi khúc tiêu tương

 

     Mùa hội ngộ

     dâng tràn tin yêu, hy vọng

     Ngày tháng tinh khôi

      chan chứa giữa đất trời

      Đất nước thăng hoa  

     "Ly rượu mừng " 

      ta hát. Trái tim rung

       hòa nhịp sống muôn nơi....

 

 

 

ĐI LÀ TRỞ LẠI

 

Tình Người muôn thuở

 vẫn thơm

Hương bay ngược gió mơn man cõi đời

Chạm vào hơi thở chơi vơi

Dẫu mai về đất 

rong chơi dưới mồ

Gửi lại cùng những âu lo

Hẹn hò thân mật xưa - giờ cũng phai

 

Gởi em phụ rẫy tháng ngày

Còn chi để nói 

khi tay xuôi dần

Công danh, sự nghiệp tan tành

Ai kia có khóc long lanh lệ trào

 

Cũng không níu được tình nhau

Thôi đừng kể lể chuyến tàu nhổ

 neo

Chỉ xin ai chút bọt bèo

Giấu trong tim với muôn chiều nhớ thương

 

Tình người là thế !  

vấn vương

Đi là trở lại vô thường

 như nhiên...

 

 

TÌNH NGƯỜI, HƯƠNG NGƯỜI

 

 Nếu không có " Tình người"

cuộc đời sẽ trở thành vô vị

Đâu hơn gì  cỏ dại 

chẳng sầu đau

Và còn thua cả loài giun dế

Nhân tính đâu còn

 sống để yêu nhau

 

Cảm ơn những tấm 

lòng nhân ái

Đẫ đem thơ tải đạo 

đượm tình người

Tay lần giở

 từng trang cảo thơm

 dưới đèn khuya 

 đối ẩm

 Chỉ có hương người

 bay ngược gió

 thênh thang...

 

NGỢI CA TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người thật cao quý

Vượt không gian, thời gian

Niềm vui chân- thiện- mỹ

Trải khắp miền nhân gian

 

Giàu nghèo đâu phât biệt

Tâm từ ái nhiệm mầu

 Những mảnh đời bất hạnh

 Cho vơi bớt khổ đau

 

 Cuộc đời  hoài thay đổi

 Đâu biết được ngày mai

 Nắm tay ta cùng hát

 Niềm hy vọng dâng đầy

 

 Cộng đồng chung vai gánh

 Vì sự nghiệp yêu thương

 Tình Người, hai tiếng gọi

 Vang mãi khắp muôn phương!

 

NỤ CƯỜI....

 

 "Tình Người" là  bất diệt

 Trong tim rung nhịp nhàng

  Hát lên những bài hát

 Ca tụng “Tình” mênh mông

 

 "Một miếng cơm khi đói

  Bằng một gói khi no"

  Lời xưa hằng ghi khắc 

  Luôn nghĩ đến không mờ

 

  Với những điều tốt đẹp

  Tận tâm mọi việc làm

  Sẻ chia bằng thiện chí

  Trên nẻo đường thênh thang...

 

Antoine Delcourt (Lucerne, Suisse)

Le pas juste

Marche sans blesser la terre fragile,
Chaque mot est graine, douce ou hostile.
Si ton regard éclaire un frère perdu,
Son ciel, soudain, se peint de bleu connu.
Le bien n’a pas besoin de témoin,
Il fleurit seul, sur le chemin.
Aide en silence, sans rien attendre,
Et tu verras ton âme s’étendre.

 

Kiến Thuỵ

RU TA

Ru ta ru cả kiếp người 

Ru tình vụng dại, ru ời đắng cay

Võng đưa… ngóng gió đợi mây

Đợi ai, ai đợi mà say Ánh Hồng

Ngóng xuân để hết mùa đông

Hạ sang, thu lại...cõi lòng dửng dưng

Dòng sông lờ lững vòng cung

Cũng bờ bến đó có cùng "nước" đâu?

Phận người cũng chỉ bể dâu

Vươn mình vượt khó nỗi sầu bám theo.

Thân già, sức cạn... chuông treo

Yêu Chân Thiện Mỹ bước theo bên Người

Mặc đời trôi mãi cứ trôi…

Tình Người phủ kín muôn đời chữ YÊU.

 

Nguyễn Hải Thảo 

 

NHỮNG CƠN MƯA ĐÊM

Cứ đêm đến thì mưa

đã buồn lại thêm buồn 

xót bao người cơ nhỡ 

không mái ấm che thân 

 

Bao phận đời chìm nổi 

co ro dưới hiên đời

mỏng manh chiếc áo rách 

mưa về thêm tả tơi 

 

Cơn mưa đêm đầu tháng

phố vắng lại vắng thêm 

buồn dâng lên khóe mắt 

hắt hiu ánh đèn đêm

 

Đêm nằm nghe mưa vỗ

thương sao những kiếp người 

xin mưa thôi vần vũ 

nhẹ hạt chút, mưa ơi!!

 

 

 

 

 

 

 

 

NGUYỄN MỸ LINH

CẢM ƠN MẸ

Có bao nhiêu mĩ từ ở trên đời

Người dành hết mang tặng riêng cho mẹ

Con vụng về chẳng biết gì để kể

Chỉ một lời con muốn nói "cảm ơn"

Cảm ơn mẹ.. đã ôm lấy tủi hờn

Đổi thanh xuân lấy nụ cười con trẻ

Bao giông tố mẹ giấu đi thật khẽ

Điều tuyệt vời duy nhất chính là con

Bong bóng nước trên sông vẫn mỏi mòn

Thân lặn lội có bao giờ ngơi nghỉ

Đêm khuya vắng mẹ ôm con thủ thỉ

Kể con nghe lời cổ tích ca dao

Cảm ơn mẹ.. bao khúc hát ngọt ngào

Nuôi con lớn bằng niềm tin kí ức

Đốt ngọn lửa cháy bừng trong lồng ngực

Ước mơ con thắp sáng cuộc đời con

Mẹ giờ đây như chiếc lá Thu giòn

Đời mưa nắng bao mùa về qua ngõ

Thân ngả nghiêng chiều đong đưa trước gió

Đau hồn con đêm mơ giấc giật mình.

 

 

 

Isabelle Renard (Montreal)

La paix sans bruit

Ne cherche pas la paix dans les cris,
Elle dort au fond des silences enfouis.
Un mot doux vaut mille discours,
Un regard vrai change les jours.
Aime d’abord ce que tu es,
Le monde suivra ton reflet.
Fais du bien, même sans bruit,
Et le bien reviendra, infiniment.

 

NGUYỄN VĂN GIA

DỊU DÀNG NHƯ SƯƠNG

 

Thơ đừng vàng

cũng đừng thau

Chỉ mong thơ ấm

một màu bùn non

Cho sen có chỗ sống còn

Lúa thì con gái

trên đồng lại xanh

Thơ đừng thau

Thơ đừng vàng

Ước gì thơ cứ dịu dàng

như sương

Sáng chiều

san sẻ yêu thương

Trần gian khổ lụy...

thơ không là gì.

 

 

 

NỤ HOA CHIỀU

 

Chẳng biết vắng biệt bao ngày

mới đủ một lãng quên

Mây lang bạt -

ngó lên trời - đã phai mất dấu

Chút nắng chiều

không chịu nổi rả rích sợi mưa đêm

Bài thơ tình -

vì thế cũng chẳng thể viết thêm

Đất ba-zan hôm ấy

cắc cớ nở nụ hoa chiều

Ma quỷ, hồ ly...

cũng bày đặt làm thơ khi lỡ biết yêu

Huống gì anh -

chỉ được cái nghiêm trang bề ngoài -

bên trong cũng lắm khi cà chớn

Bài thơ anh viết

mang hơi thở của chàng trai mười tám

Lạ chưa - ừ thì lạ - mà chính anh

cũng không hiểu nổi tại sao

Giữa cõi trời quen

bài thơ viết rồi

lại rụt rè không dám gởi

Dẫu là một triết gia vô cùng tỉnh táo

hay một gã lái buôn sành sỏi trên đời

Một khi yêu thật rồi

đố lòng ai không khỏi rối ren

Một khi yêu thật rồi

mấy ai không thắc thỏm nhớ mong

Huống gì...

một gã làm thơ

không tuổi không tên

Huống gì...

Huống gì anh -

cái ông thầy ngày đó đã dạy em...

Nguyễn Văn Gia

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Thi (VN)

I love all races, every hue
I love the children — life’s buds in bloom.
I hate the bombs that fall and doom
Shattering peace, darkening freedom’s skies.

I love folk songs, melodies high
The wildflowers scenting earth and air
I love each blade of grass laid bare
Love rain, love sunshine, love those in despair

I love the children everywhere
Sharing pain, the burden others bear.
May laughter ring out everywhere
And joy and happiness fill every home.

Let children sing beneath the dome
Let wars now cease so peace can roam
No more worries, fear unknown
No more hunger, cold, or pain alone

I love the boat, the water’s flow
The folk tunes echoing long ago
I love each path where breezes blow
Each fruit and flower in season’s show

I love the temples, the churches ..
I love the laughter in children’s eyes
I pray with hope that never dies
For a bright world where young dreams can fly!

 

SAO MẸ CHƯA VỀ

 Lê Thi 

Mẹ tôi đi với chị hằng

Sao mà đã mấy mùa trăng chưa về 

Con ngồi đợi mẹ đường quê

Hoàng hôn đã xuống mẹ về còn xa

 

Mấy mùa hoa bưởi trắng nhà

Chuối tàn mấy lứa luống cà trổ bông

Đàn gà mẹ úm bỏ lồng

Rổ trứng gác bếp mẹ không ở nhà

 

Mẹ ơi chợ vắng đường xa

Bao giờ có mẹ trong nhà, mẹ ơi!

Tháng ngày xa mẹ chơi vơi

Cầu xin cho mẹ chân trời tự do

 

Bên sông con ngóng chuyến đò 

Trăng vàng bóng mẹ câu hò ngân nga 

Ruộng thì con gái mượt mà

Con tìm hương  mẹ bao la giữa trời…

sông Ngàn.

 

 

CÂY LÚA 

 Lê Thi 

 

Em 

Có tự ngàn đời 

Hồn em quyện chặt đất trời hương quê 

Em theo gót  mẹ đường về 

Cùng  cha thủa ấy chân đê sớm chiều 

 

Em 

dáng ngọc yêu kiều 

Trinh nguyên dẻo ngọt bao điều gửi mong 

Em tô điểm lọn nắng hồng

Em là cầu nối sắc vòng thời gian 

 

Qua bao vất vả gian nan

 Oằn mình em nhận chẳng than trách đời 

Mặc cho bão tố mưa rơi 

Thuỷ chung quê Mẹ đất trời Việt Nam .

 

 

 

BERNARD (Florence)

Les cœurs voyageurs
Sous la pluie d’automne, deux pas se rapprochent,
Les voix s’entrelacent, les fardeaux s’effacent.

Quand l’ombre descend, une lueur s’accroît,
De l’âme à l’âme, un chemin se déploie.

Car l’humain se perd s’il reste solitaire,
Mais renaît toujours dans l’étreinte d’un frère.

 

 

 

NGÔ VĂN TUẤN

 

MÙI QUÊ

Về quê nghe lại mùi quê

Cái mùi khói bếp khét khê đợi chờ

Mùi rơm rạ ướt sương mơ

Có con chim nhỏ hót chờ ban mai

Đường đồng phảng phất hơi khai

Đàn trâu thong thả đất đai đượm màu.

Về nghe hương bưởi hương cau

Đêm đêm thao thức rủ nhau hẹn chờ

Trong màu trăng sáng xanh mơ

Nghe thương mùi nhớ ấu thơ ngày nào

Chợt mùi cơm mới xôn xao

Hạt tròn hạt lép tình nào hơn quê !

Mẹ cha vất vả trăm bề

Áo xưa còn đượm mùi quê đến giờ.

Lại nghe thương dại nhớ khờ

Cái mùi sữa mẹ đọng bờ môi xưa

Cái mùi trầu thích vôi ưa

Mẹ ngồi nhai sớm nhai trưa thẫn thờ

Thương mùi cha tóc bạc phơ

Giọt mồ hôi mặn đọng bờ áo nâu

Gió sương, mưa nắng dãi dầu

Chăm đàn con nhỏ xanh màu lớn khôn

Mẹ cha giờ khuất núi non

Nhưng mùi xưa ấy mãi còn trong con

Mùi quê vun đắp tâm hồn

Để nơi nguồn cội cháu con quay về.

Suối Đó 3/10/2015

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Viết Đức

 

 

Ô hay !

  chiều lại mưa rào ...

 

Sáng ra thương nhớ ơ thờ

Chiều về lật đọc mấy tờ thơ xưa

Hiên ngoài mưa giọt lưa thưa

Buồn vương như thể mới vừa hôm qua.

 

Bến sông buổi ấy mệt nhòa

Đò đưa chạm bóng mây pha ráng chiều

Đường về lối cũ hắt hiu

Mưa giăng giăng kín cô liêu xóm nghèo

 

Phận đời mấy nẻo gieo neo

Đường xa đồng vọng gió theo về làng

Thôn trang quạnh quẽ quê " nàng "

Qua bưng đến lũy tre vàng - tre xanh.

 

Nhà em lam khói đụm tranh

Hiên ngoài kê mấy lu sành hứng mưa

Mê sao dàn mướp - dậu thưa

Chiều tôi qua đó gặp mưa thôi về

 

Có đêm trăng sáng bờ đê

Tôi em hai mái đầu kề bên nhau

Thế rồi giông tố bể dâu

Tôi đi đi mãi sông sâu suối nguồn

 

 

 

 

 

 

Nơi đâu tôi cũng thấy buồn

Niềm thương nỗi nhớ theo luôn về đồng

Rồi tin em đã lấy chồng

Như mùa thu rớt chạnh lòng tôi đau

 

Thời gian - tàn cuộc - nát nhàu

Đồng bưng ngày cũ _ còn đâu gió lùa

Còn đâu chiều vọng chuông chùa

Trăng khuya chếch bóng _ hương mùa lúa thơm.

 

Cũng chừng hai chục năm hơn

Mà nay thay đổi sạch trơn hết rồi

Thị thành _ phố xá lên ngôi .

Thẫn thờ tôi hỏi ... em tôi phương nào... ???

 

Ô hay !!! chiều lại mưa rào ...

Tìm trong ký ức lối nào thuở xưa.

Tôi về đẫm một cơn mưa

Cay cay khóe mắt nát bưa cõi lòng .

 

 

Sài Gòn một chiều đông. 

      . Viết Đức.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

              

 

 

 

 

 

Vương Thanh Phong

 

CÁM ƠN THẦY

Cám ơn thầy đã giảng dạy cho em

Bao kiến thức làm hành trang cuộc sống

Để bước vào giữa dòng đời biển rộng

Em đứng lên vững chân bước hàng ngày

Cám ơn thầy trên bước đường tương lai

Mãi khắc ghi công lao thầy dạy dỗ

Thầy dạy em trong dòng đời cách trở

Biết trắng đen và sống thật với mình

Trong cuộc sống đen trắng phải phân minh

Chớ lạc lối giữ thân mình trong sạch

Đừng hám danh công việc thì tắc trách

Gây hại dân tiếng xấu mãi theo mình

Hơn 10 năm lời thầy đã dạy đinh ninh

Em mang theo suốt hành trình cuộc sống

Dù sau này có thật nhiều biến động

Em vẫn nhớ khắc ghi công ơn thầy

Ngày Nhà giáo chúc thầy luôn khỏe mãi

Dạy đàn em bước tới những tương lai

Để dựng xây thế hệ trẻ ngày mai

Những chủ nhân của sau này đất nước./.

 

 

 

 

Olivia Monroe (Calgary, Canada)

Silent Peace

Do not seek peace where voices fight,
It hides within the quiet night.
A whispered truth, a patient breath,
Can conquer fear, can soften death.
Be kind before you seek to win,
Let love begin where self grows thin.
Do good, though silent be your part,
And peace will build within your heart.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Phước

 

Mẹ tôi

Mẹ tôi nghèo như tre già cháy nắng

Run rẩy bàn tay những lá úa vàng

Thức suốt canh thâu xòe bàn tay mẹ hứng

Từng giọt sương để mớm lại cho măng

Mẹ tôi gầy như thân con cò cá

Dấu chân in khắp cuối bãi đầu ghềnh

Con cá xương mẹ ăn cho đỡ đói

Con ca nạc mẹ tha về nuôi con

Đời mẹ tôi như lòng ao cạn nước

Còn giọt cuối cùng cũng bón hết cho con

Mẹ cho con, mẹ cho con tất cả.

Manh áo, bát cơm, tiếng hát, cuộc đời

Mái tôn nghèo ôm thương nhớ đầy vơi

Lòng son sắt cùng nghĩa tình san sẻ

Nay mẹ nằm bên sườn đồi quạnh quẽ

Con ra đi phiêu giạt bốn phương trời

Cho dẩu con có tìm được những thiên hà mới lạ

Cũng không tìm được mẹ, mẹ hiền ơi./.

 

 

 

 

 

Viếng mộ mẹ

Mẹ chờ ta đã bao năm

Ngày về viếng mộ mẹ nằm mưa bay

Lắng nghe trong mất mát nầy

Nỗi buồn của mẹ từ  ngày ta đi

Quạnh hiu đồi dốc ta về

Xanh lơ bóng núi bốn bề tịch liêu

Dăm ba cồn bãi đìu hiu

Bâng khuâng nhặt chút nắng chiều trên tay

Lưa thưa đá sỏi ngỏ nhà

Quạnh hiu tiếng bước chân ta trở về

Nhiều năm trở lại thăm quê

Nghìn năm ai biết nỗi tê tái nầy

Xe qua đồng bãi bụi mờ

Khói chiều từng cụm ven bờ tre xa

Đất trời quạnh quẽ quanh ta             

Đèo cao núi khuất quê nhà mưa bay./.

 

 

 

 

 

 

 

Michael Graves (Bristol, England)

The Quiet Path

Walk softly where the flowers grow,
Each step you take will teach you so.
Do not let pride or envy guide,
Let mercy walk close by your side.
The truth is born in humble ways,
Like dawn that brightens shadowed days.
Help others, even when unseen,
Your soul will shine, serene and clean.

 

HÀ VŨ GIANG CHÂU

 

HUẾ MÙA XUÂN VÀ TÌNH NGƯỜI

Ở đây thành phố về chiều

Chợ Đông Ba tết cũng nhiều dáng hoa

Mùa Xuân đâu đã chia xa

Mà tôi lo ngại tuổi già trước xuân

Tình nào không lại bâng khuâng

Buồn nào xa xứ cũng ngần ấy câu

Mùa Xuân này biết về đâu

Tình yêu còn đó nỗi sầu lên cơn

Mắt còn nhìn vết tủi hờn

Tai còn nghe những cô đơn vọng về

Tuổi yêu đương trót đam mê

Bây giờ còn lại lời thề đâu đây

Tình Người chừ đã vơi đầy

Mùa Xuân về giữa sum vầy thế nhân.

 

CẢM ƠN SỐ PHẬN

Phận người như đã tỉnh mơ

Buồn vui phiền muộn có chờ được ai

Hồn ta cửa đóng then cài

Quà ta bí ẩn một vài ánh sao

 

 

 

 

Hồ Xoa

 

 Khúc hát lạc mùa

Khuya lắm rồi
Ai vẫn hát " Mười năm tình cũ"
Mấy mươi năm câm nín tận chân trời

Hoa nở đời hoa
Cỏ hoang đời cỏ
Con chim nào lạc phía rừng xa

Ngày nào trời xanh
Tặng người lời biển rộng
Còn đêm sâu khúc hát lạc mùa

Có phải đau thương
Mà lời biển mặn
Cho bến bờ cát trắng mênh mông

Khúc hát bao nhiêu năm
Phai lời tình cũ
Mai sau rồi day dứt một đời thơ

                                                   HX 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 VĂN CHUNG

 

BÊN LUỸ TRE LÀNG

Chiều Thu bên lũy tre làng

Miên man miền nhớ mơ màng ngày thơ...

Chăn trâu, cắt cỏ, be bờ

Ruộng sâu bắt cá, đợi chờ bạn chơi

Thả diều, đánh đáo vui cười

Cùng nhau đến lớp xây đời ước mơ

Đồng xanh, mây trắng lững lờ

Con cò lặn lội bơ vơ một mình

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh

Dìu nhau từng bước chung hình có đôi

Bây giờ xa cách hai nơi

Tơ trời ai vướng lặng rơi giăng đầy

Vương từ ngọn cỏ cành cây

 

 

 

Lay bay lất phất, loay hoay dật dờ

Nhớ ai, nhớ ngẩn nhớ ngơ

Nhịp cầu Ô Thước bao giờ xây xong

Đến ngày Song Thất qua sông

Ngưu Lang, Chức Nữ mặn nồng bên nhau

Thỏa lòng mong đợi tình sầu

Mưa Ngâu rơi rụng giọt châu mặn mà

Trời nghiêng theo ngọn tre ngà

Tà dương vướng đỉnh núi xa kê đầu.

Năm qua, tháng lại dãi dầu

Chiều Thu nhớ ... Chẳng phai màu em ơi!

Nhớ ...

Nhớ môi em cười... Chiều Thu rơi!

15/8/2025

Văn Chung

 

  Nguyễn Ngọc Trân

THU BUỒN

Thì thầm gió gọi nắng thu

Rừng phong lá cũng ngẩn ngơ thay màu

Ngoài hiên hoa cúc xôn xao

Đón thu chợt thấy lòng nao nao buồn!

Chiều thu nhạt nắng hoàng hôn

Mây thu lờ lững nhẹ vương cuối trời

Thu về buồn quá thu ơi

Mưa thu tí tách sầu rơi trong lòng!

Mấy thu người vẫn chờ mong

Mấy thu ta vẫn âm thầm nhớ ai

Ngày đi không kịp chia tay

Lời thề năm cũ chưa phai trong lòng

Mấy thu ta vẫn ngóng trông

Mấy thu ta vẫn tha hương nhớ người

Ngồi đây ngắm lá vàng rơi

Người ơi! Thôi đã nửa đời mất nhau!

Hoàng Thị Bích Hà

TRƯỜNG XƯA

Nhớ thời tóc rẽ đường ngôi thẳng

Sách vở tươi hồng cạnh bút nghiên

Nụ cười ai bỏ quên trên cỏ

Bên lối đi về mỗi sớm trưa

Nhớ những ngày trời lất phất mưa

Sương treo trên cánh phượng sân trường

Bạn bè lưu luyến bàn tay vẫy

Một ngày hạ cuối... phút chia ly

Thời gian không hứa hẹn điều chi

Cánh cổng trường xưa khép lại rồi

Năm tháng lùi quên vào dĩ vãng

Bạn bè muôn hướng biệt tin nhau

Mười năm hay lại mười năm nữa

Có hẹn… khung trời kỷ niệm xưa

Thầy cô tóc trắng không chờ nữa

Trò cũng tóc sương-gió…dạn dày

Chút vốn thơ ngây giờ đã cạn

Xuân xanh trang trải phía dốc đời

Trường xưa nơi chốn tìm con chữ

Xin hỏi còn không những mến thương?

Sài Gòn, ngày 22/7/2024

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

VỀ VỚI MẸ

Ai muốn làm trẻ nhỏ

Hãy về bên mẹ mình

Dù bạn có là ai

Tuổi đời đâu sá kể

Mẹ sẽ chăm chút bạn

Từ giấc ngủ miếng ăn

Vỗ về vẫn ân cần

Như thuở còn thơ bé

Nếu ta về bên mẹ

Sẽ mãi là trẻ thơ

Dù tóc đã bạc phơ

Vẫn ngu ngơ bên mẹ

Trời còn cho sức khoẻ

Thì mẹ vẫn chăm con

Còn mẹ- còn bóng cả

Che mát cho đời con.

Saigon, ngày 19/01/24

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

Bùi Hoàng Linh

MIỀN RÊU PHỦ

Mai xa miền phủ đệ

Rêu úa mái thời gian

Dòng sông lười biếng chảy

Con đường vắng người quen

 

Mai xa miền cỏ thơm

Quán cốc chiều nghiêng ngã

Ly cà phê đen đá

Rót nắng vào mái hiên

 

Mai xa miền hoài niệm

Vội cất giấu ngày mưa

Gió ngang tàng là thế

Vẫn vương vạt áo người.

Sài Gòn, 5/9/2010

 

MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI

 

Một đời nón bạc che sương

Vẫn tròn vẹn nỗi thương dành cho con

Mẹ qua bao nẻo chon von

Chắt chiu năm tháng nuôi con nên người

 

Mẹ đi giữa cõi sương rơi

Mùa đông áo cũ che người héo hon

Nhưng không che hết mỏi mòn

Tảo tần đời mẹ vẫn còn ngược xuôi

 

À ơi vọng tiếng đưa nôi

Mẹ ru con thuở bồi hồi ấu thơ

Sông Hương nghiêng giữa đôi bờ

Để ru mẹ giữa nỗi chờ đợi con

 

Đôi vai nặng gánh có mòn?

Hay gánh giông bão che con giữa đời

Trường Tiền cong nhịp cầu rồi

Gánh trọn tình Huế một đời theo con.

Sài Gòn ngày 20/09/2021

Bùi Hoàng Linh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Diệp Vy

 

MỘT NGÀY BÌNH YÊN

 

Em lên đồi hoa nắng

Tìm một thoáng hương trinh

Ban mai hồng ngơ ngác

E ấp nụ cười xinh

 

Thông ôm tròn bóng lá

Gió thoảng vờn qua vai

Em nghiêng nghiêng bờ mộng

Dấu cuộc tình liêu trai

 

Em hồn nhiên mắt biếc

Như chưa lần đau thương

Mùi cỏ hoa vương vấn

Chợt nghe đời dâng hương

 

 

Em tìm về tĩnh lặng

Để thấy hồn an nhiên

Nụ cười xanh thức giấc

Xua tan hết muộn phiền …/.

 

 

 

 

THU GIĂNG ÁO MỎNG

 

Tháng chín phượng không còn hồng mái phố

Những cơn mưa rả rích kéo dài

Thành phố chìm trong màn mây trắng xóa

Người đi vội vàng dưới tán ô nghiêng

 

Hạ nhường bước cho mùa thu tiếp nối

Hoa Cúc vàng say giấc mộng uyên ương

Con dốc dài lăn tròn viên đá cuội

Đón người về trong sương sớm long lanh

 

Chùm nắng rớt trên môi cười con gái

Tà áo dài tha thướt vướng chân son

Em e ấp khăn choàng len màu tím

Gọi thu về len lén gió heo may

 

Thành phố hát bài tình ca lãng mạng

Ru lòng người vương vấn giữa ngàn thông

Thu vừa đến giăng tơ ngàn nỗi nhớ

Nàng thơ yêu chợt đến ngự trong hồn

Diệp Vy

 

 

Claire Béranger (Gnve)

Main ouverte

Ouvre ta main, ne garde pas tes jours,
Pour toi seul, la vie perd ses détours.
Partage un peu d’eau, un peu de pain,
Et tu verras germer le matin.
La bonté parle sans grand discours,
Elle éclaire même les amours sourds.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lệ Phương

 

MÙA THU

Đã đi qua bao mùa lá rụng

Dưới cây cành có chắt lọc mùi sương

Em về rồi thêm vài sợi bạc

Ngồi bên thềm ta lại đếm mùa thu

Có mối tình nào thật bền lâu

Như mặt trời chiếu rọi qua cầu

Như vầng trăng về trên nhành lá

Mà em còn tiếc những giọt châu

Ai có đuổi mà gió cứ bay đi

Ai có ngăn dòng sông mãi chảy

Chỉ có thể là trong ta mãi cháy

Thì lòng ta còn lại chút đam mê

Thu về rồi ,thu lại ra đi

Thời gian như gió cuốn để lại gì

Có đó em tình yêu còn mãi mãi

Như cúc vàng nỡ rộ giữa mùa thu

 

Lệ Phương

 

 

 

 

 

Thanh vắng ( Võ Văn Trí)

 

SAO EM MẶC ÁO MÀU HOA ĐỎ

 

Sao em mặc áo màu hoa đỏ

Giữa mùa hè nóng bỏng phút chia tay

Bởi màu áo em hay màu hoa đỏ

Mà ánh hồng lên đôi má thơ ngây.

Em hồn nhiên, lủ học trò tinh nghịch

Cài cánh Phượng hồng mái tóc nghiêng nghiêng

Chẳng còn nhận ra em là cô giáo

Em như trở về lứa tuổi hoa niên.

Ta bỗng nhớ về một thời áo trắng

Ngày chia tay hoa Phượng nở rợp trời

E ấp trong tim bao điều chưa nói

Bởi vì ai trong trắng tinh khôi .

Lại mùa chia tay bao điều không dám nói

Hoa Phượng rơi rơi ngập lối sân trường

Bởi màu áo em hay màu hoa đỏ

Rực cháy lòng anh bao nỗi yêu thương .

Ta sẽ giữ mãi bóng hình yêu mến

Màu đỏ yêu thương nồng ấm xa trường

Gói tâm tư trong mối tình câm nín

Gởi mây trời theo gió ngàn phương.

Thanh Vắng ( Võ Văn Trí)

 

 

 

 

 

Dư Mỹ

 

 

MẸ TÔl 

 

Mẹ là dòng nước Thu Bồn

Nghìn thu vẫn chảy trong hồn quê hương

Là trăng rọi sáng muôn phương 

Là sao Bắc Đẩu chỉ đường cho con.

 

Mẹ là nguồn nước đầu non

Tưới cho con đến lớn khôn làm người 

Mẹ là tia nắng mặt trời 

Sưởi con ấm lại giữa đời lạnh căm.

 

Mẹ là biển cả mênh mông

Thiếu Mẹ như thiếu máu hồng trong tim

Mẹ ôm hết những oan khiên

Mong sao con được bình yên với đời.

 

Mẹ ru con tiếng à ơi

Truyền từ tim đến tao nôi Mẹ cầm

Dù bao thế sự thăng trầm

Thương con Mẹ vẫn âm thầm vì con.

 

Một mai sông cạn núi mòn

Mẹ như trời biển trường tồn không quên.

                                                 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Ngọc Chu

 

CHỢ CHIỀU 

 

Lấy anh lỡ gặp buổi nghèo

Thương em khéo chọn chợ chiều cuối phiên

Này đây con cá chưa ươn

Còn kia lưng gói thịt gom tứ bề

Tần ngần nửa đứng nửa đi

Cầm lên đặt xuống bởi e thiếu tiền

May nhờ phúc hậu cười duyên

Chủ hàng tặc lưỡi cuối phiên chợ chiều

Đường xa trời tối liêu xiêu

Em về gánh cả chợ chiều nuôi anh.

 

 

Trần Phước Anh

 

CAO QUÍ TÌNH NGƯỜI

 

Có những lúc oằn mình về ky‎ ức

Nhiều đêm dài thao thức nhớ người xưa

Những tháng năm cùng cha mẹ sớm trưa

Giọt ngắn giọt dài mồ hôi ướt áo

Thương lắm người ơi một đời tần tảo

Tìm cái ăn, cái mặc sống qua ngày

Tâm niệm hương lòng ngọn nến hôm nay

Con nguyện cầu cõi thần tiên là thật

Miên man nhớ những con người chân chất

Mộc mạc hiền hòa sâu nặng tình thân

Thửa ruộng, vườn rau… lam lũ ân cần

Cả cuộc đời thầm lặng trái tim yêu

Cõi vĩnh hằng người dã tiêu diêu

Nơi trần thế quặn đau thương nuối tiếc

Có nhừng đêm dài da diết nhớ thương

Chập chờn bóng hình những người đã khuất

Ta đang sống một cuộc đời rất thực

Học yêu thương trút bỏ mọi oán hờn

Dọc ngang đó đây trong cõi vô thường

Tình Người trong ta thiêng liêng cao quí!

 

 

 

 

 

Kim Quyên

 

Dùng dằng

 

Em chưa lần nào về Huế, quê anh

Nên đâu biết

Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp

Đâu hiểu vì sao 

                     Sông Hương xanh biếc

Núi Ngự Bình vàng hay tím 

Lúc chiều buông

 

Em chưa một lần ra Huế thăm anh

Để chung áo đội mưa Ngâu tháng Bảy

Đầm Cầu Hai, phá Tam Giang nào ngại

Chỉ e về thăm mạ… biết ưng không?

 

Em sẽ đến quê anh

Mùa ngô đồng ra bông

Ngắm hoa tím bâng khuâng

Trước sân trường Đại học

Và tìm về những vườn đá Huế

Để được khóc cười với đá buổi chiều Đông

 

 

Em sẽ về quê anh mùa lễ hội

Nghe cô gái Huế hát cung đình

Đôi mắt đen và nụ cười xinh

Giọng nói nhẹ như sương như khói

 

 

Hay là… thôi!

Anh đừng chờ, đừng đợi

Bởi đất phương Nam mưa nắng thất thường

Mà tình anh như dòng Hương lờ lững

Dùng dằng trôi, sâu cạn khó lường…

  

 

 Sài Gòn trăng

                                        

Đã lâu rồi

Quên bặt một vầng trăng

Vẫn lặng lẽ

Sáng soi trên bầu trời thành phố

Lâu lắm rồi 

Em không còn nhớ

Anh trăng đầy 

Xao xuyến giữa đêm khuya

 

Đêm nay

Bỗng nhận ra ánh trăng thơ

Lãng đãng, mơ màng

Tràn vào cửa sổ

Em chợt thấy lòng mình bỡ ngỡ

Dường như là…

Em nhớ mong anh?

 

Ước gì chúng  mình 

Như ánh trăng suông

Bền chặt, sáng trong

Giữa phồn hoa náo nhiệt 

Ước gì tình ta thắm thiết

Như vầng trăng 

Hao khuyết lại đầy…

 

        Rằm Trung thu 2005

                                                                                                Kim Quyên

 

 

 

Lê Hà Vy

 

TÌNH NHÂN LOẠI

 

Là người sống khắp cả hành tinh

Dẫu khác màu da vẫn nặng tình

Máu đỏ hồng tươi mơ lối đẹp

Chân son đỏ thắm mộng đường vinh

Lòng nhân toả sáng thôi chinh chiến

Dạ sắt ca vang kiến thái bình

Nguyện thắp ân nồng xua giá rét

Cho đời sáng rực ánh bình minh

17/9/2025

 

 

 

 

 

 

 

X

 

 

 

 

 

Thiếu Khanh

 

VỚI BẠN BÊN TRỜI

*gởi Uyên Hà

Bạn đã đi qua nhiều xứ sở

Tung tăng xe mã những kinh thành

Nâng chén tao phùng nơi viễn xứ

Cùng dăm bạn cũ thủa đầu xanh

Ta cũng có chừng mươi đứa bạn

Chia nhau trấn thủ bốn phương trời

Xa lúc tóc đen chừ tóc trắng

Nhớ người chỉ biết gõ “meo” thôi.

Há lẽ chưa nguôi hờn chiến quốc

Còn đi cho nát áo khinh cừu

Ới ơi, gõ chén thương mình quá

Chai cốc cùng mình chuốc lẫn nhau

Thì hễ còn sông còn nước chảy

Dù người phiêu bạt khắp năm châu

Thôi kệ mạnh ai theo chí nấy

Đất trời rộng chán ép chi nhau.

Ta sống một đời hiền như đất

Vua không nhớ mặt chúa quên tên

Dẫu biết ở hiền thường chịu thiệt

Lẽ nào che mặt để bon chen.

Tuổi lỡ nhiều rồi không lẽ quậy

Mấy lần vấp ngã chẳng thèm đau

Lý lịch khai dài chi chít giấy

Đời mình có phải trống trơn đâu!

Bơi mãi ao nhà xem đã chật

Thèm ra vùng vẫy Thái Bình Dương

Nhìn ta với biển cùng đầu bạc

Ha hả cười vang tiếng sóng cuồng.

Saigon, 2002.

 

 

 

VỚI BẠN HƠN BỐN MƯƠI NĂM GẶP LẠI

 

*Tặng anh Nguyễn Thành. (Phan Rí)

 

 

Đâu phải vì chung trái đất tròn

Hay vì chung một tuyến đời suông

Mà khi tàu đến ga đời hẹp

Mình cụng đầu nhau ở giữa đường.

 

Bầy chim xa trường Phan Bội Châu

Bay dài hơn bốn chục năm sau

Lượn theo hạt thóc, tìm hoa trái

Mãi đến giữa chiều mới gặp nhau!

 

Mặt mũi không thơ như trước nữa

Tóc râu cũng đã bụi hung rồi

Lắm người ông nội hay ông ngoại

Sao bạn nhìn ta lặng lẽ cười?

 

Năm tháng gấp hai lần cuộc chiến!

Người quên kẻ nhớ đứa không còn

Hỏi thăm nhau kể bao nhiêu chuyện

Lẫn chuyện đời mình chuyện các con.

 

Thay ly chanh đá thời đi học

Bằng tách cà phê bỏ ít đường

Câu chuyện không qua màn khói thuốc

Mà lòng man mác khói quê hương.

 

Cuối cuộc thiên di chim nghỉ cánh

Mùa đông đã dứt, nắng lên đầy

Biết đâu đất khách đâu quê quán

Ta đậu đời ta ở chốn này.

 

Nài bạn ở chơi dăm bữa đã

Vai mình đã có diễn viên sau

Tối nay ta thức khuya như trước

Trút chuyện đường dài kể với nhau.

 

 Sàigòn, 2/12/2004

 

 

J. Millet

Silent Bond
Among strangers,
a smile lingers like a lantern,
a hand reaches out,
and loneliness forgets its name.

Sometimes a single glance,
fragile as the wing of a bird,
is enough to weave a bridge
between two hearts
that never knew each other.

Tôn Nữ Mỹ Hạnh

 

GIẤC MƠ DÃ QUỲ

Mênh mông núi – Bạt ngàn hoa

Vàng trong sương sớm – Vàng tà huy rơi

Vàng treo khắp cả sườn đồi

Vàng trong thương nhớ một thời chưa xa.

 

Dã quỳ ơi ngủ trong ta

Cao nguyên se lạnh sắc hoa thì thầm

Nắng lên reo khúc nhạc trầm

Xôn xao lá biếc ân cần cùng ai.

Con đường đất đỏ mưa bay

Sớm mai chợt thấy bung đầy áo hoa

Triền sông bờ suối hoan ca

Ly cà phê nóng cùng ta yêu người.

Hiến dâng cho hết dòng đời

Ngân vang tiếng hát rong chơi cuối trời

Bao mùa hoa – Khắp núi đồi

Tái sinh nhan sắc – Tình tôi dã quỳ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGUYỄN AN BÌNH

 

NGƯỜI THẦY

Có một khúc giao mùa

Rơi vào tháng mười một

Trên bục giảng ngày xưa

Nhớ hoài từng bụi phấn.

Mái chèo khua sóng nước

Đưa người qua bến sông

Con đường dài phía trước

Chở đầy bao mưa giông.

Mở chân trời khát vọng

Chấp cánh bao ước mơ

Qua dòng sông tri thức

Sáng ngời mắt em thơ.

Cả một trời ký ức

Đưa ta ngược thời gian

Nhớ từng viên ngói đỏ

Lớp học dãy hành lang.

Một ngày qua trường cũ

Tháng mười một tiễn đưa

Có dấu chân thầm lặng

Người đưa đò năm xưa

 

 

CUỐI NĂM VỀ THĂM MỘ SONG THÂN

 

Ngoài kia vàm sông nước lên

Chênh chao cái nắng rất hiền

Bay trong buổi chiều tĩnh lặng

Hương trầm vào cõi thiêng liêng.

Ngoài kia đôi bờ lau trắng

Con thành sáo sậu qua sông

Quê nhà tựa làn khói mỏng

Ai về ai đợi mà mong.

Ngoài kia mây đời chìm nổi

Chạnh lòng giây phút bình yên

Đâu rồi tiếng cười rộn rã

Ngày xưa hoa vàng mái hiên.

Ngoài kia cánh bèo viễn xứ

Đất trời biết có bao dung

Đi suốt một đời tìm lại

Dòng sông đã mất cội nguồn.

 

Ngoài kia đất thơm hơi thở

Gói tình của kẻ tha hương

Qua cầu gió miên man kể

Tiễn người bóng tạt tà dương

 

 

 

Vũ Lam Hiền

 

 

TÌNH THU QUÊ HƯƠNG

 

Mùa Thu lá đổ bên thềm

Phố đông nhộn nhịp, êm đềm dòng xe

Hạt mưa rơi ướt mái che

Em đưa tay hứng mát mềm hạt mưa

Khung trời thoáng đãng mây thưa

Ngôi chùa điểm tiếng chuông xưa nhẹ lòng

Bình yên tĩnh tại ấm nồng

Sư thầy mời khách uống xong tách trà

Hương trà thơm vị hoa nhài

Khách dùng, thơ vịnh một bài Thu sang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   Tăng Tấn Tài

 

MÙA LŨ

TRÊN CÁNH ĐỒNG TUỔI CAO.

02.11.2025

 

1. Những cơn mưa

như chưa từng được mưa

nước tràn xả đập

bàn tay đưa cao nước dâng cao mãi

ngập ruộng đồng

ngập những mái nhà sức yếu tuổi cao

Lũ tràn đêm khuya đen ngòm bóng tối

lên xuống ba ngày cơn lũ vào ra ...

 

2. Đồ đạc ngổn ngang tự do trôi nổi

súc vật ngập tràn xác chảy băng băng

Tiếp tục mưa to lũ tràn ngập nóc

sự sống phơi trần hết phía chở che.

 

3. Trắng lạnh phơi mưa chân dầm nước bạt

gió cóng mùa đông mặt trời chìm khuất

dòng xoáy đục ngầu con nước mênh mông ...

 

4. Cánh đồng tuổi cao vai gầy sức mỏi

dòng chảy cuộn trào nước mắt còn đâu

những tấm lòng son giúp nhau hoạn nạn

vơi bớt nỗi đau cứu vớt tình người.

 

 

5. Tình thân nhân ái mở rộng vòng tay

thắp sáng nụ cười soi vầng trăng tỏ

Trăm năm một cõi nhân nghĩa tràn đầy

Hạnh phúc cầm tay mặt trời sưởi ấm.

 

 

 

MỘT  VÒNG  TAY  

     

Đôi mắt em nở nụ cười thân thiện

Ánh lên màu nhân nghĩa mai sau

Nét thanh cao áo trắng toả đẹp màu

Gọi tia nắng vá khâu từng hơi ấm !

 

Bàn tay nhỏ nhưng Tình Người khắc đậm

Ảo ảnh giao thoa nhân đức một tấm lòng

Chim vẫn hót, mây trời lồng lộng

Suối nhân gian dòng chảy rộng dài ...

Làn gió nhẹ qua vai đời thổi mãi

Hỏi chuyện sông sâu trăm năm dòng chảy

Phù sa cháy lòng khô mặn một dòng sông!

 

Rộng mở vòng tay, u uẩn mùa " Cô - vít "

Chữ phúc chữ duyên thắp sáng một cung đường

Ngoảnh mặt chim bay, chân trời phía trước

Ủ ấp hoàng hôn, se lạnh cuối mùa

Yên hơi thở giữ cho lòng kết tủa

Êm lời ru thao thức mắt quầng thâm !

 

Biết làm sao đổi dời cơn gió giật !

Vai em gầy từng ngón mộng phiêu diêu

Chân trời bao la, thả dài bím tóc

Hữu hạn một vòng tay, ngang dọc xoay chiều

Ngày tháng dội vào vách bờ thao thức

" Cô - vít " đời đau, len hơi ấm một vòng tay !

 

 

 

 

Bùi Văn Dũng 

 

 

SẺ CHIA

 

Trên đời bao phận gian nan

Mưu sinh từng bữa muôn vàn khó khăn

Nguy nga phố xá thênh thang

Ngựa xe xuôi ngược rượu tràn tiệc vui

Bám vào phố bao kiếp người

Không may mắn lắm cuộc đời gian nan

Xin người phú quí từ tâm

Bớt đi phung phí để mang giúp đời

Ai tai , đau khổ biển khơi

Những tầng lớp thấp muôn đời khó khăn

Từ tâm phước huệ sẻ san

Tình Người chan chứa ngập tràn niềm vui…

 

BÙI DŨN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LÂM BĂNG PHƯƠNG

 

HUYỄN MỘNG

Nghe đêm trở giấc thu vàng

Nghe sương thả giọt ướt tràn cỏ ngoan

Nghe như nhịp gót thời gian

Nghe làn gió thoảng mơn man vai mềm.

     Nghe tim nói tiếng yêu em

   Nghe trong ngan ngát dịu hiền hương hoa

    Nghe chân ai bước từ xa

     Nghe trong nỗi nhớ ngọc ngà hoa niên.

Nghe tui tủi phận thiên duyên

Nghe hồn cõng chữ bồng bềnh đi rong

Nghe phân vân giữa có không

Nghe nguồn ký ức mênh mông tìm về.

     Nghe triêu lai vực cơn mê

     Nghe như đóa nắng bên hè trổ hoa

     Nghe bươm bướm lượn la đà

     Nghe chừng huyễn mộng vỡ ra… Giật mình.

 

 

Mẫn Tri Mai

 

VÌ MỘT THẾ GIỚI NGÀY MAI

 

Ta vì nhau vô vàn ý sống

Người với người mở rộng con tim

Để tình khỏi phải lặng im

Nụ cười,ánh mắt kiếm tìm trao nhau...

 

Ta vì nhau,nhường nhau ấm lạnh

Chiếc lá lành lòng chạnh sẻ san

Thương chiếc lá rách nhọc nhằn

Lá lành đùm lấy đỡ đần thiết tha...

 

Vì ý sống mượt mà cuộc sống

Để dòng sông chảy rộng thênh thang

Không cho rác thải ngổn ngang

Không cho tôm cá chết oan uổng đời...

 

Vì ý sống rạng ngời cuộc sống

Thương cánh rừng dang bóng vời xanh

Tiếng cưa đừng nỡ đoạn đành

Giọt mưa xin hãy thôi thành bão giông...

 

Vì ý sống đầy đong cuộc sống

Những con đường lồng lộng bước chân

Đừng cho lòng phải bâng khuâng

Đừng cho khói bụi ngập tràn xót xa...

 

Tình Người hãy bao la rộng mở

Xin ai đừng bỏ ngõ yêu thương

Tình Người đừng để nhiễu nhương

Đừng cho thương cảm vào phương lạc loài...

 

Tinh cầu bỗng châm ngòi tiếng nói

Người với người hãy nối vòng tay

Bảo vệ sự sống hôm nay!

Cất cao thế giới ngày mai hòa bình!

 

 

 

 

 

 

 

Robert Ellison (Leeds, UK)

 The Tree of Grace

Inside each soul, a tree takes root,
Its strength depends on love’s pursuit.
Feed it kindness, feed it care,
And peace will blossom everywhere.
But starve it with your cold disdain,
And all that’s green will turn to pain.
Nurture life with gentle deeds,
And joy will bloom from planted seeds.

 

 

    BẢO BÌNH

 

XUÂN BẮC NỬA ĐÊM MƯA

 

Ta sẽ về nơi ta đã ra đi

Ở nơi ấy ta bỏ quên nhiều thứ

Quên tuổi thơ một thời đi chân đất

Quên những chiều tha thẩn lượm mù u

Hoa dủ dẻ quên chiều thơm túi áo

Quên hoa Giằng trắng lóa một bờ tre

Quên củ sắn mẹ lùi trong bếp trấu

Mùi rạ thơm quên hương nếp đầu mùa

Quên hoa cau ngọt ngào đêm tháng hạ

Quên miếng trầu cay,  vụng mẹ say mềm

Ta quên cả tuổi ta ngày khôn lớn

Mãi miết đi quên cả lối ta về

 

Quên Gò Sỏi một đốm hồng mẹ đợi

Con sẽ về nhen lại bếp ngày xưa!

 

    

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Ái Niệm

 

 NGUYỆN ƯỚC

 

Tôi đã ngồi trò chuyện với riêng tôi

Bên dòng sông nhấp nhô ánh bạc

Mong suốt đời không làm đau kẻ khác

Hãy hồn nhiên như mây trắng lưng trời

 

Khi trở về ôm lấy dải sông trôi

Nghe hạnh phúc dâng lên từ con nước

Soi lòng mình xanh trong nguyện ước

Thương vô cùng trời trở gió chiều nay

 

 

BIỂN ĐÊM

 

Tri âm đâu dễ gặp

Tri kỷ cũng khó tìm

Cùng nhau nghe biển hát

Cho lòng mình dịu êm

 

Đời qua bao dâu bể

Bể cạn và núi mòn

Mình làm sao kể xiết

Bao nỗi niềm héo hon...

 

Giữ con tim cho ấm

Cùng với những chân tình

Dù tuổi nào đi nữa

Mắt nhìn đời phải xinh

 

Chị em mình vẫn vậy

Gặp nhau bao la tình

Mặc cho con sóng vỗ

Đùa bọt trắng long lanh

 

Thời gian ôi ngắn quá

Hứa hẹn nữa làm gì

Không thở than phiền muộn

Chỉ nhìn nhau cười khì

 

Gặp nhau là hạnh ngộ

Một chút - cảm ơn đời

Mai cho dù xa lắc

Hạnh phúc Châu Ly ơi!

 

 

Lê Nguyễn

 

TƯƠNG PHÙNG

Ta - gã lãng tử của một ngàn năm trước,

Em - dòng nước mát của những mùa Thu đã đi qua,

Trời cao nguyên một chiều ta lạc bước,

Giữa ngàn thông sương khói nhạt nhòa…

Lòng những tưởng đã lạnh lùng sỏi đá,

Trái tim khô vắt kiệt những mơ mòng,

Em đã mang về non xanh và biển cả,

Cơn mưa rừng tưới mát những dòng sông.

Ta chợt tỉnh giấc mơ vàng thuở trước,

Nghe mơ hồ chiếc lá rụng thềm xưa,

Em sưởi ấm một tâm hồn giá buốt,

Khúc hoan ca còn vọng mãi âm thừa.

Đừng hối tiếc những gì ta nếm trải,

Đời loạn ly, trăng gió cũng vô tình,

Ta, kẻ lữ hành tháng năm mê mải,

Phút tương phùng chợt thấy một bình minh…

 

 

THỜI GIAN

Thời gian ghi những vết hằn trên đuôi mắt chúng ta,

Trên những khóe môi hát lời tình tự,

Trên nỗi hoài hương của người xa xứ,

Và trên những cuộc tình dài đến trăm năm.

Thời gian đi qua đời của mỗi chúng ta,

bằng những bước đi thầm,

Cũng đủ làm nên một trời giông bão,

Nghe vỡ vụn từng giấc mơ cơm áo,

Hồn vẫn chưa lành lặn vết thương đau.

Nhưng hãy tin thời gian còn những phút nhiệm mầu,

Khi ta cúi xuống lòng mình, hôn cành hoa run rẩy,

Thêm một tuổi trời cho – đời thăng trầm đến mấy,

Vẫn nhủ lòng, hãy sống để yêu thương.

Lê Nguyễn

 

 

 

Trần Ngọc Hưởng.

 

Qua bờ nhớ quên

... Nước cuồn cuộn chảy sông sâu.

Mà em hát lý qua cầu chi em?

Sao không hát lý chim quyên,

Mượn hơi tiếng đủ thay thuyền qua sông.

 

Trách chi sáo đã sổ lồng,

Đánh rơi điệu lý bềnh bồng nước mây.

Ngóng trông bến nọ bờ này,

Năm cung phím mỏi sầu đầy trên tơ.

 

 

 

 

Đâu con sáo đã sang bờ,

Tiền Giang một góc khuya thơ lặng buồn.

Lý tình tang phía đầu nguồn,

Quá giang ngọn gió khuyết gương trăng rằm.

 

Ngựa ô dòn nhịp xa xăm,

Nửa đời một khúc cổ cầm vấn vương.

Bổng trầm điệu nhớ điệu thương,

Đâu con sáo hót trắng vườn chiêm bao.

 

Trái tương tư chín phút nào?

Tình như sợi khói tan vào hư vô.

Lý giao duyên đã mơ hồ,

Em đang nhẹ bước qua bờ nhớ quên.

Trần Ngọc Hưởng

 

 

Mỹ Vân

 

BỐN MÙA YÊU THƯƠNG

 

Mùa xuân ơi tóc em vẫn còn xanh

Để mây bay ngập ngừng trong nắng

Hoa đang nở còn hờn ghen thầm lặng

Vì môi em son thắm giữa đất trời.

      Rồi hạ đến lòng em thấy chơi vơi

      Vẫn rực tươi những chùm hoa phượng đỏ

      Con tim em hãy còn thương nhớ

      Mơ bóng ai thấp thoáng cuối con đường.

Thu đến chưa mà chiều nắng vấn vương

Trên những hàng cây lá vàng sắp úa

Em bâng khuâng khi ngồi tựa cửa

Tưởng như có ai sắp sửa quay về.

      Em chờ khi mùa đông lạnh tái tê   

  Có hơi ấm nồng nàn của anh trong giấc ngủ

     Thật dịu dàng trái tim em bé nhỏ

      Mà yêu thương vẫn chất chứa ngập tràn.  

 

 

THẮP LỬA ÂN TÌNH

 

Em  lại bước đi trên thảm cỏ mềm

Khi đến công viên một chiều nắng muộn

Gió thổi hiu hiu cuối trời én lượn

Thơ thẩn nơi đây trong nỗi nhớ mông lung.

 

Em giữ lại trong đời một thuở thanh xuân

Những nét đẹp của một thời con gái

Những tình cảm dịu dàng em thường e ngại

Thoáng gặp bạn bè với ánh mắt đăm chiêu.

 

Bao tháng năm dài giờ đã xa xăm

Để lại cho em một góc trời yên ả

Chim hót ban mai, vàng phai trên vòm lá

Những yêu thương đủ thắp lửa ân tình.

 

 

Kiều Huệ

 

CHIẾC LÁ CUỐI ĐÔNG

 

Thương chiếc lá cuối đông

Chao đảo trong cơn gió

Mùa xuân đang về đó

Lá có biết hay không

 

Chợt nghe xao xuyến lòng

Màu lá vàng phai  úa

Ta vui xuân  lần nữa

Dù tuổi đời đếm đong

 

Lá rơi vào mênh mông

Thời gian trôi lặng lẽ 

Nhưng tình xuân vẫn trẻ

Lá ơi có biết không

 

Chiều nay trời nắng hồng

Hương xuân thoảng nhè nhẹ

Gió thì thầm khe khẽ

Lá có nghe gì không

 

Thương chiếc lá cuối đông

Mong manh cơn gió thổi

Cho mùa thay lá mới

Lá rụng vào hư không

 

 

 

XIN ĐỪNG GỌI TÔI:

"NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ"

 

Xin đừng goi tôi: "Người đàn bà cũ"

Trong cuộc đời đã nếm đủ chua cay

Khi buồn vui thử thách những rủi may

Thân phận đàn bà mong manh lá cỏ

 

Tôi người phụ nữ tuy không còn trẻ

Dù thời gian sắc đẹp có tàn phai

Nhưng tâm hồn vẫn chẳng hề đổi thay

Vượt sóng gió bằng niềm tin mạnh mẽ

 

Mệnh danh phải đẹp

mỗi người một vẻ

Yêu bản thân lúc tuổi trẻ đến già

Nên chăm chút nâng niu như cành hoa

Trang điểm nhẹ không nhạt  nét quyến rũ

 

 

 

Xin đừng gọi tôi: "Người đàn bà cũ"

Tôi nhủ lòng sẽ rũ sạch tổn thương

Và quên đi nỗi bất hạnh đoạn trường

Sống bản lĩnh hồn nhiên giữ nhân cách

 

Biết làm mới mình không vượt nguyên tắc

Thời thanh xuân quá khứ đã lùi xa

Không buồn sầu tiếc nuối dĩ vãng qua

Tình thơ đẹp, tôi...Người đàn bà mới

Kiều Huệ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGÃ DU TỬ

 

MỘNG XƯA

 

Thuở ấy xa nhà, chạnh cố hương

Lòng nghe tiếng gọi. Xếp yêu thương

Sài Gòn tấc dạ niềm mơ sống

Quảng Ngãi tâm can nỗi viễn phương

Tráng sĩ lên yên rời đất mẹ

Ngựa hồng dong ruổi chắc tay cương

Cảm ơn cái khó không chùn bước

Vững trước trần gian cuộc thế thường.

Ngã Du Tử/ SG

 

LiNH SAM HOA NỞ 4 MÙA

 

Mỗi bình minh thức dậy

Cafe rồi thăm hoa

Linh Sam đầy hoa nở

Một góc balcon nhà

 

Uống tách trà thú vị

Ngắm cây và thưởng hoa

Tia nắng vàng buổi sáng

Tưới lên mấy tầng hoa

 

Linh sam thật kỳ diệu

Bốn mùa vẫn trổ hoa

Như hoa mai tứ quý

Dâng màu tím thiết tha

 

Thật bình yên ngày mới

Bức tranh vui cuộc đời

Nắng lên bừng sức sống

Hoa nâng hồn lên khơi

 

Bài thơ hoa viết vội

Trổ hoa theo ngôn từ

Nắng chan đầy thi tứ

Tình dâng đầy trong tôi

ĐẦU THÁNG 10/ 2025

 

NGƯỢC CHIỀU GIÓ BAY

Đi ngược chiều cơn gió

gieo hạt mầm yêu thương

dìu cùng em nỗi nhớ

theo nhau suốt dặm trường

 

Xô cổng ngày mở cửa

đón tình em vào đời

ai bên trời còn ngóng

dìu bước cùng rong chơi

 

Ngược dòng con nước cuốn

Vớt nỗi niềm lênh đênh

đem ủ hương cho ấm

xóa nỗi đời buồn tênh

 

Nắng ngoài song đã rụng

Hứng tình nồng trên tay

mây đắp chăn đầu núi

về bên bếp sum vầy 

NGUYỄN ĐỨC BÁ

 

CHỈ CÓ TÌNH NGƯỜI

 

Có những mảnh đời đầy vết nứt

Chỉ có Tình Người

Là thứ keo lặng thầm vá lại nỗi đau

Chỉ có bàn tay yêu thương nắm lấy bàn tay

Chỉ có trái tim hồng sẻ chia đêm giông bão

Thắp sáng giấc mơ đông giá lạnh lùng

Hãy cho nhau những gì có thể

Để nắng lửa thôi thiêu đốt khoảng trời

Để cánh cò trắng vỗ những chiều rơi

Để trăng loang dịu mát đêm hè

Để dòng sông trôi êm đềm chiều thu bến nhớ

Để mùa Xuân về dệt khúc tơ vương

Để mưa thôi rơi trên phận người xa xót

Để áng mây hồng ru mãi yêu thương…

10.10.2025

 

 

 

 

BÓNG MẸ CHIỀU RƠI

 

Gió xuân hương tỏa bên đường

Ruộng sạ mẹ vẫn còng lưng nắng chiều

 

Bàn chân giẫm sợi hoang liêu

Sóng xô biển động hắt hiu phận người

 

Nỗi lo cơm áo một đời

Bờ vai gầy guộc. Mưa rơi đẫm nhòa

 

Mùa xuân rực rỡ sắc hoa

Mẹ còn dặm lúa đồng xa chưa về

 

Chiều vàng gió chạm cơn mê

Hoàng hôn rụng vỡ. Trên đê bóng gầy…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Minh Quý

 

NHỮNG CON CHỮ

Những con chữ vượt ngàn biên giới

Gắn muôn lời chung một nhịp tim

Ngôn ngữ khác mà tình nhân loại

Cùng đi chung một lối ân tình

Từ sông núi quê hương đất Việt

Đến trùng dương thế giới bốn phương

Ý nghĩ lớn, lý tưởng hòa điệu

Kết tinh thành nhịp bước yêu thương

 

Trang thơ mới nở hoa tình bạn

Nối bàn tay chan chứa tin yêu

Từ ngữ sáng như sao thắp lửa

Đem niềm vui khắp cõi trời chiều

Tình Người đó, con đường rộng mở

Kết đoàn ta xây dựng ngày mai

 

Hòa bình, hạnh phúc ngời nhân ái

Lan trên toàn thế giới dài dài.

 

 

KẾT TÌNH

 

Con chữ từ khắp năm châu

Vượt qua biên giới cùng nhau kết tình

Tiếng Việt ngân nhịp quê mình

Hòa trong muôn ngữ ân tình nhân gian

Bạn thơ nước Nhật, Pháp, Hàn

Anh, Nga, Ấn Độ… chan hòa niềm tin

Ngôn từ khác, một nghĩa tình

Cùng chung lý tưởng an bình hòa vui

Dòng thơ kết nối ngàn lời

Mở ra chỉ một Tình Người sáng trong

Lời thơ bốn cõi vun trồng

Đem hương nhân ái chan nồng trái tim

Trang thơ như nhịp cầu duyên

Kết bao tri kỷ khắp miền gần xa

Hòa bình, hạnh phúc chan hoà

Cùng nhau giữ mãi để ca Tình Người.

 

KHÔNG KHÉP

 

Ta giữ trong ta một nụ cười

Như giọt sương ngậm trời vô ngã

Phù vân đến rồi đi lặng lẽ

Chỉ còn hơi thở của Tình Người

Công danh rụng giữa dòng hư ảo

Tâm tĩnh nhìn hoa nở giữa mây

Một bước lắng nghìn sau sáng tỏ

Đường mở ra không khép với đời này

Minh Quý

 

 

NẺO BƯỚC NHÂN GIAN

 

Giữa muôn nẻo bước nhân gian

Chỉ con đường ấy chứa chan nghĩa tình

Không biên giới, chẳng phân minh

Chỉ nghe tiếng gọi tâm linh con người

Đường không lát gấm vàng tươi

Mà xây từ những nụ cười sẻ chia

Bão dông nghiêng cả sơn khê

Tình người vẫn sáng, chẳng hề phôi pha

Giữa đời chảy ngược bao la

Chỉ con đường ấy dẫn ta đến người

Trăm năm rồi cũng thế thôi

Tình Người dẫn lối muôn đời không phai.

 

 

ĐƯỜNG ĐI

 

Thế giới nhiều lối rẽ

Chỉ một con đường không đổi hướng

Tình Người.

Không xây bằng đá

Mà dựng bằng lòng nhân ái.

Không dẫn đến vinh quang

Mà mở ra bình an.

Giữa hỗn mang, con người nhận ra nhau

Bằng ánh nhìn biết thương.

Và chỉ khi ấy

Nhân loại mới thật sự đi đúng đường.

 

 

 

 

 

 

 

Minh Quý

 

ĐẠO TÌNH NGƯỜI

 

Không tôn giáo nào giáo lý cao hơn

Tình Người.

Không triết học nào sâu hơn

Một bàn tay nắm lấy bàn tay.

Giữa thế giới đi qua bão tố

Chỉ con đường này còn mở lối

Con đường Tình Người.

Không khởi đầu,

Không tận cùng,

 

Chỉ là dòng chảy

Của lòng nhân ái nối nhân gian.

Khi con người quên mất con người

Thế giới lạc trong đêm tối.

Khi Tình Người sáng trở lại

Đó chính là

 

 

MỞ LỐI

 

Tôi nói cùng anh giữa đời

Không trăng, chỉ ánh con người sáng soi

Hoa lòng thắp giữa đơn côi

Sân nhân thế vẫn rạng ngời yêu thương

Tôi ghét dối trá tầm thường

Ghét bao giả mị trên đường thế gian

Ghét môi bịt miệng nhân gian

Ghét thân xác lạnh, ghét tàn lửa tâm

Đêm nay thức giữa mê lầm

Câu hỏi, câu đáp hóa tầm chân tu

Bản ngã rụng xuống sương mù

Tình Người chỉ một diệu nhu ánh lành

Anh ơi, mở lối chân thành

Từ bi xóa hết giành tranh lọc lừa

Thế gian hương giả tan chưa?

Tình Người mở lối sáng trưa không mờ.

Minh Quý

NGUYỄN QUỐC HƯNG

KHI CHA LÀM THẦY GIÁO

Khi cha làm thầy giáo

Tôi hiểu được đôi điều

Tiết học hay trên lớp

Thầy vất vả bao nhiêu!

     Tối cha soạn giáo án

     Bóng nghiêng nghiêng bên đèn

     Tôi ngồi trước bàn học

     Cũng nghe lòng dậy men

Một đời cha cặm cụi

Mong học trò nên người

Âm thầm xoay cát bụi

Đãi ánh vàng tinh khôi

     Khi cha làm thầy giáo

     Thầm lặng đi bên đời

     Tôi lớn rồi mới hiểu

 

 

 

ÁI THI LÊ ĐÌNH KHOA

 

TIỂN ĐƯA

 

Hoàng hôn đưa tiển người đi

Sân ga lẻ bóng nhớ gì không anh ?

Tình yêu như lá với cành

Cùng anh sánh bước trời xanh nắng hồng

x

Tình yêu tô thắm môi hồng

Biển kia vẫn mặn, má hồng hây hây

Ngờ đâu chia cách tình này

Sân ga sương xuống phủ đầy vai em

 

x

Cô đơn lặng lẻ bên thềm

Phố xưa vẫn đợi, tình em vẫn chờ

Sài Gòn năm tháng bơ vơ

Chút sầu rơi rụng bên bờ tương tư.

ÁI THI LÊ ĐÌNH KHOA

 

 

 

 

     Phạm Ngọc Minh

 

 

MỘT ÁNH TRĂNG NGHIÊNG

 

 

Đêm về một ánh trăng nghiêng

Lặng nghe tiếng gió mọi miền cỏ hoang

Có gì như thể vội vàng

Lời ru nhắc lại giữa màn đêm khuya.

 

Gió đêm đi vãn cảnh chùa

Cánh hoa hồng nhỏ cũng vừa nồng hương

Kìa đêm rụng chiếc lá buồn

Bay vào thăm thẳm con đường mờ xa.

 

Kìa trăng nghiêng dưới hiên nhà

Ngó gì hay ngó bóng ta lặng thầm

Lời ru từ phía xa xăm…

Men theo lối gió càng trầm bổng thêm.

 

Thẩn thờ một ánh trăng nghiêng

Lặng nghe kìa tiếng màn đêm thở dài

Rũ lòng cho hết phôi phai

Ta ngồi ru ngủ những Hoài niệm xưa.

 

 

 

Trần lệ Huyền

 

VU LAN VỀ


Đã đến rồi ngày lễ của Vu Lan
Công ba lớn vô vàn  con  mang nặng
Tình của mẹ như biển hồ sâu lắng
Nghĩa song thân con chưa đặng làm tròn

 Ùa trở về kỉ niệm thuở ngày son
Bên bóng mẹ  ví von bài ca cổ
Và khôn lớn  trong lờI cha dạy dỗ
Giúp cho con vượt bão tố  trong đời

Bao tháng ngày cha nào được  thảnh thơi
Dù khổ  cực mẹ không lời  than thở
Dẫu cuộc sống trong cơ hàn tạm bợ
Vẫn chăm lo che chở  mãi con  mình

Vu Lan về kinh dâng đoá hồng  xinh
Tất cả  với tâm tình lời con trẻ
Chúc ba mẹ đời này luôn mạnh khỏe
Mãi bên nhau san sẻ chuyện vui buồn

Quảng ngãi 6/9/2025

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Bá Tùng (Duy Minh)

 

LÒNG MẸ

 

1/.Mái tóc pha sương mẹ ơi còn nhớ,

Ngày xưa ngây dại một đàn con thơ,

Bàn tay vỗ về con trọn giấc mơ,

Để bây giờ con kính mẹ,mẹ ơi...

2/.Lúc thấy con vui mẹ tôi rộn rã,

Con đau mẹ buồn thức suốt đêm thâu,

Đôi mắt mẹ hiền bao giờ cũng thế,

Giọt ngắn giọt dài nhìn con dại yêu thương...

ĐK: Mẹ ơi !mẹ ơi !có núi nào cao hơn,

Thời gian chậm trôi cho con luôn bên mẹ,

Bao nhiêu dòng sông đều về biển cả,

Đong đầy tình mẹ suốt một thời qua...

3/.Dáng dấp thân yêu lòng con hằng nhớ,

Bàn tay chai sạm một thời run run,

Đôi chân mỏi mòn chậm bước ngày qua,

Tấm lòng mẹ hiền là món quà vô biên...

21h30phThứ Ba 6/11/2023

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRẦN VĂN NGHĨA

 

HƯƠNG PHỐ

 

Đêm gió muộn bầy dơi treo cánh thức

Mắt trần gian đỏ lệ ướt mưa về

Góc hiên cũ chênh vênh thềm ký ức

Có hoa vàng bướm trắng chở đầy xe

 

Có mai sớm tung tăng đời chim sẻ

Ngày mộng du nền nã nắng ven đường

Ai thả tóc lênh đênh thời trai trẻ

Dắt bên lòng bảng lảng bóng hoàng hôn

 

Mê mải chạy trên cánh đồng cỏ dại

Đuổi bóng mình mười sáu ngỡ vầng trăng

Thấy chung chiêng tiếng đàn kìm ai gảy

Rớt dưới khuya đau điếng giọng sâm cầm

 

Nằm nghe lá đồi xa xao xác gọi

Cõng mùa xanh lưng rát dấu mưa hằn

Xin gửi phố chút hương tình còm cỏi

Và cũng già trên trán những nếp nhăn

 

 

 

 

 

 

VŨ THUỴ NHUNG

 

 

QUA SÔNG SỞ HẠ

Chiều ngang sông Sở Hạ
Giật mình nhớ tóc ai
Lá sen hương gói lại
Thơm cuộc tình chưa xa

Mùa thu xanh như lá
Ngơ ngác chiều vùng biên
Nắng vàng ong bờ nhớ
Gió lang thang miệt mài 

Con đường dài rất dài
Thảng thốt trước hoàng hôn 
Sông ngập ngừng chạy trốn
Quên thương nhớ lạc loài

Chiều qua sông Sở Hạ
Phai nổi niềm xa xưa
Lúa xanh non mơn mởn 
Gió thanh bình vùng biên

 

VTN

 

 

 

Phạm Thanh Nhàn

NHỚ DÒNG SÔNG QUÊ

 

Có những cánh đồng, đồi núi, dòng sông

Hòa quyện cùng mây trời bao điều hẹn ước

Cho quê tôi bức tranh đẹp màu non nước

Với dòng sông hiền hòa chở những yêu thương..

 

Dòng sông quê tôi dọc theo những đồi nương

Làm dịu mát những ngày hè cháy bỏng

Mấy mươi năm rồi nhớ một thời dậy sóng

Ngụp lặn dòng sông trong khắc khoải dòng đời..

 

Hoàng hôn rồi những nỗi nhớ đầy vơi

Nhớ bến sông xưa có một người con gái

Bên cụm sim rừng đưa tay em hái

Một chùm hoa tím biếc buổi trưa hè..

 

Len lén nhìn em đôi mắt tròn xoe

Tuổi trăng tròn mồ hôi lăn trên má

Nặng gánh mưu sinh một thời thương quá

Trái tim trong lòng rung nhịp đập bâng quơ..

 

Nhớ dòng sông quê nhớ những bến bờ

Theo suốt trong tôi những hành trình vạn dặm

Nhớ một thời trái tim mình say đắm

Trên dòng sông xưa một thuở rất thanh bình…

 

 

Dạ Ái

 

 

THĂNG HOA 

 

Trăng xưa vàng lối mộng 

Nỗi niềm thương nhớ qua 

Mấy phương trời phiêu bạt 

Trăng xưa vẫn không già 

 

Câu thơ còn rất trẻ 

Tóc mềm sương tuyết pha 

Nghĩa đời thêm đậm nét 

Tình thơ càng thăng hoa!

 

 

 

Phan Đại Duy

 

PHÁC THẢO KÝ ỨC

Có những con đường ký ức

trải sỏi và lặng im

những đôi dép cũ đã mòn

vẫn mang hơi ấm bàn chân người đi xa

ôm mùa trăng mọc lên từ mặt nước

mỗi lần ngước nhìn bầy chim thiên di

lại thấy sợi dây mong manh níu gọi.

Tôi bước vào buổi chiều của thành phố

những tòa nhà sừng sững như trang sách khép hờ

gió quẩn quanh tìm chữ

những bàn tay cố chắp vá nỗi buồn.

Có người bán hàng rong thắp lửa

giữa bùng binh gió

mùi ngô nướng quyện với khói xe

nhắc tôi nhớ ngọn đèn dầu quê mẹ

nơi ánh sáng yếu ớt

vẫn ôm trọn bóng dáng một đời tần tảo.

Tôi muốn hỏi những chiếc ghế đá công viên

đã nghe bao lời hò hẹn

bao lời chia tay

và bao tiếng thở dài không ai giữ lại

đêm nay, tôi ngồi

chỉ nghe được tiếng thạch sùng lạc nhịp

trên vòm lá khô.

Thành phố dạy tôi

đừng giữ giấc mơ trong hộp giấy

hãy để chúng cựa quậy như chim non

giữa tầng dây điện chằng chịt

có thể đôi cánh sẽ cháy

nhưng ít nhất một lần

ta đã biết bầu trời

tự do…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xuân Khuê

 

 

 

LỤC THƯƠNG NHỚ BÁT MỘT ĐỜI

 

Lục em hái mảnh trăng thề

Giấu trong chéo áo - Bát về, em trao

Vụng về, trăng rớt cầu ao

Thân trăng vỡ vụn - Chênh chao tình chờ

Ôm buồn Lục bỏ sông thơ

Bỏ con đò đợi... thẫn thờ sang sông

Tiễn đưa - mây, nắng ngập ngừng

Rưng rưng sương sớm (lệ chùng mắt ai)

Đường xa tít tắp dặm dài

Sang sông - Biết có ngày mai quay về?

Đành thôi - hai ngả chia ly

Đành thôi lỗi hẹn câu thề gãy đôi

Trăm năm nước chảy bèo trôi

Lục thương nhớ Bát một đời.

Bát ơi!!!

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Yến 

 

ĐÔI KHI

 

Đôi khi anh không nói 

Chỉ lặng nhìn em thôi 

Đong đầy trong mắt ấy 

Vạn tiếng thương không lời 

 

Đôi khi em không nói 

Mà hiểu em quá nhiều 

Anh yêu mình lắm đấy!

Mềm tim này bao nhiêu 

 

Đôi khi mình như thế 

Vô tư quên tuổi đời 

Anh bảo em xinh lắm 

Trong mắt anh được rồi 

 

Chắc anh chiều nói vậy 

Em ngại ngùng mà vui 

Biết không còn trẻ nữa 

Sao nỡ chối nụ cười 

 

Mải kiếm tìm hạnh phúc 

Ở xa vời mênh mông 

Anh ơi “ đôi khi” ấy 

Lại khiến ta ấm lòng

 

 

 

   

 

  Đoàn Tam Kỳ

 

TRÁI TIM KHÔNG NHỎ BÉ

 

Khi trái tim còn nhịp đập,

Cha dạy tôi: con đường đẹp nhất đời,

Không lấp lánh bởi vàng son phù phiếm,

Mà sáng lên từ cách ta bước tới.

 

Mẹ nghiêng vai chỉ tôi về một bến,

Nơi lòng người rộng mở tựa dòng sông,

Gió có thể quật ngã cây đại thụ,

Nhưng chừa lại một mầm non mỏng manh.

 

Tôi biết mình bé nhỏ giữa đời,

Nhưng trái tim chưa bao giờ bé nhỏ,

Bởi trong từng nhịp đập âm thầm, lặng lẽ,

Có cả một trời yêu thương muốn trao đi.

 

Thành công, đôi khi chẳng phải vinh quang rực rỡ,

Mà là dám đi, dù ai cho rằng vô nghĩa, tầm thường.

Chỉ cần giữ lửa trong tim,

Ta vẫn đủ lớn để ôm trọn cả một thế giới.

 

                                  Đoàn Tam Kỳ

 

 

 

 

Trọng Tuyến

 

HỎI

 

Bao năm rồi, hồi đó nhớ không em?

Anh không còn trẻ và em cũng thế

Nghe trái tim nhắc mình đừng chậm trễ

Để dòng trôi tìm lại phải trăm năm.

Bấy năm rồi là tri kỷ tri âm

Thần may mắn đưa ta cùng chung bước

Nếu quay lại và hỏi ta điều ước

Có gì hơn theo lời nhắc trái tim.

 

NHẸ NHÀNG

 

Cứ bảo thơ anh thật nhẹ nhàng

Mây vờn hỏi gió đến mênh mang

Bình minh nhớ biển hoàng hôn núi

Chẳng thể nào quên nghĩa xóm làng.

 

 

Tố Mai

 

QUÊ HƯƠNG

                

Quê hương, tiếng gọi thân thương

Ngàn trùng xa cách tuyết sương bạc lòng

Bao đêm tỉnh giấc mơ mòng

Ngó về quê mẹ đôi dòng lệ rơi

 

Mưu sinh lạc bước xứ người

Tóc xanh xưa đã sương phơi mái đầu

Nhớ quê tâm khảm úa nhàu

Xốn xang trong dạ buốt đau câu hò

 

Hò ơi ơi hò

“Thò tay mà ngắt ngọn ngò

Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ”*

Hoàng hôn nhuộm tím câu thơ

Vàng lườm nỗi nhớ giăng tơ nỗi sầu

 

Dù đi đâu, dẫu bao lâu

Hương rơm mùi rạ thẳm sâu tâm hồn

Quê nhà cha nhớ mẹ mong

Gốc đa bến nước ngóng trông bóng người

 

Thuyền ai thấp thoáng ngoài khơi

Ghé cho tôi gửi ngàn lời yêu thương

Xa xa tiếng vọng quê hương

Hồn quê tình đất vấn vương một đời

 

 

 

 

 

Diệu Thúy Trần

 

VỚI BIỂN

Em về với biển chiều nay

Nắng vàng rót mật nghiêng say chữ tình

Dịu dàng ánh mắt môi xinh

Xôn xao sóng biển lung linh đón chào

Hoàng hôn buông xuống ngọt ngào

Hôn bờ môi thắm ước ao nụ cười

Hình in trên cát bước người

Cồn cào biển mặn đọng lời mong manh

Sóng thì thầm gọi tên anh

Ngỡ như giữ được bóng hình xa xôi

Trăng buông rắc ánh bồi hồi

Biển ru kỷ niệm muôn đời chứa chan

Gió xa cuốn bóng trăng tàn

Chỉ còn dư vị nồng nàn trong em!.

HN 28.09.2025

Diệu Thúy Trần.

 

 

 

 

 

 

 

 

Tưởng Hoàng Nhanh

 

LY TRÀ KÝ ỨC

 

Cuối cùng cũng phải buông tay,

Ngần năm tháng cũ hao gầy thời gian.

Thanh xuân như chén trà tàn,

Ngọt rồi nhạt vị, mơ tan giữa đời.

 

Nếu còn một chút gọi mời,

Anh xin nâng chén thay lời cảm ơn.

Bởi em đã tặng một lần,

Vùng trời ký ức trong ngần, đẹp thay.

 

Lối về lấp lánh trăng treo,

Dẫu xa vạn dặm vẫn neo trong lòng.

Tiếng cười, bóng mắt, hơi nồng,

Giờ như khói thuốc theo dòng gió bay.

 

Tách trà nghiêng ngả bàn tay,

Dẫu nguội vẫn ấm tháng ngày đã qua.

Buông em – chẳng buông được ta,

Trong vùng kỷ niệm chan hòa… tình thân.

 

 

 

Đặng Văn Sử

 

NÚI

 

Nén vào ta hình khối

phù điêu

nhấp nhô không đường sin, cos…

vạn tình Parabol.

Núi trao dòng thành sông

gửi hương đi thành mật

mài mình làm phù sa

điểm tựa dừng mây qua… 

Núi - niềm tin vững định

biển mặc sức hòa ca

nắng nồng chen sau núi

tin yêu khát khao chờ…

Ta một lần ở lại

phố vương sương mịt mờ

núi - em thi ảnh thơ

núi - hình hài ngực trẻ…

 

 

  Nông Quy Quy

 

VƯỜN MẸ CHIỀU NAY

 

Chiều nhuộm nắng bên bờ mương nhỏ 

Gió hiền hoà như khúc mẹ ru

Chảy vào tôi một đời thương nhớ

Khi lá vàng thoáng rụng cuối vườn thu

 

Khu vườn ấy tuổi thơ treo xanh biếc

Tiếng à ơi đậu xuống võng tôi nằm

Mưa nắng dãi dầu vương tóc mẹ

Vẫn thơm lừng mùi hoa bưởi góc sân

 

Đã lâu quá phải không thời bé dại?

Về đây nào hồn của tôi ơi!

Dường như bóng mẹ  trên ngàn lá

Áo vải nâu ngời, tóc trắng bay.

 

Vườn nhà mẹ hương bay trong vòm lá 

Nhà gỗ xinh nhịp võng đưa tròn

Thiên đường nhỏ, tiếng chim rơi đầy ngõ

Mẹ đi rồi cây bưởi cũng mồ côi 

 

Vườn cũ chiều nay hiu hắt gió

Chân bỗng chùng bên những lối mòn

Heo may chao xuống lòng bao thuở 

Giọt sương buồn hoang vắng lạnh cô thôn.

                           Nông Quy Quy

 

 

 

Claire Montreuil (Lyon, Fr.)

 

Savoir

Vivre, ô mes amis, n’est pas léger,
Chaque pas vacille sur les sentiers,
On rêve d’élan, d’une marche fière,
Mais l’orage guette au bord des clairières.

Vivre, ô mes amis, c’est un combat,
Le souffle retenu, l’âme en émoi,
On coud ses blessures au fil discret,
Et parfois le cœur s’échappe en secret.

Je sais la douleur, je sais la joie,
Je sais le silence quand tout s’éloigne,
Je sais les étoiles qui tremblent au loin,
Et la solitude des lendemains.

Je sais ton regard, fragile et doux,
La pluie qui descend, l’herbe à genoux,
Le chant de la terre dans son abîme,
Et l’écho des nuits… intime, intime.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trần Thanh Thủy

 

HOA MÙA CŨ

Anh để quên lời hứa bên thềm cũ

Để quên em nơi ký ức bạc màu

Tháng năm về đâu?

Nhàu trang thương nhớ...

Em đợi chờ lời hứa cũ xanh rêu.

Anh để quên lời yêu chưa kịp nói

Em giữ hoài giọt lệ cũ mong manh

Tháng năm chòng chành

Đò xưa xa bến đỗ

Bông Xuyến Chi mùa cũ đã úa tàn.

Anh để quên những hờn dỗi mong manh

Chênh vênh miền thương nhớ

Vườn hoang dang dở

Hoa mùa cũ lỡ làng

Em bẽ bàng phai nhạt nét thanh tân.

Anh để quên một người con gái

Theo tháng năm hằn sương gió bụi đời

Nếp nhăn về đâu

Ai đau người cũ?

Em tựa chiều tan tác giữa cơn giông

 

 

 

 

TRƯƠNG VĂN HẠT

 

 Mẹ

 

Mẹ dãi bốn mùa ruộng rẫy

Mẹ cõng mưa gió về nhà

Dáng mẹ cong hình dấu hỏi 

Cuộc đời qua mấy thâm trầm

 

Mẹ bước ngày tháng âm thầm

Bờ lối chê chân khập khiển

Qua mấy nẻo đường kinh điển

Khẳng khiu hơn cả chân cò

 

Mẹ đội nắng tóc rối khô

Khô hơn cả rơm hạ cháy

Da sạm mồi mồ hôi chảy

Mồ hôi hơn cả mưa rơi

 

Đêm đông mẹ thức canh khuya

Trăng chẳng chịu cùng mẹ thức 

Trăng chê lưng mẹ quá còng

Còng hơn cả trăng đông khuyết

 

Mẹ về tuổi già sức yếu 

Gom chút sức nắng muộn chiều

Gánh cả trần gian con cháu

Lòng mẹ biển rộng núi cao.

 

 

Nguyễn Thánh Ngã

 

VỀ BÊN AO SEN

 

Về chùa nhìn xuống ao sen

Thấy mây chìm dưới bùn đen lững lờ

Con chuồn chuồn ớt bơ vơ

Lá sen không đậu, đậu nhờ bóng mây

 

Lâu rồi ta mới về đây

Hỏi thăm ngọn gió đã gầy pha phôi

Ni sư đi vắng lâu rồi

Chén trà chú tiểu đãi người bốn phương

 

Áo nâu chân đất còn vương

Nụ cười vẫn nở chân thường diệu thâm

Nam mô Phật ở trong tâm

Cửa thiền một tiếng chuông trầm. Thức ta

 

Dưới ao hé một nụ hoa

Ni cười cõi thế cũng là cõi không

Ao trong phản chiếu bên trong

Lắng bùn là để thong dong chốn ngoài

 

Cúi chào giọt nắng nghiêng vai

Cúi chào một búp lan hài hiên Tây

Dù rằng có thoáng gặp đây

Cũng là gieo chút duyên này. Mai sau...

 

 

 

TÔI SẼ LÀM GÌ

 

Tôi làm một cái cây

Cho bầy chim về đậu

Ríu rít rồi chim bay

Bỏ niềm vui ở lại...

 

Tôi làm một niềm vui

Cho nỗi buồn có bạn

Vui quá buồn rút lui

Bỏ niềm vui trống rỗng

 

Tôi lại làm cái không

Không nơi nào là có

Thế rồi trong mênh mông

Vẫn còn rất mông mênh

 

Đành làm một chiếc lá

Lá cũng úa rồi. Buông

Thôi, làm nụ hoa vậy

Nhưng hoa đòi mùi hương

 

Cuối cùng biết làm gì

Thì xin làm ngọn lửa

Giữ ấm chút từ bi

Trong nỗi niềm tro bụi...

 

 Nguyễn Thánh Ngã

 

 

 

DUNG THỊ VÂN

 

BÓNG ĐỜI CƠN MƯA ĐỔ

 

Em vai trần thánh thiện

Anh áo trắng tinh khôi

Đâu biết ngày tận hiến

Bẻ cong tuổi cuộc người

 

Ta lạc nhau từ đó

Em nhặt tình oan khiên

Bóng đời cơn mưa đổ

Ngược ngạo phía xanh miền

 

Ngày dài thắp cơn đau

Em không về ngõ cũ

Quên mất người xưa ấy

Về đâu lòng thiên thu

 

Mấy mùa xanh bóng nắng

Bóng tình về nơi đâu

Khi cuộc tàn thầm lặng

Tự ngẫm khúc giang đầu

 

Năm đầu là năm cuối

Anh có biết gì đâu

Chỉ lòng em thầm vội

Chôn tình đáy tim sâu

 

 

 

EM SẼ GIÀ ĐI ANH BIẾT KHÔNG?

 

Nhớ anh

Em sẽ già đi

Anh biết không?

 

Nhưng làm sao khi nỗi nhớ cứ chất chồng

Hãy chỉ em cách nào cho thôi nhớ

Trong từng giây từng phút để quên anh?

 

Chuyện thế nhân

Ngày mai anh có biết

Nắng hay mưa nào ai biết cõi phù sinh

 

 

Hà Vy Lê

 

ĐẾN VỚI "TÌNH NGƯƠI"

 

Đến với Tình Người cõi thế gian

Cho đời cuộc sống mãi bình an

Ban vui tất cả không phân biệt

Cứu khổ bao người chẳng hợp tan

Hãy sống thương yêu thôi đố kỵ

Xin đừng oán hận bớt gian nan

Thiên đàng hiện hữu trên dương thế

Rực rỡ nơi đây, tựa Niết bàn...

 

 

 

DƯ BÌNH

 

QUÊ!

 

Thương tặng quê tôi, nơi bị trận lũ nặng nhất

của tỉnh Lạng Sơn (10/2025)

 

Hữu Lũng quê Mẹ của ta ơi 

Rừng thẳm, non cao ngút lưng trời 

Biên ải giậu phên của Tổ quốc

Có dòng sông Ngọc chảy về xuôi 

 

Lớp lớp ra đi từ dạo ấy

Mang cả hồn quê đến cuối trời 

Nổi trôi trên dặm trường sinh kế  

Còn nhớ chăng Hữu Lũng của người?

 

Mảnh đất quê sơn thuỷ hữu tình

Kìa bao thắng cảnh đợi phục sinh

Người dân quê hiền lành chất phác

Những đền đài, thành vách uy linh...

 

Chiều nay, ta trở về nơi đây

Tìm lại người xưa ai mất còn 

Kỷ niệm vẫn đầy cùng năm tháng

Hình bóng quê nhà, ôi sắt son.

 

 

 

 

 

TRƯỜNG XƯA

 

Nhân KN 60 năm trường cấp 3 Hữu Lũng,

Lạng Sơn (1965-2025)

 

Tuổi bảy mươi tôi về hội trường 

Về cùng từng kỷ niệm yêu thương

Lớp học mái tranh bên suối vắng 

Rừng sâu Na Bó* chiều dầy sương.

 

Còn đó dáng thầy trên bục giảng

Giọng bổng trầm theo bụi phấn vương 

Na Đâu*  Cỏ May giăng níu bước

Găm vào lòng một nỗi nhớ thương.

 

Bạn bè xưa, mối đứa mỗi nơi  

Ngày hội ngộ điểm danh, thiếu vắng

Đứa ở xa, đứa đau, đứa yếu. 

Mười đứa theo mây trắng về trời...

 

Sáu mươi năm, như cuộc dạo chơi

Sân ga đón người lên kẻ xuống

Con tàu vẫn băng về một hướng 

Hành trình tri thức cho quê hương. 

 

* Na Bó: Nơi trường sơ tán (1972)

* Na Đâu: địa chỉ cũ của trường.

 

 

 

Phan Chi

 

MƯA VỘI

(12/6/2016)

 

Vội vàng chi rứa mưa ơi

Để không ướt nổi góc trời chiều nay

Ngỡ ngàng

ai đó

chia tay

Môi chưa kịp ngấm

mắt mày chưa nghiêng

 

Mưa rơi mấy hạt ưu phiền

Đẩy câu ngọng nghịu qua miền chiêm bao

Tưởng rằng thấm đất mùa Ngâu

Ai dè thoáng đã đi đâu

mưa buồn

 

Ngang trời vắt ráng hoàng hôn

Ngang lòng chớp rộn cơn giông cuối hè

Giá như có được bùa mê

Dụ mưa

đắm đuối

quay về

môi hôn

 

 

 

 

 

Xuân Lộc

 

 

1/ VỀ QUÊ

 

Ao quê – giờ thấy mái bằng

Đáy ao xưa sóng sánh trăng – đâu rồi?

Bạn thân ở tận cuối trời

Về quê nhìn cảnh thấy người mà đau!

Nhớ xưa bịt mắt bắt nhau

Chạm ngực bạn gái lần đầu … thót tim!

 

 

 

2/ MỘT THỜI

 

Một thời từ lạ thành quen

Một thời ấp ủ bao men tình nồng

Ngày em cất bước theo chồng

Nhớ em như thể mình không phải mình!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phùng Hồ

 

 

CHUỖI CƯỜI

 

Ngày xưa tôi trọ nhà Em

Tôi vừa mười chín, Em lên chín - mười

Tay non quấn lấy cổ tôi

Nghiêng lưng tôi cõng chuỗi cười thủy tinh.

 

Tôi đi xa qua chiến tranh

Mười năm trở lại thành Vinh hoang tàn

Mé đường Trần Phú nắng tràn

Trên nền nhà cũ giòn tan chuỗi cười…

Lớn rồi Em đã có nơi

Tôi về có chốn chuỗi cười thành thơ...

 

Năm mươi năm có ai ngờ

Trong veo kỷ niệm học trò Trường Vinh.

2009

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Mạc Văn Trang

 

ĐÊM QUAN HỌ

(Tặng mấy bạn tôi quê Kinh Bắc)

 

Đêm nghe Quan họ chơi vơi

Bâng khuâng sao ấy… đứng ngồi không yên

Trầu têm cánh phượng trao duyên

Miếng cau lại nhớ… mắt huyền em đưa…

“Sông Cầu nước chảy lơ thơ

Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi”...

Câu ca cứ vận vào người

Đừng về… Người ở… Người ơi đừng về…

Quai thao nón thúng làm chi

Mớ ba mớ bảy làm gì em ơi!

Trèo lên Quán dốc lưng đồi

Đêm rằm xem hội… ta ngồi né trăng

Trống Cơm ai vỗ thập thùng

Cho đôi con mắt ta cùng lim dim

Trời sao chưa nổi gió lên?

Để anh cởi áo trao em ấm lòng…

Nhớ nhau… ai xúi ra sông

Vốc tay uống nước cho lòng nguôi ngoai

Trèo lên trái núi Thiên Thai

Mơ đôi Loan Phượng ăn ngoài biển khơi…

Thôi rồi…  trúc đã có đôi

Nào ai còn dám đứng ngồi với ai!

Đành lòng… giã bạn cầm tay

Mong sao đến hẹn … ngày này năm sau!

 

 

 

Nguyễn Kim Chi

 

CẢM ƠN ANH

 

Cảm ơn Anh đã đến

Bên em chung mái nhà

Em thấy đời nở hoa 

Chẳng còn lo nóng lạnh

Anh hiền hoà đức hạnh

Lúc nào cũng cười hiền 

Anh bảo: “ đây cõi tiên

giữa trần gian biến động

Ta bên nhau vui sống

 No đủ vậy đẹp rồi

Chỉ xa xót cảnh đời 

Bao trái ngang cứ diễn” 

 

Lòng Anh luôn tâm nguyện

Viết cho đời đổi thay

Giúp kẻ ác dừng tay

Mặc đất trời giống gió

Mặc cho ai hăm dọa 

Anh vẫn cứ cười hiền

Anh biết mình sống đẹp! 

 

SG 20/9/2020

 

 

 

 

My Nga KieBling

 

 

NHỚ HÀ NỘI

 

Hà Nội trở về rồi lại phải đi xa

Ghé thăm quê nhà yêu thương trong chốc lát

Trái tim ngân lên như những lời bài hát 

Dù có đi bốn phương trời vẫn nhớ mãi Hà nội ơi. 

 

Những đứa con xa thi thoảng lại chơi vơi

Chợt nhớ chợt thương nhà ta trong ngõ nhỏ

Mái ngói rêu phong bạc màu vì sương gió

Lòng như chợt hỏi tôi thương nhớ ai. 

 

Nhớ những con đường tấp nập mỗi hôm mai

Nhớ tuổi thơ xưa thiếu đi màu áo đẹp

Nhớ những mái nhà nhấp nhô như mảnh ghép

Hà Nội phố phường hối hả chẳng còn quen.  

 

Giờ ở miền xa lại tha thiết gọi tên

Gói ghém nhớ thương trong những ngày xa cách 

Nao nao bồi hồi nghe trái tim thầm mách

Dù có đi bốn phương trời vẫn nhớ lắm Hà nội ơi.

 

 

 

 

Phạm Đình Đề


CẦU TRE

Thuở xưa nơi ấy làng quê
Cầu tre nho nhỏ đi về hai thôn
Thôn Đông đồng ruộng xanh rờn
Thôn Tây thấp thoáng mấy hòn núi xa.

Cầu tre sáng lại, chiều qua
Có đôi trai gái tuổi đà cập kê
Dưới vành nón trắng nghiêng che
Má hồng thôn nữ, chàng mê mẩn lòng.

Đêm nào chàng cũng ra sông
Bên cầu thổi sáo để trông đợi nàng
Đông qua, xuân tới, hè sang
Cầu tre nối nhịp tình nàng với anh.

Ngỡ rằng nguyện ước hợp thành
Cầu tre đưa lối duyên lành lứa đôi
Nào ngờ định mệnh chia rời
Đường đời hai ngã, mỗi người một nơi.

Cầu tre nhỏ thuở xa xôi
Bây giờ cầu nối đôi bờ như mơ
Chuyện tình trai gái thuở xưa
Đông, Tây hai xóm vẫn chưa nhạt nhoà...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Đình Tâm

 

BỖNG NHỚ

 

Bỗng nhớ về gương mặt mùa thu 

dịu hiền và trong sáng 

Đã hẹn cùng nhau về với biển 

với sóng xanh và bờ cát trắng tinh 

Áo em vàng giữa hàng dương xanh 

người với người thương nhau trước nồng nàn của biển,

Bỗng nhớ về mái tóc mùa thu 

mềm mại, mượt mà, quyến rũ 

mái tóc quyền năng một đời em gìn giữ 

Đang xõa mềm ngọn sóng Đại dương

 

 

GIỮA HAI MÙA LÁ ĐỎ

 

Giữa hai mùa lá đỏ

trong nắng và trong mưa

là bi hùng đời tôi

Những niềm vui xa xứ qua rồi

và nỗi buồn cũng đã thành kỉ niệm

Tôi của phấn trắng, bảng đen

của Đại dương, của biển

có cánh chim trời đập tỉnh những cơn mê

                                 Seoul 2018 -  2019

 

 

Kha Tiệm Ly

 

MÁU CHẢY RUỘT MỀM

(Kính về đồng bào miền Bắc trong cơn bão dữ)

 

Trăm triệu dân trải dài muôn dặm đất,

Mặt hướng biển đông, lưng tựa núi đồi.

Bốn ngàn năm cùng xẻ chia vui, buồn, vinh, nhục,

Sáu mươi sắc dân chung một giống nòi.

 

Cùng một giàn, bầu còn thương bí,

Anh em ruột rà ai lại chẳng yêu nhau?

Nước ngập thượng nguồn

nhưng sông Hồng vẫn  không quên

lũ tràn về Thái Nguyên, Yên Bái,

Linh khí Ba Vì luôn che chở đất Phong Châu.

 

Từng đoàn người đổ về vùng bão lớn,

Nhường hột cơm, chia nguy khốn, đoạn trường.

Những toa tàu lăn ngược xuôi sớm tối,

Chở ắp tình người, chở ắp yêu thương.

 

Hàng trăm người thiên thu về đất mẹ,

Cây lúa Hậu Giang cũng buồn bã cúi đầu.

Phù sa Tiền Giang muốn ngược về phương Bắc,

Đem áo cơm xoa dịu vạn lòng đau!

 

Trong no ấm vốn đầy lòng thương mến

Trong khổ đau càng thương mến nhiều hơn.

Trăm họ Lạc Hồng  cùng trái tim nhân ái

Trăm con Âu Cơ, cùng một tấm lòng son.

 

 

NỢ

 

Duyên số xui chi một lần gặp gỡ

Cho xuyến xao, cho khắc khoải từng đêm

Rồi mặt ngọc rạng ngời bên cửa sổ

Cho trăm năm ta nợ nụ cười em

 

Con nươc lớn đỡ thuyền em nhẹ mái

Mỗi bận chướng về nhớ quá một dòng kinh,

Sông nước nợ em một thời con gái

Còn ta nợ em một khối ân tình!

 

Bờ bên nầy thương, bờ bên kia nhớ

Dù dòng đời có khi đục, khi trong.

Từ thuở con đò nhổ neo thôi đón khách

Ta nợ cây cầu mấy nhịp bắt qua sông!

 

Chưa có dịp về thăm dòng sông thương nhớ

Nên rượu phong trần đâu đủ một lần say!

Thương nước ngọt dòng kinh nuôi em thuở nhỏ

Chợt thấy hoa vàng lại nợ áo em bay!

 

Ngàn cách xa không đong đầy nỗi nhớ

Vì má môi em còn thoảng mãi hương nồng

Ta thách thức cùng muôn trùng giông tố

Mà cuối cùng lại nợ một dòng sông!

 

 

 

Trần Nhương

 

 ÔNG DẶN ĐIỀU NÀY

 

Thế là con đỗ vào trường Cảnh sát 

Cô công an duyên dáng nhà mình .

Năm năm học dân nuôi 

Cho con bản lĩnh võ công 

Cho con học làm người

Cho con công cụ để giữ gìn bình an cuộc sống 

Bát cơm con ăn, tấm áo con mặc

Là bác nông dân, là người buôn bán 

Góp tiền thuế cho con học tập

       Rồi con ra trường

       Có thể ở văn phòng hay ra đường phố 

       Con hãy nhớ lời cụ Hồ dạy dỗ

     Với dân phải kính trọng lễ phép”

       Đừng nhìn nhân dân như kẻ hận thù 

       Có sức mạnh trong tay

       Không có nghĩa là luôn dùng bạo lực 

       Nhân dân nâng thuyền và cũng lật thuyền

Họ Trần nhà mình lấy đức nhân làm gốc 

Hãy sống sao cho dòng tộc tự hào 

Con thất đức thì nhà mình vô phúc 

Nhân quả luật Trời không tránh được đâu 

Con đàng hoàng đừng như lũ kiêu binh

Đừng vu oan giá họa

       Con sắp vào trường

       Ông dặn con đôi điều cần nhớ

       Cô công an bé nhỏ

       Hãy biết vì dân dân sẽ ghi lòng.

 

 

  Eleanor Wren

 

A Fairer Dawn      

 

The world was built for all, not few,

Each dawn a gift, each breath a dew.

Why grasp and fight for fleeting things,

When life itself so softly sings?

 

Let justice rule where envy dies,

Let kindness light our human skies.

A gentle word, a helping grace,

Will mend the wounds no war can face.

 

And when our time has come and gone,

May love remain—its glow lives on.

 

 

 

 

 

Vương Trọng

 

 

CHỊ DÂU 

             Kính tặng chị Liên 

 

 

Lớn lên cách mấy bờ rào

Một ngày vui, chị bước vào nhà em

Áo cánh nâu, quần lụa đen

Cặp ba lá, đường ngôi nghiêng mái đầu

 

Nhà chồng, chồng ở nhà đâu

Em chồng đông, mẹ chồng đau ốm nhiều

Làm dâu gặp phải cảnh nghèo

Đôi bàn tay chị chống chèo lo toan

 

Quê mình cái nắng chang chang

Trận mưa tháng tám lụt sang tháng mười

Khi mưa dầm, lúc nắng phơi

Âm thầm một chị qua thời trẻ trung

 

Bữa cơm em út quây vòng

Đầu nồi, đơm xới tay không kịp rời

Nhớ ngày giáp hạt chị ơi

Cả nhà trừ bữa một nồi canh rau

 

 

 

 

 

 

Nghĩ mà thương lắm chị dâu

Chiều mưa, gạo hết, mẹ đau cuối giường

Em ngồi đôi mắt nhoà sương

Nón tơi, cắp rá ngang vườn chị đi

Chiều ơi mưa mãi làm gì 

Hoàng hôn đừng xuống trước khi chị về!

 

Em vào đại học xa quê

Đi biền biệt những mùa hè chiến tranh

Rồi yêu, rồi lập gia đình

Quê nhà tình chị giữ dành không vơi

Dù thư không viết một lời

Em về, chị vẫn là người chị xưa

Bàn chân bấm ngón đường mưa

Bữa ăn thêm quả trứng mua xóm giềng...

 

Tóc giờ sợi bạc đã chen

Con đầu sinh cháu, chị lên bậc bà

Em về, em lại đi xa

Canh tư chị thức bếp nhà lửa nhen

Tiễn đưa, chân chị không quen

Gói cơm nếp lạc theo em lên tầu.

 

Ngoái nhìn núi dựng phía sau

Em tìm dáng chị cuối màu trời xanh.

 

 

 

 

 

 

Clara Wynthorne (WA St.)

 

PICTURE

Too still my hand, the weaving was undone,
The colors faded, shadows mocked the sun.
A careless word, a silence left to grow,
One moment lost became eternal woe.

The distance grew, unspoken, undefined,
And sorrow carved its mark in heart and mind.
The pain is here, and still it will remain,
A lasting chord, a never-ending strain.

Yet once we shared a fleeting, tender flame,
A whispered light that love alone could name.
O keep it safe, that ember faint but true,
For in its glow, my soul returns to you.

 

 

 

 

 

 

 

 

NGUYỄN MỘNG PHÁT

 

 

CÂU THƠ TÌNH NGƯỜI.

 

Ôi, có những câu thơ

Toát ra từ lồng ngực

Như tình yêu đích thực

Từ muôn kiếp bay về

 

Đà Nẵng ơi, chiều nhớ

Tình Người ơi, sao quên

Đọc những vần thơ em

Bỗng nhiên trời mát lạ

 

Anh ngồi đây em ạ!

Đôi cánh muốn bay về

Nơi mà anh đã hẹn

Duy Hòa một miền quê

 

Ôi, có những câu thơ

Lớn lên như cây lúa

Dưới chân trời ước mơ

Chỉ biết trổ bông vàng

 

Dẫu đời mình rơm rạ

Cũng góp chút lửa hồng

Dẫu cuối đời rục rã

Cũng góp xanh ruộng đồng.

 

Đỗ Hồng Linh

 

HOA TÌNH NGƯỜI

 

Cũng cùng một giống đa tình

Người già người trẻ cũng mình với nhau

Không đau sao hiểu người đau

Không yêu sao hiểu tình sâu cỡ nào

Cũng là một giấc chiêm bao

Đau thương mộng dữ , nôn nao mộng tình

Cũng là  ánh mắt sinh linh

Mà thông minh với  vô minh lạc dòng

Người mong buông bỏ nhẹ lòng

Kẻ tham níu giữ quên vòng tử-sinh

Trăm năm còn một chữ Tình

Sóng đời chìm nổi phận mình với ta

Tình Người vẫn mãi nở hoa

Và ngân vang khúc Tình Ca muôn trùng.

 

 TRĂM NĂM 

Trăm năm bụi vẫn còn hồng 

Trời xanh mây trắng trôi dòng thời gian 

Biển âm vang tiếng sóng tràn 

Trăng mờ trăng tỏ điệu đàng như nhiên

Kiếp người sau trước luân phiên 

Thịnh suy bĩ thái vô biên lụy phiền 

Vòng quay nhanh chậm tùy duyên

 Dở_ hay , hay_ dở cũng miền sắc _ không 

Tình Người sưởi ấm mùa đông 

Tình thơ như đỉnh non Bồng vút cao ...! 

 

 

 

 

 

Hung Nguyen

 

Tình Người

 

Tình Người là ngọn lửa ấm

Chiếu sáng tâm hồn ta

là dòng suối mát lành

Làm dịu cơn khát cháy bỏng

là tiếng hát ru dịu dàng

Đưa ta vào giấc ngủ bình yên.

 

Tình Người là lời ru của mẹ

Cho ta thêm sức mạnh vượt qua

là ánh mắt hiền hòa

Là nụ cười tươi thắm

là bàn tay nắm chặt

Cho ta thêm niềm tin và nghị lực.

 

Tình Người là món quà vô giá

Thượng đế ban tặng cho ta

Hãy trân trọng và gìn giữ

Tình Người mãi mãi trong tim.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhiên Hữu

 

TÌNH NGƯỜI,

NGỌN LỬA ẤM LÒNG

 

Tình Người lan tỏa muôn nơi

Yêu thương đọng mãi sáng ngời niềm tin

Bao nụ cười đẹp lung linh

Năm châu, bốn bể thắm tình anh em

Thắp lên ngọn lửa trong tim

Vần thơ nối tiếp, đi tìm vần thơ

Hiện thực không phải là mơ

Tình người mãi mãi, bến bờ giao nhau

Xua đi phiền muộn, u sầu

Tấm lòng rộng mở, nhịp cầu chung vui

Hiểu nhau " chia ngọt sẻ bùi"

Từ Nam ra Bắc, ngược xuôi đồng lòng

Tình Người: khát vọng, chờ mong

Thắp lên ngọn lửa ấm lòng muôn nơi

Tình Người mãi mãi rạng ngời

Dệt vần thơ đẹp vạn lời yêu thương!...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đặng Thiện

 

 XUÂN TÌNH NGƯỜI

 

Xuân sang trao gởi Tình Người

Lời trao nhân ái nụ cười thân thương:

Dạ lan đêm vắng ngát hương

Mai+đào+cúc+thọ vườn vườn trổ hoa

Xuân về xin tựa lời ca

Không trung én lượn thướt tha trên đồng

Dịu hiền tiếng sáo ven sông

Con đò khua nước rung dòng êm trôi

Xuân chào hoa tím sườn đồi

Ong đàn hút nhụy mớm mồi cho nhau

Bướm đàn nhịp cánh khoe màu

Rộn vui nắng mới sớm ngày đầu năm

Cúi mình xuân thắp hương trầm

Dâng lên phần mộ nguyện thầm lời kinh

Kính TỔ TIÊN nhớ Thân Sinh

Giữ tròn đạo hiếu tâm tình trước sau:

Tri ân "trời bể" cao dày

Trọn đời nhớ mãi, từng ngày không quên

Ý xuân thành khẩn dâng lên

Tình xuân xin được mang tên Tình Người

Đường tình như nước về xuôi

Năm châu bốn biển Tình Người: Vĩnh Xuân.!

 

 

 

 Tiếng Vọng

 

SỐNG ĐỂ ĐỜI

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

Tình Người không tích để mừng thăm

Nhường cơm cứu giúp đời hiu quạnh

Chia áo phủ che lòng lạnh căm

Tha thứ ngọt ngào xây hạnh phúc

Mến thương chăm chú nhả tơ tằm

Không thù, không ghét lòng thanh thản

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

 

LÊN ĐƯỜNG

Rời phố thị về miền sông nước

Dạ trung kiên vững bước lên đường

Cánh đồng lúa trổ thơm hương

Lữ hành hy vọng tiếng thương đong đầy

    Cùng chí hướng vun xây hạnh phúc

    Bắc nhịp cầu vâng phục khiêm nhu

    Trao câu nhân ái cho dù…

    Sương giăng ngập lối mây mù… vén qua

 

Hương đồng nội cỏ hoa thơm ngát

Lắng lòng nghe khúc hát vọng về

Lăn tăn sóng nước tỉ tê…

Con kênh nước đục tràn trề dấu yêu

    Vầng Đông chiếu huyền siêu ánh tỏa

    Đón hồng ân no thoả tình Trời

    Gói niềm mơ ước ra khơi

    Đồng tâm hiệp lực sống đời chứng nhân

Cùng tha thiết dự phần thống hối

Thoát dòng đời bóng tối vây quanh

Tâm hồn yếu đuối mong manh

Bao cơn cám dỗ chòng chành gió lay

    Ươm tình mến đêm ngày suy gẫm

    Mở rộng lòng thấm đẫm từ đây

    Giao hòa, thuận  thảo chung xây

    Tình Người- đức ái… đong đầy yêu thương

                                     Tiếng Vọng

 

 

 

HOÀNG CÔNG NGA

 

ĐƯỜNG CHÂN LÝ

 

Ánh nắng Xuân Trời rợp đến mau

Xanh ươm Thiện Ý thuở ban đầu

Lòng buông oán hận tan sầu khổ

Dạ hiến quên mình bớt đớn đau

Đức mến tha nhân tình dẫn trước

Tâm thành vạn vật nghĩa theo sau

TÌNH NGƯỜI, chính đạo yêu thương đó!

Thế giới bình an sáng đẹp màu.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đặng Quốc Doanh


LỬA ĐÃ LÊN RỒI.


Việc chi cản trở phải làm ngơ ?
Tri Ngộ với nhau chớ hững hờ !
Vườn nhỏ khéo chăm trông mát mắt,
Ao xinh năng bón nhìn như mơ.
Bạn xưa đến ngỏ say men rượu,
Người cũ thăm vườn đắm ý thơ.
Có phải Tình Người đang tỏa sáng,
Đẹp như trăng tỏ lúc sương mờ !

 

CHỚ QUÊN TÌNH NGƯỜI.


Thù ghét nhau chi mất nghĩa tình,
Rộng lòng bác ái mới anh minh.
Hận thù khắp chốn trời không ổn,
Ganh ghét nhiều nơi đất khó bình.
Bỏ mặc hờn căm không khúc mắc,
Đừng ôm ai oán chẳng đinh ninh.
Cũng cùng sinh trưởng chung trần thế,
Giành đất lấn sông tự khổ mình.
12.03.22- Đ.Q.D

 ĐỖ BÁ ĐỨC

 

TÌNH NGƯỜI CÒN MÃI

 

Cho đến hôm nay, Tình Người lan toả

Khắp muôn nơi, đến cả các cộng đồng

Đều vang một tiếng nói chung

“Yêu thương đồng loại”, tận cùng sẻ chia.

Giữa trăm mối, bộn bề cuộc sống

Tinh Người là biển rộng trời cao

Đất lành cây trái ngọt ngào

Tinh Người nồng ấm gửi trao ân tình

Cho cuộc sống nảy sinh tình cảm

Người với người, lãnh đạm mà chi

Tính toan hơn thiệt làm gì

Hãy luôn đồng cảm, cho đi ít nhiều.

Chân Thiện Mỹ là điều đạo đức

Vì cộng đồng gắng sức cùng nhau

Cuộc đời muôn vạn sắc màu

Khơi trong gạn đục dịu đau tâm hồn.

Bình minh cho tới hoàng hôn

Hãy mở lòng gieo cấy từ nhân

Tình Người muôn thuở trong ngần

Trái tim nhân hậu ân cần sẻ chia.

Từ cát bụi lại về cát bụi

Chẳng thẹn thùng với núi cùng sông

Một khi ta đã đồng lòng

Tình Người còn mãi,

Ấm lòng yêu thương.

                         Hà nội 27/2/2023

 

 

TÌNH NGƯỜI!

 

Vui vì trong kiếp nhân sinh

Thấy mình còn được trong tình nhân gian

Mênh mông gió núi mây ngàn

Mà sao vẫn thấy vô vàn thương yêu

Đời người sống được bao nhiêu

Cái Tình Người mới là điều nhân văn.

 

 

 

  CHÂU HOÀNG

 

HƯƠNG TÌNH NGƯỜI

 

Ta mơ ước hóa thân thành cơn gió

Quyện vào mây bay khắp bốn phương trời

Mang thông điệp hương Tình Người vạn nẻo…

Hãy cho nhau yêu thương, còn có thể,

Bởi sớm mai khi ta vừa tỉnh giấc

Nở nụ cười chưa tròn nửa vành môi

Lại vụt tắt, ta không còn cơ hội…

Bởi đến, đi không cho thời gian hẹn,

Để một mai ta trở về cát bụi,

Thanh thản, nhẹ nhàng… tựa đóa sen.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thụy Nguyên

 

CHIA SẺ TÌNH NGƯỜI.

 

Chia sẻ cho nhau chút phận người,

Trời cao rộng mở rõ con ngươi

Kìa xem Tạo Hoá hằng bao phủ

Cảm hóa lòng người chẳng có nguôi

Rạng rỡ môi cười trong nắng mới

Hân hoan nét mặt giữa hoa đời

Lòng thành, tâm tĩnh qua đường hẹp

Độ lượng khoan dung rạng nụ cười.

 

 

 

BẢN THIỆN 

Cuộc đời có được mấy mươi năm

Nhân nghĩa Tình Người luôn ghé thăm

Chia sẻ cùng người đang khóc lóc

Đỡ nâng với kẻ tránh hờn căm

Mến thương vun đắp như anh kén

Chăm chút ủi an giống chị tằm

Hãy nhớ: “Nhân sơ tính bản Thiện”

Cuộc đời có được mấy mươi năm.

 

 

 

 

 

Trần Ngọc Trác

 

 

Mẹ tôi

 

Ngày xưa, mẹ ngồi bậu cửa

Mỏi mắt chờ con đi học về.

Chiều nay rơm rạ ngùn hơi khói,

Xa xót lòng con nỗi nhớ quê.

 

Nhớ bát cơm ngon ngày giáp hạt

Càng thương đời mẹ lắm gian nan.

Áo rách cơ may còn vá lại,

Se quyện làm sao trái tim tan?

 

Một ngày con không còn mẹ nữa,

Trời cao như thể đã vời xa.

Trái đất như thể vừa vụn vỡ,

Và đời con như đứa không nhà.

 

Bây giờ vĩnh viễn con không mẹ,

Đau đáu trầm kha chốn bụi trần.

Con hiểu cuộc đời không có mẹ,

Như mầm cây trong kiếp phù vân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Claire Montrose

 

Beyond Possession        

 

No throne endures, no wall is high,

When justice sleeps and hearts run dry.

The earth is vast, yet room grows small,

If selfish men would claim it all.

 

But love expands the narrow space,

And lights the dark with soft embrace.

A giving soul owns everything,

Though pockets bare, it walks as king.

 

 

 

 

 

 

CHUNG ĐỖ

 

CẢM TÁC

" Sông mười năm đã hóa thành dâu bể

Thì cuộc đời ai dám hẹn trăm năm"

(Thích Hải Tri)

 

SÔNG vẫn xuôi theo dòng từ muôn thuở

MƯỜI người đâu theo ý thuận cả mười

NĂM tháng trôi đi bao điều tiếc nuối

ĐÃ muộn màng khi nghĩ tới ngày qua

 

HÓA nhi hỡi trò chơi ta thấy đó

THÀNH trụ hoại không không có rồi không

DÂU nương ngẫm sao dời như chiếc bóng

BỂ bãi nhìn vật đổi giống sương mai

 

THÌ người ơi! đừng kêu nài hơn thiệt

CUỘC nhân sinh rồi giả biệt quán trần

ĐỜI hữu hạn và Tình Người vô hạn

AI đi về tay trắng vẫn hoàn tay

 

DÁM bỏ buông để cùng nhau chung sống

HẸN chi xa nơi huyễn mộng riêng phần

TRĂM hoa nở mùa xuân đang kề cận

NĂM Mão về mong vạn phúc an khang

 

 

 

 

 

 

 

 

QUÁN TRỌ TRẦN GIAN

(mượn câu khoán)

 

GHÉ nơi đây trạm dừng chân tạm bợ

TRẦN thế đâu phải chốn ở muôn đời

GIAN với dối lọc lừa vì danh lợi

KHÔNG có còn được mất bởi lòng tham

 

AI mấy kẻ giữ tròn tâm chánh định

NGƯỜI thương người đừng toan tính mưu mô

Ở làm sao khi chết đặng thanh cao

LẠI không để tiếng đời rao phỉ báng

 

HÃY cho nhau khi mình đang có thể

MỈM môi hồng nụ thắm để gần nhau

CƯỜI sống vui vì bóng câu thoáng nháy

TRÂN quí Tình Người mãi mãi khơi lên

 

TRỌNG cuộc sống nghiệp duyên ta ghé lại

LẤY tình thương cùng tồn tại chẳng tranh

THỜI bỏ hết những tị hiềm oán trách

GIAN cũng trừ xin giũ sạch tham sân

 

(28.12.2022)

 

 

 

 

 

 

 

Julian Ashcroft

 

When We Lift Another    

 

We rise not by the gold we store,

But by the love we give the poor.

No title carved, no mansion wide,

Can match the warmth of hearts allied.

 

For when we lift another’s pain,

We find our own souls free again.

The just man sleeps with open hand,

At peace with sky, with sea, with land.

 

 

 

MÃ LAM 

 

CAO QUÝ TÌNH NGƯỜII.

I

Tôi truyền cho con

những

mảnh bình mảnh bát

ẩn dấu

bao linh hồn biết hát

của loài người trải mấy ngàn năm

II. 

tôi truyền cho con

những cuốn sách dày đọc...

trí nghiền nát

người đời

lưu thịnh hưng suy mạt

những thiên triều hùng cứ sang trang

tôi

truyền cho con

những bài thơ hùng dũng

những truyện văn tình nghĩa

dâng đời

nóng bỏng khôn nguôi

III. 

tôi truyền

cho con Tình Người ấm

trong trái tim bé nhỏ

là trí thông minh

là dòng máu đỏ

là lương tâm tôn kính con người

 

chẳng là gì

các con ơi

đừng coi kỷ niệm là vật chất

để mưu cầu

món ngon đường... mật

hãy đào kiếm tìm nét đẹp cao quý:

Tình Người./.

 

 

 

 

Trần Phi Châu

 

 

VĨNH HẰNG

 

Có bao giờ em ngắm một dòng sông

Và nhớ câu “ trăm sông đổ về biển”

Biển như lòng Mẹ bao la ngóng con tháng ngày biền biệt

Mặn như nước mắt Mẹ mỗi chiều

Sông yêu thương có nguồn từ những con suối xa xôi

Tình Người bắt đầu từ tấm lòng của Mẹ

Mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày có bao giờ Mẹ kể

Như suối thành sông như tình Mẹ vĩnh hằng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Viết Hòa

 

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 

 

Ta đi dưới ánh nắng vàng 

Thấy cây cỏ cũng ngập tràn niềm vui 

Đã qua đông lạnh ngậm ngùi 

Thơm môi nồng thắm ủ mùi trinh nguyên 

Sắc xuân tươi thắm dịu hiền 

Gởi vào mắt biếc một miền cổ xưa 

Em từ u tịch bước qua 

Ta xua bóng tối đón đưa ẩn tình 

Long lanh một đóa tinh minh

Xuân ơi ta gởi môi xinh hồng đào

Chúc nhau những tiếng ngọt ngào 

Tình thương yêu gởi lời chào khắp nơi 

Đón xuân Quý Mão rạng ngời 

Bình an sức khỏe cho người cho ta

Chung tay kết nối mọi nhà 

Gieo yêu thương gặt bao la Tình Người...

                          Ngày 25/01/2023

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cao Thanh Thai

 

   HUYẾT THỐNG

     TÌNH NGƯỜI

 

Ví nhựa nguồn như ân hồng cội sống

Ví Tình Người như huyết thống dòng sông

Sông trôi vạn hướng tang bồng

Mà lòng qúy thượng tâm hồn xuyến xao.

 

Mỗi cội cây nhận máu đào mẹ đất

Triển nở châu thân tất bật bốn mùa

Lá xanh quang hợp nắng mưa

Rễ sâu thẩm dưỡng tình thương tháng ngày.

 

Nẩy lộc non nhụy ban mai kết trái

Biết ơn Trời lòng hăng hái bay xa

Gieo Tin Vui tới mọi nhà

Nhận anh nhận chị, em ta reo mừng.

 

Dã Tràng Cát

West Valley City, Utah 26/3/2022.

 

 

 

 

 

 

©® EVA Petropoulou Lianou 🇬🇷

International poet

Founder of project

POETRY Unites people

 

Humanity not

 

The planet is bleeding

Full of famous people out there

They are pomp pompom their nose

While others they're doing the work...

 

Humanity?

The war is finished

Let us just kill eachother in the name of peace

We put a lipstick in our lips

The colour

Red

Like the colour of the forbidden!

 

Humanity;

Let's laugh

We need

We wish

We talk

We dream

We create

One day someone that thinks the other way

Will take everything

And present to the audience

As his achievements

We have all the Achilles in our feet

Some they know

How to better hide it.

 

©® EVA Petropoulou Lianou 🇬🇷

International poet

Founder of project

POETRY Unites people

 

 

Humanity

 

A question come to my mind

As we all need a harmonious world to exist

Why we are attacking?

This is the most important philosophical question

ever said out loud

Are we humans

The monsters of this planet

That Saint John'

Write in the Book of Apocalypse

We are leaving the darkness days

The Knights are near

 

What about the artist

Did the poet is a person to be forgiven

Nooo

We as artist,

We are here to expose the injustice

We are supposed to bring peace and balance

And share feelings

We don't dare to share

That's could be a

Great work for humanity

Let's hope!!!

 

©®EVA Petropoulou Lianou 🇬🇷

International poet

Founder of project

Poetry Unites people

 

 

 

                                             

Hoàng Việt Thắng

 

LỜI RU BÊN MỘ BẠN

 

Năm xưa tao ngủ cạnh mày

Mà sao tiếng ngáy hôm nay đâu rồi

Cứ nằm dưới đó mãi thôi

Sao không thức dậy cùng ngồi tào lao

 

Như khi chốt giữ điểm cao

Vẫn thường dậy hút thuốc lào mỗi đêm

Chuyện quê, chuyện lính, chuyện em…

Tranh nhau kể mãi giờ thèm nghe không?

 

 

Quặp nhau suốt mấy mùa đông

Sẻ chia hơi ấm giữa mông mênh trời

Bây giờ chắc đỡ lạnh rồi

Bạn bè nhiều lắm quanh nơi mày nằm

 

Lâu lâu tao lại ghé thăm

Ru mày giấc ngủ bao năm chưa tròn.

 

 

 

Khoa Lê

                                     

MỞ CỬA  MÙA THU

 

Ta mở cửa sớm mùa thu ảm đạm

Tay thắp lên thơm ngát khói trầm hương

Trời thật thấp và mây giăng mờ xám

Cánh hoa tươi dâng tiến cõi thiên đường

 

Ta mở cửa sớm mùa thu đầy gió

Nghe thênh thang trong nắng tiếng ru hời

Lá xào xạc bước chân ai đầu ngõ

Thoảng qua rồi nhẹ tựa một làn hơi…

 

Ta mở cửa sớm mùa thu phiền muộn

Vầng trăng xưa lạc lõng cuối trời xa

Bàn chân nào đang dạo chốn phồn hoa

Ta mất nhau ngày trăng thôi là nguyệt

 

Ta mở cửa sớm mùa thu thơm ngát

Hương dịu dàng như một thuở tinh khôi

Nụ e ấp mở nhìn đời ngơ ngác

Ước trăm năm về tựa mái hiên ngồi

 

 

 

Ngọc Hàn Thuyên

 

TÔI VỀ 

 

Tôi về trong một sớm mai

Mưa giăng phố lạnh thêm dài bước chân

Mưa xa gợi nhớ mưa gần

Một mình phố nhỏ bước chân rã buồn

Vô tình trời đổ mưa tuôn

Áo em đôi vạt ướt đầm đường xa

Mưa rơi giăng khắp nương trà

Ướt từ bên nớ, ướt qua bên nầy

Lẽ ra nên chỉ mưa bay

Như ngày xưa dạo nắm tay cùng người

Mưa chi lắm thế mưa ơi!

Mưa bao năm tháng hết thời xuân xanh

Để cây rụng lá xa cành 

Tôi về nhặt lại xuân xanh gởi người

Tôi đi xa tận phương trời

Để em ở lại một đời chênh vênh

Theo em - vạt áo buồn tênh

Cái khuy nút áo của em cũng buồn

Sao trời cứ mãi mưa tuôn

Để người thương lại nhớ buồn người yêu...

 

 

 

 

 

 

Thomas Everwyn

 

The Gentle Path     

 

Walk softly, friend, through fields of men,

For each has wounds unseen by ken.

Take not what greed would urge to claim,

For gain by harm is hollow fame.

 

Lift those who fall, share bread and song,

For helping hands are never wrong.

The fairest wealth the heart can own

Is joy in love that stands alone.

 

When strife appears, let silence stay,

And peace shall guide your gentle way.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HỒNG LĨNH PHẠM THỊ QUÝ 

 

THƠ

 

Đâu phải của riêng tôi

những câu thơ như sợi tơ rút ruột

những câu thơ buốt lòng

những câu thơ như cơn mộng

đâu phải của riêng tôi

cái nhìn đầy mơ ước

dưới ánh sáng mặt trời chói lọi

đâu phải của riêng tôi

niềm tin thắp lên trong tim 

như giấc mơ trong đêm

đâu phải của riêng tôi

chút hạnh phúc giữa đời

cai ranh giới mong manh 

giữa niềm vui và đau khổ 

giữa cái đẹp và cái xấu

chộn rộn và bình yên

đâu phải của riêng tôi

cái thiện ác nhập nhằng

chập choạng giữa bóng đêm và ánh sáng

khoảng cách sít sao

giữa dối gian và sự thật

đâu phải của riêng tôi

giá trị của cuộc đời

và gánh nặng

choàng lên vai

mỗi người đang sống

 

 

Đồi nghệ thuật 

 

Trên ngọn đồi nghệ thuật tình yêu 

Có những người mang trái tim nhân ái

Hành trang mang theo,

 chỉ có niềm đam mê sáng tạo 

Nảy nở sinh sôi từ đất và trời

Những  bước chân đi mang hơi thở cuộc đời 

Chuyển động theo từng vết bay ,nét cọ

Và ánh sáng đang lung linh nhảy múa

Theo cơn gió hiu hiu từ biển cả thổi về

Khúc  hoan ca màu sắc gọi mời

Trên ngọn đồi xanh tươi đón chào tia nắng 

Những cảm xúc thăng hoa,

những bức tranh bình gốm

Như đón chào ngày mới tinh khôi

Những câu thơ mang hơi ấm tình người 

Đang lan tỏa trên ngọn đồi nghệ thuật 

 

 

 Làm gốm

 

Ta ngồi se đất nắn hình 

Để quên đi những điêu linh đời người 

Làm như học,làm như chơi

Thiên thiên địa địa đất trời đang xoay

An nhiên cùng với đôi tay

Se se,nắn nắn tháng ngày dần trôi

Sớm mai ngồi nắn mặt trời 

Chiều tà ngồi nắn lá rơi trong vườn

Nắn hình hay nắn yêu thương 

Để cho cuộc sống vô thường qua đi

Nắn đời một cõi vô vi

Thiên hình vạn trạng nắn gì cũng vui

 

 

Nhớ thầy

 

Thầy tôi tóc bạc lưng còng

Giọng còn sang sảng mỗi lần đọc thơ

Chúng tôi cứ thế ngẩn ngơ

Đắm chìm trong những ước mơ chân thành 

Nhớ thầy đọc Chính phụ Ngâm 

Dường như thấy cảnh anh hùng xuất quân

Giọng thầy mạnh mẽ vô cùng

Tưởng như tiếng trống trùng trùng trong đêm

Bỗng dưng giọng lại dịu êm 

Khi người chinh phụ bên thềm tiển đưa

Ngoài trời  đang đổ cơn mưa

Để nghe trong gió tiếng xưa vọng về

Câu Thơ chữ nghĩa tuyệt vời 

Tưởng như hình dáng  của người xưa xa 

Thời gian thắm thoát trôi qua

Thầy tôi giờ đã đi xa lâu rồi

Còn trong trí nhớ của tôi

Câu thơ cũ với những lời yêu thương 

Tôi về thăm lại ngôi trường 

Dường như trong gió vấn vương giọng Thầy

 

HỒNG LĨNH PHẠM THỊ QUÝ 

Tôn Nữ Diệu Hạnh

 

NGÀY ANH ĐẾN

Trời trong xanh màu xanh trong suốt

Soi mắt em một màu thiên thanh

Nắng nồng nàn ấm áp

Ửng má em một màu dễ thương

 

Gió dịu êm thoảng hương

Vướng tóc em nhớ thương vời vợi

Ngày anh đến đất trời thay áo mới

Biển, sóng, cát, bờ…lấp lánh niềm vui …

 

Ngày anh đến hoa cỏ xanh tươi

Và em nữa…tóc bay chiều gió thổi

Soi vào mắt anh…hồn em chới với

Bởi trái tim anh nói hộ em rồi…

 

Sarah Delaney (Manila)

 Open Hands

Open your hands, release your fears,
The gift you give outlasts the years.
A loaf, a word, a tender tone,
Can make another feel less alone.
Goodness asks for no applause,
It lives beyond the world's applause.
Give light to hearts that ache and bend,
And joy will circle back, your friend.

 

 

Thu Nguyet Phan

 

 

 

 

TÌM ...KHOẢNG LẶNG

 

 

Nhịp sống mới - cuộn tròn năm tháng cũ

Tuổi thơ qua - xanh mát cả bầu trời

Tuổi hạc về gom nổi nhớ chơi vơi

Ta quạnh quẽ buồn như màu sợi tóc

 

Theo bóng nắng vàng tháng ngày đơn độc

Vầng trán nhăn sâu thẳm nổi hoang liêu

Ta đi tìm thuở mơ mộng bao chiều

Ngày niên thiếu tung tăng theo chân Mẹ

 

Tìm khoảng lặng - bước chân vui thật khẽ

Dáng Mẹ ta tựa cánh hạc bên trời

Mái tóc thơm thời son trẻ xanh tươi

Hương chanh sả vương mùi hương ... quê ngoại

 

Về với Cha - lần đầu thời con gái

Lá hoa reo - xa lăng lắc quê nghèo

Nhiều tiếng chim ríu rít nhớ ... gọi theo

Bến đò ngang trời mênh mông đến lạ

 

Ta chào đời thơm mùi hương rơm rạ

Mùi mồ hôi Cha cộng hưởng nuôi ta

Mùi mo cau trộn muối... buổi học xa

Mùi sữa ngọt vẹn nguyên tình mẫu tử

 

Mẹ dạy ta học thêm nhiều con chữ

Đây chữ Nhân - chữ Nghĩa để thành người

Chừng như môi Mẹ lặng lẽ mĩm cười

Hồn tuổi trẻ quay về theo nhịp võng

 

Đi một vòng xa - gần nghe khoảng trống

Lại tìm về dấu tích thuở ngây thơ

Bậu cửa xưa dường như Mẹ vẫn chờ

Mùi nhang khói đã giăng mờ khóe mắt

 

Tìm về Mẹ - đời quanh co còn... mất

Cỏ xanh um - xếp đôi cánh cò bay

Con trở về lệ giăng kín đồi mây

Bơ vơ quá - giữa trần gian hiu quạnh

 

Mẹ - của ta ... một từ không lấp lánh

Giản đơn thôi là hơi thở đời ta

Là vầng trăng soi sáng nẻo đường xa

Là tất cả thiên đàng vang khúc hát

Tìm triệu năm theo bốn mùa chim hạc

Bóng sương giăng- sầu chất ngất thiên thu.

 

 

NGUỒN XUÂN

 

Em mùa xuân...

Mang yêu thương khát vọng

Nắng hanh vàng

Giữa nền thẳm xanh trong

Chút heo may

Tình tự...

Thả chờ mong

Khi con chữ

Xếp hàng du miền nhớ

 

Anh hạt sương

Gởi tâm tư ... bỡ ngỡ

Chợt thấy lòng 

Ngồi lặng đếm vì sao !

Một miền yêu 

Chạy dọc đến ngọt ngào

Thấm vào ngực

Len sâu từng hơi thở

 

Nguồn nắng xuân

Rót vàng mai rực rỡ

Trời xanh hơn trên lối bước ta về

Môi thiên đường 

Cháy khát vọng đam mê

Quyện tâm tưởng 

Gọi tên ngày tao ngộ

 

 

Em nụ cười

Phả hơi xuân vừa trổ

Tiễn mùa đông

Ấp ủ lộc mầm xanh

Sắc sinh sôi 

Mắt lá lúng liếng cành

Vòng tay ấm

Ru hồn tình...mở ngỏ.

 

 

DƯƠNG XUÂN CHÁNH

 

XIN ĐƯỢC KHÓC - HỒN NHIÊN NHƯ THUỞ NHỎ

 

Ta trở về - khi nắng chiều buông nhẹ

Hàng dừa xanh đứng soi bóng mương nhà

Chiếc giường tre èo uột đón người ... xa

Từng bụi chuối dường như không lớn nổi

 

Nơi đâu đó Má vẫn đang cười nói

Dáng lom khom nhóm bếp củi lá dừa

Chốn bình yên theo cánh võng đong đưa

Hoa chanh nở thơm khoảng trời nghiêng vội

 

Lá vàng rơi theo bao chiều mòn mỏi

Đã bao lần con lỗi hẹn về thăm

Tiếng thạch sùng dứt lưỡi nhớ thương thầm

Buồn - cào xước ... nổi lòng đau của Má

 

Những cây cầu - hàng dừa xanh muôn ngả

Nghe xa xa - tiếng Má gọi bên tai

Con đường về - sao bỗng thấy quá dài

Khi Má hỏi - về tới đâu ... con hỡi

 

Năm tháng qua - bao nhiêu lần ... ta đợi

Má không về nhóm bếp củi dừa xưa !

Để hít hà - quen mùi khói sớm trưa

Thơm lừng bếp - thèm thuồng giề cơm cháy

 

Về vườn xưa - cầu thân cây ... đã gãy

Khói trầm hương cay mắt cả ngàn năm

Cỏ xanh xanh - ru Má ngủ ...âm thầm

Trọn một kiếp trầm luân bơ vơ quá

 

Má nghìn trùng - giờ xa con vạn ngả

Cổ tích nay thành hoài niệm muôn đời

Hoa huệ thơm cả trời đất ... Má ơi

Đê con khóc - hồn nhiên như thuở nhỏ .

 

 

 

BÙI KIM THẢO UYÊN

 

MẢNH ĐẤT TÌNH NGƯỜI

 

Anh cùng em - về thăm lại quê xưa

Mấy mươi năm đang chuyển mình đổi mới

Những công trình mang nụ cười hồ hởi

Nhà cao tầng đẹp lộng lẫy khang trang

 

Những con đường giờ mở rộng thênh thang

Xanh biên biếc từ ngọn cây cọng cỏ

Ta thương lắm những tháng ngày vượt khó

Thấm mồ hôi trên mảnh đất tình người

 

Bản tình ca xây dựng khắp muôn nơi

Cả Sài gòn dưới mặt trời rực rỡ

Đất vui đất - người vui người hớn hở

Nay quê hương đón ngọn gió thanh bình

 

Nắm tay nhau về đất mẹ trường sinh

Đất quê ta nay ấm no hạnh phúc

Đẹp vô cùng cuộc hành trình sung túc

Phố đông vui cao ốc đụng mây trời

 

Quê hương mình diện mạo mới xinh tươi

Vẫn trẻ mãi theo thời gian nhịp sống

Ta trao nhau nụ hôn tình nồng thắm

Phố thênh thang lòng người rộng ân tình.

 

 

 

TÌM EM TRONG MÙA LŨ

 

Ta đi dọc cuối con sông

Tìm em nước chảy đỏ dòng mùa thu

Hoàng hôn chiều nhuộm lời ru

Dùng dằng thương nhớ mịt mù chân mây

Em đi bão lũ dâng đầy

Thuyền trôi không để tháng ngày bình yên

Cuốc kêu gọi bạn buồn thêm

Trời thu lạc lõng nổi niềm như sông

Một con thuyền nhỏ giữa dòng

Lênh đênh chao đảo làm cong mái chèo

Bồng bềnh mây lượn sóng theo

Bao giờ gió lặng bến reo thuyền về

Lũ dâng gieo nỗi tái tê

Tìm em khắc khoải não nề nhớ mong

Thuyền em xuôi ngược trên sông                                        

Đôi bờ ngóng mãi chạnh lòng nhớ thương .

 

Thạch Thảo BD

 

BẢO LŨ MIỀN TRUNG

Anh đi đâu mà bộn bề vội vã?

Có về Trung, thăm lũ lụt quê nghèo?

Tự bao đời luôn đối mặt giao neo

Lúa trổ nghẹn đồng, đất cày sỏi đá.

 

Lòng mẹ bao la, mắt chiều hối hả

Giọt lưng tròng đau đáu ngóng tin con.

Nghìn trùng khơi, biển ầm tung sóng cả

Từng phút giây trôi, oặn thắt héo mòn.

 

Rồi thoáng chốc, nước trắng bờ trắng bãi

Bão lũ tràn về, gieo rắc thiên tai.

Thương quá miền trung tang tóc u hoài

Người và của cuộn theo dòng nước siết.

 

Đời khốn khó chất chồng thêm khắc nghiệt

Mẹ còn chi? Tay chai sạn vốn nghèo

Giữa buổi đông về, giá lạnh quắt queo

Bé thơ không nhà, gọi cha khản cổ.

 

Anh thấy gì không, bốn bề nước lũ ?

Em nghe gì không, tiếng khóc bùi ngùi?

Chút sẻ chia, ấm lòng khi hoạn nạn

Bàn tay thơm, ngan ngát mãi TÌNH NGƯỜI.

 

Thương quá miền Trung cả đời vất vả

Tội tình gì? Trời bão lũ hằng năm ?!

PHAN ĐẮC LỮ

 

DÃ TRÀNG

Thời trai xe cát bể Đông

Tuổi già về lại dòng sông quê nhà

Bụm từng bụm đất phù sa

Đắp cho bên lở thành ra bên bồi

      Một đời làm kiếp mây trôi

      Trôi cho hết kiếp luân hồi làm mưa

      Mưa là nước mắt tiễn đưa

      Khóc sông ra biển mà chưa về nguồn

Chiều hôm ra đứng đầu truông

Chim kêu ghềnh đá gẫm thương một đời

Còn quê từ tuổi lên mười

Mất quê từ buổi làm người giữ quê.

      Dã tràng mưa chán nắng chê

      Sông quê gột rửa u mê bạc đầu

      Một đời như nước qua cầu

      Xuân xanh đâu nữa, mà đau dã tràng.

                   Đà Lạt tháng 10-2006 –H

 

LÊ NAM SƠN

 

Ngọn cỏ mờ sương

Ơ hay ngọn cỏ mờ sương

Đầy vơi bóng nắng bên đường thật xưa

Thôi thì em lạc dấu mưa

Nồng oi một giấc mơ trưa trong ngần

Dẫu là cũng chỉ phù vân

Bờ tre níu gió tần ngần dáng ai

Dường như một chút nắng phai

Mong manh vài hạt sương mai thật thà

Em về thăm thẳm sắc hoa

Hanh hao lối cũ nhạt nhòa dấu xưa

Cuối mùa vạt cỏ đong đưa

Hoa cau rụng trắng cho vừa nhân duyên

Xa xăm ánh mắt nhung huyền

Chiều ngang ngõ cũ tiếng quyên gọi mời

Kìa em mấy sợi nắng rơi

À ơi lạc lõng đầy vơi tiếng lòng

Quê mùa chút nhớ ai hong

Đánh rơi một tiếng tơ lòng đa đoan…

NGUYỄN THANH BÌNH

      Về thăm mẹ

Về nằm bên mẹ nghe mưa

Hai mươi năm lẻ như vừa hôm qua,

Giọt mưa nép mái hiên nhà

Êm đềm ru tựa tiếng à ơi xưa

 

Về bên mẹ chỉ vài ngày

Mà như mang cả trời mây tương phùng

Ngoài kia mưa có bão bùng

Ở bên cạnh mẹ nghìn trùng ấm êm

 

Tròn nhung nhớ, vẹn nỗi niềm

Mẹ gom vào cả một miền nhớ thương

Con đi trăm hướng ngàn phương,

Một lần thăm mẹ - một đường an yên!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hữu Nhiên

 

ÁNH TRĂNG QUÊ..

Ta về tìm lại ánh trăng quê

Cái thuở xa xưa buổi tóc thề

Một thoáng bâng khuâng rồi nhung nhớ

Mỗi độ trăng tròn, hẹn cuối đê!

Từ dạo xa quê, trăng lẻ bóng

Còn chăng người cũ vẫn chờ mong

Đường về dặm xa chân lạc bước

Hỏi ai còn nhớ ánh trăng trong?

Ra đi hẹn ngày quay trở lại

Sưởi ấm hồn ta tuổi xế chiều

Nơi cất giấu một thời thơ dại

Quê hương vẫy gọi trái tim yêu!

Rong ruỗi suốt đời vẫn nhớ quê

" Chôn nhau cắt rốn" gọi ta về

Một mai không còn nơi nương tựa

Vẫn dịu dàng một ánh trăng quê!

Hữu nhiên

 

 

Lê Mai Trinh

 

CHIẾC LÁ

 

Chiếc lá vàng ra đi cùng mùa thu

Chút nhớ bâng khuâng gió thoảng vào hồn

Gió cuốn lá bay trong làn sương mỏng

Tiếng lá thu rơi hiu hắt gợi buồn

 

Chiếc lá nào còn đọng lại chiều nay

Để hòa vào kỷ niệm thành nỗi nhớ

Để sợi buồn cứ lắt lay, trăn trở

Để lòng tôi trống vắng nỗi niềm riêng

 

Ai mang theo chiếc lá vàng về đâu?

Nghe chiều thu lạnh hồn thấm giọt sầu

Nghe buốt lòng ôi bóng chiều rơi rụng

Mình tôi chơi vơi giữa sắc tím thu...

 

 

 

 

Amelia Greystone

 

The Measure of the Heart     

 

Live not for gold, for gold will fade,

Nor for the crown that men have made.

Seek justice first, in every deed,

And plant a humble, kindly seed.

When envy knocks, close fast the door,

Let peace reside, desire no more.

The soul that gives, not takes, will shine,

As sun through storm, with light divine.

For life is short, and hearts are few—

Be fair, be kind, be ever true.

 

 

 

 

 

NGUYỄN MỘNG PHÁT

 

HÁT VANG

          BÀI CA TÌNH NGƯỜI

 

Người ơi, dù nơi muôn xa

Cùng nhau ta lại về đây

Vẫy cao bao cánh tay này

Hát vang bài ca Tình Người

 

Người ơi, dù nơi muôn xa

Cùng nhau ta lại về đây

Vẫy cao bao cánh tay này

Hát vang bài ca Tình Người

 

Đời khổ đau ta bao dung

Còn sân si ta vội buông

Đời lầm than ta có nhau

Đem ước mơ về với người

 

 

 

 

 

 

Ta hằng mong bao đau thương

Không còn vương trên cõi đời

Cho em thơ vui nụ cười

Để mẹ già ấm đôi môi

 

Cho cánh chim tung bầu trời

Hoa hòa bình nở muôn nơi

Cho đồng vàng thơm hương lúa

Lối ta về mở thênh thang

 

Anh và em rộng đôi tay

Cùng kết lên vạn đóa hồng

Trong lòng em, trong lòng anh

Cho bầu trời mãi trong xanh

        NGUYỄN MỘNG PHÁT

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

XIN VỮNG BƯỚC

   (Lê Quý Long xướng)

 

Đừng dò dẫm nữa, phí thời gian

Minh định từ nay, rất rõ ràng:

Chẳng có đường mơ cho hạnh phúc

Cũng không lối mộng tặng cao sang...

Vẽ vời triết luận, càng đau khổ

Vá víu lòng suy, thêm bẽ bàng!

Đại lộ Tình Người, xin vững bước.

Đừng dò dẫm nữa, phí thời gian.

 

 

Quyết đồng hành 

    (Anh Jose hoạ)

 

Con đường sáng rực cả trần gian

Mang nặng Tình nhau, quá rõ ràng.

Ảo tưởng cho nên đành bất hạnh

Mơ hồ không thể đạt giàu sang.

Gian tham quẫn trí nhiều chua xót

Thủ đoạn cam tâm lắm bẽ bàng!

Đây, sẵn công trình đang trải thảm

Con đường sáng rực cả trần gian.

 

 

 

 

 

 

Con đường vĩnh cửu

    (Nguyễn Khanh họa)

 

Đường cho đồng loại, khắp nhân gian

Chẳng buộc chi ai, cũng chẳng ràng.

Bao kẻ quay cuồng trong khốn khổ

Lắm người chễm chệ giữa giàu sang

Bình sinh cứ tưởng hoài êm ấm

Lâm tử xem ra cũng bẽ bàng!

Chỉ có Tình Người, Đường vĩnh cửu,

Đường cho đồng loại, khắp nhân gian.

 

 

ĐẾN VỚI TÌNH NGƯƠI

                        Hà Vy Lê

 

Đến với Tình Người cõi thế gian

Cho đời cuộc sống mãi bình an

Ban vui tất cả không phân biệt

Cứu khổ bao người chẳng hợp tan

Hãy sống thương yêu thôi đố kỵ

Xin đừng oán hận bớt gian nan

Thiên đàng hiện hữu trên dương thế

Rực rỡ nơi đây, tựa Niết bàn...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Claudine Moreau

LE CHEMIN DE L’HUMANITÉ

À travers les siècles, un souffle doux,
Appelle encore, si tendre et fou.
Il parle d’âmes prêtes à aimer,
À relever ceux trop fatigués.

Offrir la paix en mains ouvertes,
Soulager l’ombre des heures désertes.
Chasser la ruse, briser la haine,
Pour qu’un seul cœur en un autre règne.

Là où le pardon se met à fleurir,
La vie retrouve son doux avenir.
Qui vit sans rancœur vit éclairé—
Sur le chemin saint d’Humanité

 

 

 

 

 

 

THƠ XƯỚNG HOẠ

   

       TÌNH NGƯỜI

 

Trăm năm nhắn với những ngàn năm

Nhắn có Tình Người muốn hỏi thăm.

Thể hiện từ bi, xua xảo trá,

Thực thi bác ái, xoá hờn căm.

Cảm thông, tha thứ... đời dâu bể

Chia sẻ, ủi an... kiếp kén tằm!

Sống chẳng ghét, thù... là biết sống.

Trăm năm nhắn với những ngàn năm.

                  Lê Quý Long cẩn bút.

 

 

Chung Đỗ họa:

NGẮN LẮM ĐỜI NGƯỜI!

 

Ngắn lắm đời người nháy hết năm!

Vô thường chẳng biết lúc nào thăm

Khơi trong ý thiện xua man trá

Gạn đục tâm tà dẹp lửa căm

Dệt chữ ân tình vui kiếp kén

Ươm câu nghĩa ái mãn thân tằm

Tình thương vun đắp thôi thù hận

Ngắn lắm đời người nháy hết năm!

CHUNG ĐỖ ( 12.5. 2022)

 

 

 

 

 

Anh Jose xin phép họa:

MÃI VỚI TÌNH NGƯỜI

 

Không những ngàn năm, cả triệu năm

Cùng nhau tiếp nối gửi chào thăm.

Miếng cơm chia bạn khi gian khó

Mảnh áo nhường nhau lúc rét căm

Nếp sống hiền hoà như chus nhộng

Lời trao nhân hậu tựa anh tằm...

Chung tay xây đắp Tình Người nhé

Không những ngàn năm, cả triệu năm.

Anh Jose

 

 

Quốc Doanh Đặng kính họa:

KHÔNG HỜN GIẬN.!

 

Giỏi lắm oán hờn cũng ít năm,

Tới hồi hết giận hãy về thăm.

Đừng gây khúc mắc không thù hận,

Tăng mối giao hòa chẳng ghét căm.

Gắng giữ Tình Người như giữ kén,

Cố chăm Nghĩa Xóm giống chăm tằm,

Muôn lòng như một cùng tâm thế.

Giỏi lắm oán hờn cũng ít năm !

Mùa Phật Đản 2566. 12.05.22- Đ.Q.D

 

 

 

 

Hoang Nga kính họa:

TRĂN TRỞ NỖI LÒNG

 

Trăn trở nỗi lòng với tháng năm

Tình người xa cách mấy khi thăm

Nghe lời nhắn gửi hồn xao xuyến

Gẫm lại, quên dần nỗi oán căm

Tha thứ, đường đời đâu phải dễ

Yêu thương, rút ruột tựa thân tằm

Cho nhau nghĩa cử tình nhân ái

Trăn trở nỗi lòng với tháng năm.

Hoàng Công Nga, kính hoạ.

 

 

 Tiếng Vọng kính họa:

SỐNG ĐỂ ĐỜI

 

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

Tình người không tích để mừng thăm

Nhường cơm cứu giúp đời hiu quạnh

Chia áo phủ che lòng lạnh căm

Tha thứ ngọt ngào xây hạnh phúc

Mến thương chăm chú nhả tơ tằm

Không thù, không ghét lòng thanh thản

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

Tiếng Vọng kính họa

 

 

 

 

 

Nguyễn Khanh xin họa:

TIN TƯỞNG TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người tỏa khắp, dưới trăm năm.

Khi ấy tha hồ khách viếng thăm.

Thôi thói gian tham, thôi oán hận

Hết trò lấn chiếm, hết hờn căm.

Hoà bình bao phủ, vui đời kén

Hạnh phúc trao ban, thỏa kiếp tằm.

Mong ước đó đây cùng góp sức

Tình Người tỏa khắp, dưới trăm năm.

Nguyễn Khanh xin họa.

 

 

Thụy Nguyên họa:

BẢN THIỆN

 

Cuộc đời có được mấy mươi năm

Nhân nghĩa tình người luôn ghé thăm

Chia sẻ cùng người đang khóc lóc

Đỡ nâng với kẻ tránh hờn căm

Mến thương vun đắp như anh kén

Chăm chút ủi an giống chị tằm

Hãy nhớ: “Nhân sơ tính bản Thiện”

Cuộc đời có được mấy mươi năm.

Thụy Nguyên họa

 

 

 

 

 

 

           

 Adrian Solmere

THE EVERLASTING HUMANITY

Humanity endures beyond all days,
Not born of brief or passing praise.
It is no spark that fades at dawn,
But steady light, forever drawn.

May those in power feel the poor,
And open wide compassion’s door.
May leaders hear the silent cries,
And know each tear that never dries.

Let no ambition break our ties,
Nor pride turn friends to enemies.
For happiness we seek around—
Yet in Humanity, it’s already found.

 

 

 

 

 

 

 

 

Eleanor Hart

THE HUMANITY FLAME

Across the centuries, a whisper stays,
A gentle call through endless days.
It speaks of hearts that choose to care,
To lift each soul from dark despair.To offer kindness, soft and true,
Where wounds are deep, and hopes are few.
To banish lies with honest grace,
And see in all a human face.Forgiveness blooms where sorrows end,
Compassion walks and calls us friend.
Who lives without hatred, lives sublime—
And lights the flame that outshines time
:

                  HUMANITY

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                              LE, QUY LONG

                           AND OTHER AUTHORS

 

 

 

 

 

 

     POETRY

                COLLECTION

 HUMANITY

   (MULTINATIONAL AUTHORS)

              Book 4

 

 

           US PUBLISHING HOUSE

 

 

 

 

 

                           Tuyển thơ TÌNH NGƯỜI

(Tác giả nhiều Quốc gia)

Poetry Collection HUMANITY

(Multinational Authors)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       Lời thưa       

Thưa các bạn,

        Hơn bao giờ hết, Tình Người phải được cấp bách đề cao và đưa lên hàng đầu.

        Không chậm trễ nữa, chúng ta phải cổ vũ Tình Người theo điều kiện mình có thể.

        Tình Người, không thể thiếu. Thiếu Tình Người, nhân loại không tồn tại được. Sống có Tình Người, lòng chúng ta cảm thấy an vui, gia đình đầm ấm, xóm làng bình yên, đất nước thái hòa.

        Các nhà lãnh đạo, nếu lãnh đạo dân chúng bằng Tình Người; bang giao, đàm phán… bằng Tình Người, mọi việc sẽ ổn thỏa tốt đẹp, thế giới sẽ hòa bình, đem lại hạnh phúc cho các dân tộc.

        Nếp sống hướng thiện, chúng tôi đã trình bày rõ ràng và rất ngắn gọn (tối giản) trong cuốn “Con đường Tình Người”. Sách không có gì mới lạ, chỉ nhắc lại nếp sống thân thiện, cảm thông, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau… của các thế hệ Tiền Bối, mà con cháu dần dần đánh mất! (Tuy không mới lạ, nhưng là giải pháp tối ưu cho sự hiệp nhất của các Tôn giáo; là giải pháp hữu hiệu nhất cho các cuộc đàm phán hòa bình).

        Các triết thuyết, các chủ nghĩa… vạch ra những con đường để tìm lại những gì đã mất đó, là yên bình và hạnh phúc. Nhưng đích đến, ngày càng xa mờ!

 

        Các chính khách hàng đầu trên thế giới, muốn đến với nhau để tìm giải pháp cho hòa bình, muốn cứu loài người thoát khỏi những nỗi thống khổ triền miên… nếu không đến bằng “Con đường Tình Người” và không chọn giải pháp Tình Người, chỉ gây thêm đau thương cho nhân loại! Chúng ta đã nhận ra (ngộ), chỉ có Tình Người mới cứu được Loài Người, chỉ có “Con đường Tình Người” mới dẫn đưa Loài Người đến Hòa Bình và Hạnh Phúc.

        Phải thể hiện Tình Người bằng hành động, tùy theo khả năng và điều kiện có được. Là những người cầm bút, chúng ta sáng tác những vần thơ, những lời văn… mời gọi con người sống cho nhau, sống vì nhau; biết nhìn nhau, tìm đến gần nhau. Có gần nhau mới có thể cảm thông và tha thứ; có gần nhau mới có thể yêu thương và chia sẻ…

        Người đời cũng thường mời gọi sống từ bi, sống bác ái, nhưng phải thể hiện lòng “từ bi” ấy, tinh thần “bác ái” ấy với tha nhân, mới gọi là sống có Tình Người. Phải sống thiện lương hơn nữa, sống đừng để ai thù ghét mình, mới gọi là sống có Tình Người.

       Những bài Thơ Tình Người hôm nay, là những liều vaccine giúp đề kháng bất công, đề kháng gian tham, tranh chấp, hận thù… giúp ngăn chặn các nguy cơ chiến tranh, không cho loại bạo bệnh này lâm vào “giai đoạn cuối”.

        Những ý nghĩ, những lời nói…thắp sáng tinh thần Tình Người; những bài thơ, những câu văn…chuyển tải tinh thần Tình Người, là một loại thần dược, chữa trị được bệnh hận thù, tẩy sạch được giao tranh… cần phát huy nhiều  hơn nữa, mở rộng khắp nơi, để mọi người sớm ý thức, chung tay xây dựng một xã hội lành mạnh, ấm no… trong bầu không khí thanh bình.

        Trân trọng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Foreword

Dear Friends,

More than ever before, Humanity must be urgently emphasized and placed above all else.
Without delay, we must encourage Humanity in every way we can.

Humanity is indispensable. Without Humanity, mankind cannot exist. When we live with Humanity, our hearts are at peace, our families are warm, our neighborhoods are harmonious, and our nation prospers in tranquility.

Leaders, if they govern their people with Humanity; if diplomacy and negotiations are guided by Humanity—everything will be resolved in goodwill, the world will be at peace, and happiness will come to all nations.

A virtuous way of life has been clearly and very concisely (in the simplest form) presented in the book The Path of Humanity. The book contains nothing new, but merely reminds us of the lifestyle of kindness, compassion, love, and mutual support practiced by our Forebears—values that descendants have gradually lost! (Though not new, it is the most optimal solution for unity among religions; and the most effective solution for peace negotiations.)

Philosophies and ideologies have all pointed to paths that seek to restore what has been lost—peace and happiness. Yet the destination grows ever more distant.

The world’s leading statesmen, when they wish to come together to seek solutions for peace, when they wish to rescue humankind from endless suffering—if they do not come by The Path of Humanity and do not choose the solution of Humanity, they will only bring greater pain to mankind! We have realized: only Humanity can save Humankind, only The Path of Humanity can lead Humankind to Peace and Happiness.

Humanity must be expressed through action, according to one’s ability and circumstance. As those who hold the pen, we compose verses and prose that invite people to live for one another, to live with one another; to truly see one another, and to draw near. Only when we draw near can we empathize and forgive; only when we draw near can we love and share.

People often speak of living with compassion, of living with charity—but unless such “compassion” and such “charity” are shown in action toward others, it cannot truly be called Humanity. We must live more virtuously, live in such a way that no one harbors hatred toward us—that is the way of Humanity.

The Poems of Humanity today are like vaccines that build resistance against injustice, greed, conflict, and hatred… that help prevent the outbreak of war, and keep this malignant disease from reaching its “final stage.”

Thoughts and words that kindle the spirit of Humanity; poems and prose that carry the spirit of Humanity—these are like miraculous medicines, healing the illness of hatred, cleansing the stain of conflict… They must be cultivated all the more, spread far and wide, so that all people may soon awaken, and join hands to build a wholesome society of well-being, in an atmosphere of peace.

Respectfully,

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

        Để ươm Tình Người

 

Em ngồi nhẩm tính thời gian

Chi cho cái én bàng hoàng cánh bay!

Ngại ngùng nói chuyện tháng ngày

Nói “xưa”, cũng lặp; nói “nay”, cũng thừa.

Vẫn là ngôn ngữ ngàn xưa

Lời nào mới lạ, phải “thưa” với “trình”?

Dẫu ngồi nói chuyện ân tình

Vẫn trăng gió ấy, vẫn “mình với ta”!

Nói gần, nói rộng, nói xa…

Những lăng nhăng ấy, những ba hoa đời.

Văn minh, bay vút tầng trời

Lòng nhân ái lại bỏ rơi, đắm chìm!

Cùng anh, góp lại con tim

Kết thuyền vượt biển, đi tìm người thương.

Cùng anh, nối lại con đường

vòng quanh trái đất để ươm Tình Người.

 

                                                Lê Quý Long

                                      Sài-gòn, 1971.

                                          Paris, 2013.

 

 

 

 

            

 

 

 

 CON ĐƯỜNG TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người lan tỏa muôn nơi

Ngàn năm cũng vậy, tình đời có nhau.

Cuộc sống tô vẻ muôn màu

Đau thương mất mát khổ sầu đắng cay.

Ước mong góp sức chung tay

Con đường mở rộng thắm đầy nghĩa nhân.

Yêu thương chia sẻ ân cần

Hòa chung nhịp sống tinh thần khoan thai.

Lời thơ bạn hữu nay mai

Khơi dậy cảm xúc đổi thay tình người

Trao nhau hơi ấm nụ cười

Yêu thương trọng nghĩa suốt đời bên nhau.

Đường tình dẫn đến bấy lâu

Nhờ thơ mở ngõ khắc sâu đáy lòng

Tặng nhau một chút tình nồng

Tìm về cuộc sống thong dong nhẹ nhàng.

Vần thơ lan tỏa bạt ngàn

Đôi dòng cảm xúc hành trang đường đời

Con đường điểm đến tình người

Bạn bè gắn kết suốt đời mến thương.

 

                           Nguyễn Minh Quý

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Émile Durand (Bordeaux, France)

 

L’HUMANITÉ

Ne dis pas non à celui qui mendie,
Chaque regard a soif de sympathie.
Quand l’homme aide, il devient lumineux,
Un seul sourire éclaire mille yeux.

N’accuse pas la faute des saisons,
Le vrai combat se livre dans ta maison.
Si ton esprit demeure bienveillant,
Ton pas léger s’avance triomphant.

Oublie rancunes, le monde est fragile,
Un mot de paix vaut un trésor fertile.
Partage pain, réconfort, vérité,
Tu trouveras la voie de liberté.

 

 

 

 

 

 

 

 Suy ngẫm


Khi chết đi, ai cũng cầu siêu thoát
Gởi niềm tin về thế giới vô hình
Bởi cuộc sống trần gian tạm bợ
Mơ ước về một chốn trường sinh.

Thân xác sẽ trở về tro bụi
Tất cả rồi mục nát với cỏ cây ?
Trí tuệ, tiền tài hay danh vọng…
Mang theo gì, khi nhắm mắt xuôi tay?

Tham vọng, hận thù, tàn sát lẫn nhau
Dịch bệnh, thiên tai tang tóc một màu
Thế giới bi thương như ngày tận thế
Con đường nào thoát nạn khổ đau ?

Bao Đấng cứu đời đến thế gian
Chân lý tình yêu thật vẹn toàn
Sao vẫn cứ chấp mê bất ngộ
Bao giờ tìm được sự bình an ?

Tình Người muôn thuở được tôn vinh,
Con đường chân lý, chốn an bình.
Hãy sống yêu thương và chia sẻ
Hạnh phúc yên vui cảnh thái bình.

                            Thanh Vắng.

 

 

 

 

 

        Gửi chút tình

 

Ta đem gửi gắm chút Tình Người

Nghĩ lại thân mình khéo hổ ngươi

Bác ái chưa tròn, lòng khép kín

Từ bi kém cỏi, dạ khôn nguôi

Tu thân một thuở rèn nhân cách

Luyện trí ngày đêm tỏ rạng đời

Sống chỉ riêng mình sao hạn hẹp

Sẻ chia nhân ái nở môi cười.

                  Hoàng Công Nga

 

 

        Mừng "Tình Người "

Tình Người vượt sóng đã ra khơi,
Mang đến tin mừng khắp mọi nơi.
Bốn biển bất bình, tan sự nghiệp,
Năm châu ganh ghét, nát cơ ngơi.
Đối nhân đạt lý, niềm vui lớn,
Xử thế thấu tình, nỗi khổ vơi.
Mong góp yêu thương cùng thế giới,
Dâng bông hoa nhỏ đẹp cho đời.

                  Đặng Quốc Doanh   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

James Hill (Liverpool, UK)

HUMANITY

Before you leave, speak words that stay,
Do not curse Earth, nor skies that sway.
Ambition’s weight breeds endless pain,
The restless soul must reap its chain.

In jealous fire, the heart grows small,
Let burdens fall, find peace in all.
Lay down your load, let kindness flow,
With open hands, let mercy show.

Charity shines in every place,
True love is more than words can trace.
Sorrows dissolve in tender flame,
Life turns to joy, serene, the same.

Live for yourself, and others t,
A simple gift makes greatness true.
Give without fear, delay, or pride,
For only pure love will abide.

 

 

 

 

Châu Thạch

 

CHIÊM NGHIỆM TÌNH NGƯỜI

                   --00--

Còn một ngày để ta già thêm tuổi

Trưa nằm nghe tiếng thời gian trôi

Ôi tháng năm đã mất hết đâu rồi

Thời gian chảy cuốn ta về cõi trắng !

 

Như một đoá sáng khoe mình trong nắng

Chiều tàn phai đêm sẽ hoá hư không

Tám hai năm đã mất giữa phiêu bồng

Ta quá khứ tan vào trong cõi biến

 

Rồi một buổi ta sẽ đi vĩnh viễn

Ta hoá thân trong vòng xoáy luân hồi

Hay sẽ về chốn cao trọng Thiên Ngôi

Ta vẫn tiếc kiếp ta từ hạt bụi

 

Còn một ngày ta sẽ thêm một tuổi

Trưa nằm yên chiêm nghiệm chuyện Tình Người

Trong vô thường mãi mãi vẫn xanh tươi

Lòng nhân thể hoa vĩnh hằng vẫn nở

 

Đời vẫn dạy yêu thương là muôn thuở

Và vẫn truyền chánh pháp là từ bi

Ôi Tình Người là ánh sáng lưu ly

Là đạo lý đưa ta về viên mãn!

                             Châu Thạch

 

 

 

 

CON ĐƯỜNG TÌNH NGƯỜI (B)

 

Từ Nam đến Bắc một con đường

Chẳng quản mưa trời nắng gió sương 

Hiệp lực đồng tâm bền chí hướng

Chung lòng kết nối đậm yêu thương

Tình xưa bạn hữu còn lưu luyến

Nghĩa cũ ai cùng mãi vấn vương

Vốn tính con Người luôn rộng mở

Nên lòng đón nhận khắp muôn phương.

                     Nguyễn Minh Quý

 

 

      CON ĐƯỜNG CHUNG

 

     Hàng ngàn lối mộng giăng giăng

Lối nào về bến, ta phăng theo cùng.

     Lối về, phải lối về chung

Không theo lối rẽ, rẽ tình với nhau.

     Suy nhìn kỹ lại trước, sau:

Phải chăng cũng một con tàu, cùng đi…

     Rời ga, tay chẳng còn gì!

    Con Đường chung bước

                               chỉ duy Tình Người.

                                Lê Quý Long

 

 

 

 

 

 

 

Jean-Luc Desmares (Toronto)

 

MAMAN ÉTERNELLE

Maman n’est pas « partie » comme on le croit,
Sa voix demeure au fond de ma mémoire.
Dans chaque souffle, elle éclaire mon chemin,
Son feu sacré protège encore mes mains.

Même en silence, ses berceuses reviennent,
Goût d’enfance, tendresse qui m’entraîne.
Ses doux reproches, jadis un peu sévères,
Étaient des fleurs cachées dans la lumière.

Aujourd’hui, Maman est partout présente,
Dans chaque larme, dans l’aube frémissante.
Non, elle n’est pas « morte » aux yeux du monde,
Elle vit en moi, sa force est si profonde.

 

 

 

 

 

 

 

 

VIVRE EN BEAUTÉ

N’attends pas demain pour aimer encore,
Chaque instant fuit comme l’eau vers son port.
Celui qui garde un cœur droit, généreux,
Vit dans la joie, même aux jours orageux.

Ne cherche pas le pouvoir, la victoire,
La vie s’enfuit plus vite qu’un miroir.
Sème la paix au milieu des douleurs,
Arrose l’ombre d’un rayon de couleur.

Vivre, c’est tendre une main fraternelle,
Vivre, c’est voir l’âme humaine éternelle.
Rien n’est plus grand qu’un geste bienveillant,
Qui fait du monde un berceau rayonnant.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HO AN

Dấu ấn Tình Người!

 

Nghìn trùng dâu bể kiếp đa đoan,

Chân bước đường trần chạm trái ngang.

Phú quý mất còn say mộng ảo,

Vinh hoa hiện ẩn đắm mơ màng.

Phù vân thắm thoát thân thiên hạ,

Các bụi nhọc nhằn phận thế gian.

Dấu ấn Tình Người lan tỏa rộng

Ngàn sau sáng mãi ánh hào quang.

 28.6.22 HO AN.

 

Tình Người (2).

 

Một kiếp phù vân lắm ngỡ ngàng,

Đường qua nông nỗi hãy riêng mang.

Vẫy mình cá nước khi sông cạn,

Đuối cánh chim trời lúc bão tan.

Thương hải gầy hao theo biến đổi,

Hồng trần mòn mỏi cảnh trơ gan.

Cuộc đời thắm thoát bao thân phận,

Đọng mỗi Tình Người giữa thế gian.

29.6.22 HO AN.

 

 

 

 

 

 

 

Tình Người (3)

 

Trần gian hoạn nạn khắp muôn nơi,

Chiếm đoạt tranh đua lắm đổi dời.

Người sống tâm thành đang uất đợi,

Dân sinh chí nguyện phải buông lơi.

Vinh quang tủi nhục cùng thao thức,

Hạnh phúc suy tàn chẳng thảnh thơi.

Tất cả chờ thường vẫy gọi

Còn chăng, thiên hạ mỗi Tình Người!

29.6.22 HO AN.

 

 

Tình Người (4)

 

Nếu có ước mong đủ nhiệm mầu,

Hoà bình! dang rộng cánh chim câu.

Tàn nhanh ác mộng vơi gian khổ,

Tan hết đau thương bớt muộn sầu.

Nhân ái khơi thông lan bốn biển,

Tinh Người thắp sáng tỏa năm châu.

Từ mai cuộc sống tròn vinh phúc,

Chung sức hôm nay. hãy nguyện cầu.

30.6.22 HO AN.

 

 

 

 

 

 

 

 

Tình Người.(5)

 

Bom đạn chiến tranh khói ngút ngàn, 

Bao người phải sống cảnh lầm than! 

Cao xanh chẳng nỡ nhìn đau đớn, 

Tạo hoá đâu đành để nát tan. 

Triết lý tìm xây vơi khốn khổ? 

Tinh thần nào dựng bớt điêu tàn? 

Từ nay thắp sáng lòng nhân ái, 

Tôn tạo Tình Người ấm thế gian! 

19.2.23 HO AN.

 

Tình Người.(6)

 

Cuộc sống bao lăm giấc mộng dài, 

Sắc hoa hờ hững tựa sương mai. 

Hồng trần thổn thức trong sâu đậm, 

Dương thế mơ màng giữa nhạt phai 

Năm tháng còn ghi hoài phẩm hạnh, 

Thời gian đâu giữ mãi hình hài. 

Nghìn sau nếu có gì lưu lại? 

Thấy mỗi Tình Người vạn cổ lai! 

20.02.23 HO AN.



 

 

 

Tình Người.(7) 

 

Đa đoan một kiếp sống dương trần, 

Được mất vinh hư cũng góp phần 

Ba vạn* chẳng nhiều trong vĩnh cửu! 

Một đời* đôi lúc giữa phù vân! 

Hãy khơi nhân ái cùng trao nhận, 

Xin chọn chân thành để hiến dâng. 

Mong ước chung lòng xây khát vọng, 

Tình Người! cội gốc đến tinh thần. 

23.02.23 HO AN.

 

Tình Người.(8) 

 

Cuộc sống đa đoan cũng xoáy vòng, 

Muốn tròn duyên phận lại chưa xong. 

Hư danh mờ ảo trong hoang tưởng, 

Vật chất bủa vây giữa bão lòng. 

Rạn vỡ yêu thương cùng hão vọng, 

Vui buồn thân ái bởi hoài mong. 

Nếu như buông bỏ luôn làm trọng, 

Triết lý Tình Người mãi sáng trong. 

24.2.23 HO AN.

 

 

 

 

 

 

 

Tình Người.(9)

 

Tạo hóa ban cho một cuộc đời,

Ươm mầm hạnh phúc gửi muôn nơi.

Yêu thương trao gửi bao kỳ diệu,

Trân quý sẻ chia giữa tuyệt vời.

Chớ cố tranh giành thêm khốn đốn,

Xin đừng cưỡng đoạt bớt chơi vơi 

Tình Người sưởi ấm từng thân phận,

Trọn kiếp nhân sinh chẳng đổi dời.

10.02.24 HO AN.

 

Tình Người.(10)

 

Sao đất Trung Đông thường chiến tranh,

Trần gian chốn ấy chẳng yên lành.

Bao lần pháo viện* binh đao khắp,

Lắm lúc công đền** đạn nổ quanh. 

Thiếu sống thương yêu trong tính cách,

Chưa sinh nhân ái giữa chân thành.

Trừ khi trần thế vui duyên mới,

Hoa thắm Tình Người tỏa sắc xanh.

22.02.24 HO AN.

 

*bệnh viện

**đền đài

 

 

 

 

 

 

 

 

J. William (Boston, USA)

 

GENEROUS

Do not wait for tomorrow’s grace,
Each fleeting hour will leave no trace.
The one whose heart is true and kind,
Finds joy, though storms may crowd the mind.

Seek not for power, nor hollow fame,
Life passes swift, a vanishing flame.
Plant seeds of peace in fields of strife,
And paint the dark with colors of life.

To live is to reach a brother’s hand,
To live is to see the soul withstand.
No act is greater, no gift more bright,
Than love that turns the world to light.

 

 

 

 

Anh Jose xướng:

 

CỔ VŨ TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người cổ vũ, nếu từ lâu

Các nước đã không phải đối đầu!

Tôn trọng công bằng, vơi tủi nhục

Đề cao nhân mạng, bớt thương đau.

Tầm nhìn, nên biết nhìn cùng bạn

Hướng sống, phải chọn sống với nhau.

Chẳng biết vì nhau, lâm bế tắt

Hoà bình, Hạnh phúc... vin vào đâu!

Anh Jose.

 

 

 Lê Quý Long họa:    

 

             TÌNH NGƯỜI

        MÃI TRƯỜNG TỒN

                      

Tình Người, đại sự, mãi dài lâu

Đâu phải dấy lên, chỉ buổi đầu.

Mong bậc cầm quyền thương kẻ khổ,

Ước hàng chức sắc thấu người đau.

Không vì quyền lực, chia ly bạn

Chẳng tại lợi danh, xa cách nhau.

Nhân loại mãi tìm đường hạnh phúc?

Tình Người, đường ấy, khỏi tìm đâu.

                               Lê Quý Long

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

               

                         

LOUIS ANTOINE (Toulouse, Fr.)

LE SOUFFLE DE MÈRE

Mère n’a pas disparu comme on le dit,
Elle demeure au centre de ma vie.
Dans chaque geste, dans chaque battement,
Son cœur s’unit au mien, éternellement.

Elle me parle au creux de mes silences,
Ses mots anciens nourrissent mon espérance.
Même la nuit, son ombre me console,
Sa douce main apaise mes idoles.

Mère est partout, dans la pluie, dans les fleurs,
Dans le soleil qui réchauffe mes heures.
Elle est ce souffle invisible et discret
Qui fait de moi le fils qu’elle rêvait.

 

 

 

 

THẾ LỘC

 

 NẮNG QUA MIỀN CỎ NON

* Hoài niệm sinh nhật lần thứ 3 Dương thế Kinh Luân

Cây Bằng Lăng đã hai mùa thay lá

Con không quay về để mẹ ngóng trông

Nắng qua vườn rò cải đã lên ngồng

Sao con vẫn bôn ba nơi cõi vắng

Con đi công trình trời chiều tắt nắng

Giun dế trong vườn hòa điệu bi ai

Con ở đâu, nghe có tiếng thở dài

Mẹ quay quắc nhớ con từng nhịp thở

Rượu mềm môi cha điên ngoài góc chợ

Con có nghe Người khóc gọi con về

Con có nghe thản thót giữa cơn mê

Người ú ớ gọi tên con ...gọi mãi

Sông vẫn chảy nước đi không trở lại

Con cá theo dòng đã quay lại chốn xưa

Hai năm qua rồi con sắp về chưa !

Mẹ để cửa chờ con và... cha đợi

Cây Bằng Lăng hai mùa thay lá mới

Cha chết trong lòng, mẹ vật vả rối loạn thần kinh

Nhiều lần con đi giám sát công trình

Sao mãi mãi lần này không trở lại

Cha biết rằng tử sinh và thực tại

Yêu thương con cha bất lực nhìn trời

Dù Âm Dương con sống mãi con ơi

Đến nhắm mắt cha vẫn còn thương nhớ.

16.05.2014



 

 

 

 

VÀ...  NƠI ĐÓ TÌNH NGƯỜI

Tạ ơn Trời,  Đất,  Tình Người

Để tôi được khóc được cười hôm nay

82 năm cũng đủ dài

Sống cho phải đạo để hài lòng nhau

Người vô ga, kẻ xuống tàu

Trước sau cũng đượm sắc màu thiên di

Đủ rồi, thôi, tiếc nuối chi

Sinh, lão, bệnh, tử có đi có về

Bao năm nhận đủ khen chê

Trong ấy có cả tỉnh, mê Tình Người

Cảm tạ trái đất xanh tươi

Cho tôi được nhận TÌNH NGƯỜI bao dung

Này bạn hữu, này người dưng

Cùng nhau tay bắt mặt mừng có nhau

Xóa đi  những nỗi niềm đau

Nhìn bằng ánh mắt xanh màu quê hương

10.09.2025

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Élodie Martin (Lure, France)

 

L’AMOUR

Avant de partir, laisse un mot sincère,
Ne maudis pas la Terre ni l’Univers.
Les désirs lourds enchaînent nos douleurs,
Le cœur troublé récolte ses erreurs.

Jalousie vive, l’âme devient étroite,
Laisse tomber, la paix t’ouvre une voie droite.
Dépose tout fardeau au bord du chemin,
Offre bonté, compassion dans tes mains.

La charité illumine chaque lieu,
L’amour vécu vaut plus que mille vœux.
Les chagrins fondent au feu de tendresse,
La vie s’éclaire en douce allégresse.

Vis pour autrui, vis aussi pour ton cœur,
Un don léger devient joie de grandeur.
Donne sans peur, sans calcul, sans retard,
Car l’amour pur, lui seul, demeure rare.

 

 

 

Trầm Tư Khách

KHAI  TUỆ 

Cát bụi hóa thân một kiếp người

Xuân qua mấy độ  tháng ngày trôi

Yêu thương lượng thứ còn chưa đủ

Oán ghét làm chi tiếng để đời

Buông xã giận hờn tâm tĩnh lặng

Xua tan phiền não sống yên vui

Như cành Sen tỏa vươn bùn trượt

Hương ngát cõi lòng được thảnh thơi

 

CÁT BỤI DÒNG ĐỜI

Đời lẩn quẩn quay theo vòng danh lợi

Mà lãng quên cát bụi tiễn đưa nhau

Hết duyên trần kẻ bước trước người sau

Theo dòng đời nối nhau vòng sanh tử.

 

Đường trần ai bước chân người lữ thứ

Đang rong chơi tình tự cõi vô thường

Chuỗi ngày dài khi mỏi gối buông cương

Rồi lặng lẽ một dòng người đưa tiễn.

 

Bao người thân nỗi nhớ thương luyến tiếc

Phút ra đi vĩnh biệt một kiếp người

Như tiết trời thu đến lá vàng rơi

Hoàng hôn xuống ánh tà dương khuất bóng.

 

Hãy trang bị cho hành trình cuộc sống

Đem yêu thương trải rộng với muôn người

Lòng vị tha trân trọng giữa cõi đời

Ta để lại Tình Người thương nhớ mãi .

Trầm Tư Khách

 

 

 

 

 

Edward Harland (London, UK)

The Lingering Pain

You left the loom, no tapestry was made,
The colors faint, the gentle brush betrayed.
A moment’s pride, a silence, sharp and cold,
One fleeting glance—yet endless tales unfold.

That single breath became a thousand years,
A thousand nights of yearning, burning tears.
The wound now bleeds, and still it will remain,
A secret ache, an everlasting chain.

Yet truth exists—we felt a fleeting spark,
A tender glow igniting through the dark.
A fragile flame, uncertain yet so true,
O guard this fire, I leave it now to you.

 

 

 

 

HÙNG BÀNG LONG

 

THU PHAI

 

Mùa thu nghe nắng tàn phai

Đường xưa ai khắc hình hài tim tôi

Mùa thu gió lộng lưng đồi

Lòng như chiếc lá mồ côi giữa chiều.

 

Mùa thu nghe nắng tiêu điều

Nhà đơn, bếp lạnh tiếng yêu…không màu

Mùa thu nghe gió giăng sầu

Đậm sâu chi để hoa lau trắng đồng.

 

Mùa thu nghe nắng oi nồng

Vườn khuya lá rụng mắt trông dáng hời

Sợi thương ai vắt ngang trời

Mùa trăng vàng võ xót lời…không nhau.

 

 

Về thôi ! thu héo ngang đầu

Buồn con Ô thước bỏ cầu chia phôi

Mưa chiều lạnh buốt trên môi

Nhòa trông phố thị từng đôi đi về.

 

Màu trăng rời rã đam mê

Đường khuya, quán nhỏ vỗ về nỗi đau

Lặng thầm chân bước qua mau

Mùa thu nào vọng...phía sau cuộc tình.

 

Julien Morel (Toronto)

 L’arbre intérieur

Dans chaque être dort un arbre en prière,
Ses racines boivent la lumière.
Si tu nourris ses feuilles d’amour,
Elles offriront l’ombre alentour.
Mais si ton cœur devient de pierre,
Ses branches sèchent dans la poussière.
Arrose-le d’un geste sincère,
Et ton âme sera lumière.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GIỌT THU

LỜI RU THÁNG NĂM 

 

À ời cánh võng đêm nao 

Lời Ru ru cả ước ao vuông tròn 

À ơi! Hãy ngủ đi con 

Giấc ngoan tay mẹ ru con ạ ời 

Tiếng ru đêm mãi à ơi 

Ngày kia cò lả vọng lời lớn khôn 

Mẹ ru ru cả bồn chồn 

Thương con trở giấc, con nôn trớ rồi 

À ơi ơi à à ơi 

Nửa khuya văng vẳng từng lời yêu thương 

Năm qua tháng lại canh trường 

Tiếng ru ấm mãi dặm đường con đi 

À ơi con hết thơ ngây 

Một ngày làm mẹ chữ thầy nghĩa ơn 

Tiếng ru con dẫu tủi hờn 

Vẫn không sao thấm công ơn mẹ thầy 

Cầm câu thơ giữa cuộc gầy 

Cho con ru lại tóc mây về chiều 

À ơi mẹ ngủ đi yêu*

Cái tôm cái tép, vịn Kiều bước đi 

Mẹ ơi xin mẹ ngú say 

Tay con quạt mát, võng này con đưa 

 

 

 

 

 

Ơi à à ơi con thưa 

Nghe rồi mẹ hãy say sưa giấc nồng 

Ngoài kia trời đã hừng đông 

Con ôm võng mẹ ru nồng giấc say 

Con thương thương cả hao gầy 

In trên nếp gấp, tóc mây về chiều 

À ơi ru nhé thương yêu 

Năm dài tháng rộng còn nhiều nữa đâu 

Con mong mẹ chớ lo âu 

Đêm say giấc,,  đừng buồn rầu... tội con...

Tiếng ru từ những ngày son 

Nay con ru lại mong tròn hiểu sinh 

À ơi cơn gió giật mình 

Gió ơi khe khẽ rung rinh đầu hè

Trăng vứa len khẽ nhòm khe 

Cửa con hé mở chào hè đón thu 

Còn bao nhiêu những lần ru 

À ơi thương mẹ tiếng ru ướt mềm 

Con mong làm đoá hoa hiền 

Tỏa hương thơm nhẹ trên miền hạnh an 

Con cầm lục bát ru ngàn 

Ru êm những giấc mẹ tràn yên vui 

Vu Lan ghé lại bên đời 

À ơi ru mẹ một trời yêu thương.

 

5/9/2025.

 

 

 

 

 

 

J. Moutain (Hong Kong)

FROM THE HEART

Do not refuse the beggar’s plea,
Each soul still thirsts for sympathy.
When man gives help, his heart turns bright,
One smile alone can spread the light.

Do not blame seasons for the wrong,
The truest fight is faced lifelong.
If kindness guides your inward way,
Your steps will shine with dawn’s first ray.

Forget old grudges, the world is frail,
A word of peace outshines all hail.
Share bread, share truth, share gentle hand,
And freedom’s path will light the land.

 

 

 

 

 

 

 

Trần Phú Đa

 

 

NỢ CHA ÁNH MẮT BUỒN

 

Heo may về nhớ dáng cha

Ngoài kia mưa đổ châu sa lệ tràn

Bàn tay chai sạn dịu dàng

Vai gầy rám nắng chẳng than thở gì

Đồng khô cỏ cháy ướt mi

 Cho con khôn lớn bước đi với đời

Ơn mẹ câu hát à ơi

Nợ cha ánh mắt chưa vơi muộn phiền

Cánh cò chấp chới chao nghiêng

Con sông rẽ lối qua miền cát bay

Thương cha chưa kịp tỏ bày

Vầng mây trắng đã lấp đầy ơn sâu

Thu vương lá rụng bên cầu

Chân sờ ngõ vắng lao xao sợi buồn

Tay vin hứng giọt mưa nguồn

Thấm lời cha dặn lệ tuôn mắt nhòa

Bao năm sương gió bôn ba

Trời tây viễn xứ câu ca nhớ người

Đường trần đếm bước ngược xuôi

Nợ cha ánh mắt ngậm ngùi thanh xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MUỐI MẶN TÌNH QUÊ

 

 Con lớn lên giữa làng quê nghèo

Chiếc nôi tre à ơi nội hát

Bữa cơm chiều ấm áp tình cha

Ơn nghĩa dày bao la lòng mẹ

Muối mặn đầy vai áo từ thân

Giờ đây Con tha phương trên dặm đường dài

Trông cố hương xa vời thầm nhớ

Tiếng ru đêm mơ buổi tao phùng

Và em thơ ung dung đến lớp

Trống trường vang gõ nhịp tương lai

Bao năm rồi đèn vui phố lạ

Bến sông quê bồi lở thương hoài

Bờ ao xưa bướm vờn cô quạnh

Bông cải vàng xanh lá chờ trông

Trùng khơi xa vấn vương cánh sóng

Vổ quanh bờ đêm ngóng đợi ai

Thương mẹ cha một đời tần tảo

Muối mặn tình quê tay ấm đón con về

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Éloïse Navarre

 

L’HUMANITÉ ÉTERNELLE

L’Humanité demeure au fil des jours,
Non pas l’éclair d’un bref séjour.
Ce n’est pas flamme qui vite s’éteint,
Mais douce lueur qui guide sans fin.

Que les puissants voient ceux qui ploient,
Et sentent le poids des âmes sans voix.
Que les notables, sous leurs atours,
Écoutent le cri des peines d’amour.

Qu’aucun pouvoir n’écarte les cœurs,
Qu’aucun prestige n’engendre peurs.
Le bonheur partout, l’homme le veut—
Mais dans l’Humain, il existe déjà, si peu.

 

 

 

            ZULU DC

 

LỜI HẸN             



Ước gì … Anh đưa em về thăm Huế 

Đang tưởng tượng hay anh nằm mơ

Anh lục lọi từ vô cùng tiền kiếp

Lời ước em, chỉ có ở trong thơ

 

Lời ước của em, quá đỗi bất ngờ

Anh bối rối, đọc thêm lần nữa

Thành quách, đền đài sông núi xưa

Hiển hiện, lòng anh bao nỗi nhớ

 

Anh hỏi thử, trong anh từng bỡ ngỡ

Có còn không nắng đục với mưa trong

Trên núi Ngự, đôi lần anh đứng gọi

Quê hương ơi, lại đau nhói trong lòng

 

Thời chinh chiến có khi buồn da diết

Những hẹn hò đau đớn lắm em ơi

Bạn bè anh có đứa rất yêu đời

Chưa kịp lớn đã đi vào thiên cỗ

 

Thân phận đã nắng mưa cùng Lịch sử

Thì em ơi, đừng nói chuyện tương lai

Cứ vui sống, cứ yêu đời đi chứ

Hạnh phúc hôm nay đừng hẹn ngày mai

 

Anh lại ước, bao giờ về thăm Huế

Lời ước của anh, lời ước của em

Tại làm sao ? Tại làm sao không thể

Không là hôm nay, phải đợi ngày mai !

 

Anh nhớ vô cùng, anh nhớ Huế ơi

Hương Giang, con nước trôi ngày tháng

Thành quách rêu phong lưu dấu xưa

Chỉ thiếu tình em cùng với Húê

Để anh nhìn em đã HÚÊ chưa !



 

 

  ANH ĐI          

             

Vẫy tay chào quê hương

chào những thân thương

Giá như có một lời ước

Làm lại từ đầu

Tôi sẽ chỉ nói được gần nhau

 

Cuối cùng

Cuộc đời có gì đâu

 

Tôi về 

đứng bên nguồn suối hạnh phúc

Suối chụm đầu dắt nhau ra biển

Tôi một mình

mây trôi dạt tầng không

 

Có nhiều khi trời nỗi cơn giông

Tôi nguyện cầu cơn mưa đổ xuống

Suối đầy tràn

Suối làm đẹp những dòng sông

 

Có đâu như tôi - đau lòng

Một mình bên biển vắng 

Sóng lao xao

Buổi chiều im lặng

 Vẫy tay chào quê hương.

 

                              ZULU DC

 

 

 

Rubens (Belgique)

L’amitié fidèle
Quand la douleur s’installe et voile l’horizon,
Ton pas vient doucement, réchauffe ma maison.

Le poids de mes soucis s’allège dans tes bras,
Et je retrouve en toi la paix que je n’ai pas.

Ainsi dans le tumulte, au bord de nos destins,
L’amitié nous unit, plus forte que les chagrins.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THU VÀNG

 

VIỄN MƠ
“ Về Hội An”
ta về quê cũ thăm người
thăm bến đò xưa nhớ bến xưa
đò xưa đã đến bến rồi…
hay còn lơ lửng mây mưa giữa dòng?

nước Sông Hoài đục hay trong?
ta về ghé lại hỏi thăm vài lời
đò chưa tới bến…
mãi chơi vơi?

còn ôm mông quạnh một đời chắc chiu
nếu như ta phận mây chiều
về thăm Sông cũ ít nhiều nhớ thương!
ta còn đó những người thương

một dòng Sông nhỏ mấy đường chim bay
ta đi chưa hết những ngày
còn bao kỷ niệm tháng ngày khó phai
Sông Hoài vẫn như xưa

ta đứng trên khoảng đất thưa
nhìn dòng Sông lạnh ban trưa dỗi hờn
ta nghe một nỗi cô đơn
cho triền miên chảy vào hồn không ngui.

 

 

      Ngàn Thương

 

TìNH NGƯỜI CAO QUÝ

 

Qui luật bốn mùa 

 trái đất xoay từ đó

 Mùa xuân lại đến bao giờ

 Nâng cốc rượu 

nghe lòng như   mới

 Giọt đắng trên môi

 khẽ nhắp bồi hồi

 

 Thêm một tuổi đời 

  Tình Người cao quý lên ngôi

  Vẫn mãi yêu thương người 

 

   Thơ xin làm chiếc gậy

    Dìu nhau qua những vui buồn

    Đâu chờ em về chia sẻ

    Cung đàn trỗi khúc tiêu tương

 

     Mùa hội ngộ

     dâng tràn tin yêu, hy vọng

     Ngày tháng tinh khôi

      chan chứa giữa đất trời

      Đất nước thăng hoa  

     "Ly rượu mừng " 

      ta hát. Trái tim rung

       hòa nhịp sống muôn nơi....

 

 

 

ĐI LÀ TRỞ LẠI

 

Tình Người muôn thuở

 vẫn thơm

Hương bay ngược gió mơn man cõi đời

Chạm vào hơi thở chơi vơi

Dẫu mai về đất 

rong chơi dưới mồ

Gửi lại cùng những âu lo

Hẹn hò thân mật xưa - giờ cũng phai

 

Gởi em phụ rẫy tháng ngày

Còn chi để nói 

khi tay xuôi dần

Công danh, sự nghiệp tan tành

Ai kia có khóc long lanh lệ trào

 

Cũng không níu được tình nhau

Thôi đừng kể lể chuyến tàu nhổ

 neo

Chỉ xin ai chút bọt bèo

Giấu trong tim với muôn chiều nhớ thương

 

Tình người là thế !  

vấn vương

Đi là trở lại vô thường

 như nhiên...

 

 

TÌNH NGƯỜI, HƯƠNG NGƯỜI

 

 Nếu không có " Tình người"

cuộc đời sẽ trở thành vô vị

Đâu hơn gì  cỏ dại 

chẳng sầu đau

Và còn thua cả loài giun dế

Nhân tính đâu còn

 sống để yêu nhau

 

Cảm ơn những tấm 

lòng nhân ái

Đẫ đem thơ tải đạo 

đượm tình người

Tay lần giở

 từng trang cảo thơm

 dưới đèn khuya 

 đối ẩm

 Chỉ có hương người

 bay ngược gió

 thênh thang...

 

NGỢI CA TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người thật cao quý

Vượt không gian, thời gian

Niềm vui chân- thiện- mỹ

Trải khắp miền nhân gian

 

Giàu nghèo đâu phât biệt

Tâm từ ái nhiệm mầu

 Những mảnh đời bất hạnh

 Cho vơi bớt khổ đau

 

 Cuộc đời  hoài thay đổi

 Đâu biết được ngày mai

 Nắm tay ta cùng hát

 Niềm hy vọng dâng đầy

 

 Cộng đồng chung vai gánh

 Vì sự nghiệp yêu thương

 Tình Người, hai tiếng gọi

 Vang mãi khắp muôn phương!

 

NỤ CƯỜI....

 

 "Tình Người" là  bất diệt

 Trong tim rung nhịp nhàng

  Hát lên những bài hát

 Ca tụng “Tình” mênh mông

 

 "Một miếng cơm khi đói

  Bằng một gói khi no"

  Lời xưa hằng ghi khắc 

  Luôn nghĩ đến không mờ

 

  Với những điều tốt đẹp

  Tận tâm mọi việc làm

  Sẻ chia bằng thiện chí

  Trên nẻo đường thênh thang...

 

Antoine Delcourt (Lucerne, Suisse)

Le pas juste

Marche sans blesser la terre fragile,
Chaque mot est graine, douce ou hostile.
Si ton regard éclaire un frère perdu,
Son ciel, soudain, se peint de bleu connu.
Le bien n’a pas besoin de témoin,
Il fleurit seul, sur le chemin.
Aide en silence, sans rien attendre,
Et tu verras ton âme s’étendre.

 

Kiến Thuỵ

RU TA

Ru ta ru cả kiếp người 

Ru tình vụng dại, ru ời đắng cay

Võng đưa… ngóng gió đợi mây

Đợi ai, ai đợi mà say Ánh Hồng

Ngóng xuân để hết mùa đông

Hạ sang, thu lại...cõi lòng dửng dưng

Dòng sông lờ lững vòng cung

Cũng bờ bến đó có cùng "nước" đâu?

Phận người cũng chỉ bể dâu

Vươn mình vượt khó nỗi sầu bám theo.

Thân già, sức cạn... chuông treo

Yêu Chân Thiện Mỹ bước theo bên Người

Mặc đời trôi mãi cứ trôi…

Tình Người phủ kín muôn đời chữ YÊU.

 

Nguyễn Hải Thảo 

 

NHỮNG CƠN MƯA ĐÊM

Cứ đêm đến thì mưa

đã buồn lại thêm buồn 

xót bao người cơ nhỡ 

không mái ấm che thân 

 

Bao phận đời chìm nổi 

co ro dưới hiên đời

mỏng manh chiếc áo rách 

mưa về thêm tả tơi 

 

Cơn mưa đêm đầu tháng

phố vắng lại vắng thêm 

buồn dâng lên khóe mắt 

hắt hiu ánh đèn đêm

 

Đêm nằm nghe mưa vỗ

thương sao những kiếp người 

xin mưa thôi vần vũ 

nhẹ hạt chút, mưa ơi!!

 

 

 

 

 

 

 

 

NGUYỄN MỸ LINH

CẢM ƠN MẸ

Có bao nhiêu mĩ từ ở trên đời

Người dành hết mang tặng riêng cho mẹ

Con vụng về chẳng biết gì để kể

Chỉ một lời con muốn nói "cảm ơn"

Cảm ơn mẹ.. đã ôm lấy tủi hờn

Đổi thanh xuân lấy nụ cười con trẻ

Bao giông tố mẹ giấu đi thật khẽ

Điều tuyệt vời duy nhất chính là con

Bong bóng nước trên sông vẫn mỏi mòn

Thân lặn lội có bao giờ ngơi nghỉ

Đêm khuya vắng mẹ ôm con thủ thỉ

Kể con nghe lời cổ tích ca dao

Cảm ơn mẹ.. bao khúc hát ngọt ngào

Nuôi con lớn bằng niềm tin kí ức

Đốt ngọn lửa cháy bừng trong lồng ngực

Ước mơ con thắp sáng cuộc đời con

Mẹ giờ đây như chiếc lá Thu giòn

Đời mưa nắng bao mùa về qua ngõ

Thân ngả nghiêng chiều đong đưa trước gió

Đau hồn con đêm mơ giấc giật mình.

 

 

 

Isabelle Renard (Montreal)

La paix sans bruit

Ne cherche pas la paix dans les cris,
Elle dort au fond des silences enfouis.
Un mot doux vaut mille discours,
Un regard vrai change les jours.
Aime d’abord ce que tu es,
Le monde suivra ton reflet.
Fais du bien, même sans bruit,
Et le bien reviendra, infiniment.

 

NGUYỄN VĂN GIA

DỊU DÀNG NHƯ SƯƠNG

 

Thơ đừng vàng

cũng đừng thau

Chỉ mong thơ ấm

một màu bùn non

Cho sen có chỗ sống còn

Lúa thì con gái

trên đồng lại xanh

Thơ đừng thau

Thơ đừng vàng

Ước gì thơ cứ dịu dàng

như sương

Sáng chiều

san sẻ yêu thương

Trần gian khổ lụy...

thơ không là gì.

 

 

 

NỤ HOA CHIỀU

 

Chẳng biết vắng biệt bao ngày

mới đủ một lãng quên

Mây lang bạt -

ngó lên trời - đã phai mất dấu

Chút nắng chiều

không chịu nổi rả rích sợi mưa đêm

Bài thơ tình -

vì thế cũng chẳng thể viết thêm

Đất ba-zan hôm ấy

cắc cớ nở nụ hoa chiều

Ma quỷ, hồ ly...

cũng bày đặt làm thơ khi lỡ biết yêu

Huống gì anh -

chỉ được cái nghiêm trang bề ngoài -

bên trong cũng lắm khi cà chớn

Bài thơ anh viết

mang hơi thở của chàng trai mười tám

Lạ chưa - ừ thì lạ - mà chính anh

cũng không hiểu nổi tại sao

Giữa cõi trời quen

bài thơ viết rồi

lại rụt rè không dám gởi

Dẫu là một triết gia vô cùng tỉnh táo

hay một gã lái buôn sành sỏi trên đời

Một khi yêu thật rồi

đố lòng ai không khỏi rối ren

Một khi yêu thật rồi

mấy ai không thắc thỏm nhớ mong

Huống gì...

một gã làm thơ

không tuổi không tên

Huống gì...

Huống gì anh -

cái ông thầy ngày đó đã dạy em...

Nguyễn Văn Gia

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Thi (VN)

I love all races, every hue
I love the children — life’s buds in bloom.
I hate the bombs that fall and doom
Shattering peace, darkening freedom’s skies.

I love folk songs, melodies high
The wildflowers scenting earth and air
I love each blade of grass laid bare
Love rain, love sunshine, love those in despair

I love the children everywhere
Sharing pain, the burden others bear.
May laughter ring out everywhere
And joy and happiness fill every home.

Let children sing beneath the dome
Let wars now cease so peace can roam
No more worries, fear unknown
No more hunger, cold, or pain alone

I love the boat, the water’s flow
The folk tunes echoing long ago
I love each path where breezes blow
Each fruit and flower in season’s show

I love the temples, the churches ..
I love the laughter in children’s eyes
I pray with hope that never dies
For a bright world where young dreams can fly!

 

SAO MẸ CHƯA VỀ

 Lê Thi 

Mẹ tôi đi với chị hằng

Sao mà đã mấy mùa trăng chưa về 

Con ngồi đợi mẹ đường quê

Hoàng hôn đã xuống mẹ về còn xa

 

Mấy mùa hoa bưởi trắng nhà

Chuối tàn mấy lứa luống cà trổ bông

Đàn gà mẹ úm bỏ lồng

Rổ trứng gác bếp mẹ không ở nhà

 

Mẹ ơi chợ vắng đường xa

Bao giờ có mẹ trong nhà, mẹ ơi!

Tháng ngày xa mẹ chơi vơi

Cầu xin cho mẹ chân trời tự do

 

Bên sông con ngóng chuyến đò 

Trăng vàng bóng mẹ câu hò ngân nga 

Ruộng thì con gái mượt mà

Con tìm hương  mẹ bao la giữa trời…

sông Ngàn.

 

 

CÂY LÚA 

 Lê Thi 

 

Em 

Có tự ngàn đời 

Hồn em quyện chặt đất trời hương quê 

Em theo gót  mẹ đường về 

Cùng  cha thủa ấy chân đê sớm chiều 

 

Em 

dáng ngọc yêu kiều 

Trinh nguyên dẻo ngọt bao điều gửi mong 

Em tô điểm lọn nắng hồng

Em là cầu nối sắc vòng thời gian 

 

Qua bao vất vả gian nan

 Oằn mình em nhận chẳng than trách đời 

Mặc cho bão tố mưa rơi 

Thuỷ chung quê Mẹ đất trời Việt Nam .

 

 

 

BERNARD (Florence)

Les cœurs voyageurs
Sous la pluie d’automne, deux pas se rapprochent,
Les voix s’entrelacent, les fardeaux s’effacent.

Quand l’ombre descend, une lueur s’accroît,
De l’âme à l’âme, un chemin se déploie.

Car l’humain se perd s’il reste solitaire,
Mais renaît toujours dans l’étreinte d’un frère.

 

 

 

NGÔ VĂN TUẤN

 

MÙI QUÊ

Về quê nghe lại mùi quê

Cái mùi khói bếp khét khê đợi chờ

Mùi rơm rạ ướt sương mơ

Có con chim nhỏ hót chờ ban mai

Đường đồng phảng phất hơi khai

Đàn trâu thong thả đất đai đượm màu.

Về nghe hương bưởi hương cau

Đêm đêm thao thức rủ nhau hẹn chờ

Trong màu trăng sáng xanh mơ

Nghe thương mùi nhớ ấu thơ ngày nào

Chợt mùi cơm mới xôn xao

Hạt tròn hạt lép tình nào hơn quê !

Mẹ cha vất vả trăm bề

Áo xưa còn đượm mùi quê đến giờ.

Lại nghe thương dại nhớ khờ

Cái mùi sữa mẹ đọng bờ môi xưa

Cái mùi trầu thích vôi ưa

Mẹ ngồi nhai sớm nhai trưa thẫn thờ

Thương mùi cha tóc bạc phơ

Giọt mồ hôi mặn đọng bờ áo nâu

Gió sương, mưa nắng dãi dầu

Chăm đàn con nhỏ xanh màu lớn khôn

Mẹ cha giờ khuất núi non

Nhưng mùi xưa ấy mãi còn trong con

Mùi quê vun đắp tâm hồn

Để nơi nguồn cội cháu con quay về.

Suối Đó 3/10/2015

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Viết Đức

 

 

Ô hay !

  chiều lại mưa rào ...

 

Sáng ra thương nhớ ơ thờ

Chiều về lật đọc mấy tờ thơ xưa

Hiên ngoài mưa giọt lưa thưa

Buồn vương như thể mới vừa hôm qua.

 

Bến sông buổi ấy mệt nhòa

Đò đưa chạm bóng mây pha ráng chiều

Đường về lối cũ hắt hiu

Mưa giăng giăng kín cô liêu xóm nghèo

 

Phận đời mấy nẻo gieo neo

Đường xa đồng vọng gió theo về làng

Thôn trang quạnh quẽ quê " nàng "

Qua bưng đến lũy tre vàng - tre xanh.

 

Nhà em lam khói đụm tranh

Hiên ngoài kê mấy lu sành hứng mưa

Mê sao dàn mướp - dậu thưa

Chiều tôi qua đó gặp mưa thôi về

 

Có đêm trăng sáng bờ đê

Tôi em hai mái đầu kề bên nhau

Thế rồi giông tố bể dâu

Tôi đi đi mãi sông sâu suối nguồn

 

 

 

 

 

 

Nơi đâu tôi cũng thấy buồn

Niềm thương nỗi nhớ theo luôn về đồng

Rồi tin em đã lấy chồng

Như mùa thu rớt chạnh lòng tôi đau

 

Thời gian - tàn cuộc - nát nhàu

Đồng bưng ngày cũ _ còn đâu gió lùa

Còn đâu chiều vọng chuông chùa

Trăng khuya chếch bóng _ hương mùa lúa thơm.

 

Cũng chừng hai chục năm hơn

Mà nay thay đổi sạch trơn hết rồi

Thị thành _ phố xá lên ngôi .

Thẫn thờ tôi hỏi ... em tôi phương nào... ???

 

Ô hay !!! chiều lại mưa rào ...

Tìm trong ký ức lối nào thuở xưa.

Tôi về đẫm một cơn mưa

Cay cay khóe mắt nát bưa cõi lòng .

 

 

Sài Gòn một chiều đông. 

      . Viết Đức.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

              

 

 

 

 

 

Vương Thanh Phong

 

CÁM ƠN THẦY

Cám ơn thầy đã giảng dạy cho em

Bao kiến thức làm hành trang cuộc sống

Để bước vào giữa dòng đời biển rộng

Em đứng lên vững chân bước hàng ngày

Cám ơn thầy trên bước đường tương lai

Mãi khắc ghi công lao thầy dạy dỗ

Thầy dạy em trong dòng đời cách trở

Biết trắng đen và sống thật với mình

Trong cuộc sống đen trắng phải phân minh

Chớ lạc lối giữ thân mình trong sạch

Đừng hám danh công việc thì tắc trách

Gây hại dân tiếng xấu mãi theo mình

Hơn 10 năm lời thầy đã dạy đinh ninh

Em mang theo suốt hành trình cuộc sống

Dù sau này có thật nhiều biến động

Em vẫn nhớ khắc ghi công ơn thầy

Ngày Nhà giáo chúc thầy luôn khỏe mãi

Dạy đàn em bước tới những tương lai

Để dựng xây thế hệ trẻ ngày mai

Những chủ nhân của sau này đất nước./.

 

 

 

 

Olivia Monroe (Calgary, Canada)

Silent Peace

Do not seek peace where voices fight,
It hides within the quiet night.
A whispered truth, a patient breath,
Can conquer fear, can soften death.
Be kind before you seek to win,
Let love begin where self grows thin.
Do good, though silent be your part,
And peace will build within your heart.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Phước

 

Mẹ tôi

Mẹ tôi nghèo như tre già cháy nắng

Run rẩy bàn tay những lá úa vàng

Thức suốt canh thâu xòe bàn tay mẹ hứng

Từng giọt sương để mớm lại cho măng

Mẹ tôi gầy như thân con cò cá

Dấu chân in khắp cuối bãi đầu ghềnh

Con cá xương mẹ ăn cho đỡ đói

Con ca nạc mẹ tha về nuôi con

Đời mẹ tôi như lòng ao cạn nước

Còn giọt cuối cùng cũng bón hết cho con

Mẹ cho con, mẹ cho con tất cả.

Manh áo, bát cơm, tiếng hát, cuộc đời

Mái tôn nghèo ôm thương nhớ đầy vơi

Lòng son sắt cùng nghĩa tình san sẻ

Nay mẹ nằm bên sườn đồi quạnh quẽ

Con ra đi phiêu giạt bốn phương trời

Cho dẩu con có tìm được những thiên hà mới lạ

Cũng không tìm được mẹ, mẹ hiền ơi./.

 

 

 

 

 

Viếng mộ mẹ

Mẹ chờ ta đã bao năm

Ngày về viếng mộ mẹ nằm mưa bay

Lắng nghe trong mất mát nầy

Nỗi buồn của mẹ từ  ngày ta đi

Quạnh hiu đồi dốc ta về

Xanh lơ bóng núi bốn bề tịch liêu

Dăm ba cồn bãi đìu hiu

Bâng khuâng nhặt chút nắng chiều trên tay

Lưa thưa đá sỏi ngỏ nhà

Quạnh hiu tiếng bước chân ta trở về

Nhiều năm trở lại thăm quê

Nghìn năm ai biết nỗi tê tái nầy

Xe qua đồng bãi bụi mờ

Khói chiều từng cụm ven bờ tre xa

Đất trời quạnh quẽ quanh ta             

Đèo cao núi khuất quê nhà mưa bay./.

 

 

 

 

 

 

 

Michael Graves (Bristol, England)

The Quiet Path

Walk softly where the flowers grow,
Each step you take will teach you so.
Do not let pride or envy guide,
Let mercy walk close by your side.
The truth is born in humble ways,
Like dawn that brightens shadowed days.
Help others, even when unseen,
Your soul will shine, serene and clean.

 

HÀ VŨ GIANG CHÂU

 

HUẾ MÙA XUÂN VÀ TÌNH NGƯỜI

Ở đây thành phố về chiều

Chợ Đông Ba tết cũng nhiều dáng hoa

Mùa Xuân đâu đã chia xa

Mà tôi lo ngại tuổi già trước xuân

Tình nào không lại bâng khuâng

Buồn nào xa xứ cũng ngần ấy câu

Mùa Xuân này biết về đâu

Tình yêu còn đó nỗi sầu lên cơn

Mắt còn nhìn vết tủi hờn

Tai còn nghe những cô đơn vọng về

Tuổi yêu đương trót đam mê

Bây giờ còn lại lời thề đâu đây

Tình Người chừ đã vơi đầy

Mùa Xuân về giữa sum vầy thế nhân.

 

CẢM ƠN SỐ PHẬN

Phận người như đã tỉnh mơ

Buồn vui phiền muộn có chờ được ai

Hồn ta cửa đóng then cài

Quà ta bí ẩn một vài ánh sao

 

 

 

 

Hồ Xoa

 

 Khúc hát lạc mùa

Khuya lắm rồi
Ai vẫn hát " Mười năm tình cũ"
Mấy mươi năm câm nín tận chân trời

Hoa nở đời hoa
Cỏ hoang đời cỏ
Con chim nào lạc phía rừng xa

Ngày nào trời xanh
Tặng người lời biển rộng
Còn đêm sâu khúc hát lạc mùa

Có phải đau thương
Mà lời biển mặn
Cho bến bờ cát trắng mênh mông

Khúc hát bao nhiêu năm
Phai lời tình cũ
Mai sau rồi day dứt một đời thơ

                                                   HX 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 VĂN CHUNG

 

BÊN LUỸ TRE LÀNG

Chiều Thu bên lũy tre làng

Miên man miền nhớ mơ màng ngày thơ...

Chăn trâu, cắt cỏ, be bờ

Ruộng sâu bắt cá, đợi chờ bạn chơi

Thả diều, đánh đáo vui cười

Cùng nhau đến lớp xây đời ước mơ

Đồng xanh, mây trắng lững lờ

Con cò lặn lội bơ vơ một mình

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh

Dìu nhau từng bước chung hình có đôi

Bây giờ xa cách hai nơi

Tơ trời ai vướng lặng rơi giăng đầy

Vương từ ngọn cỏ cành cây

 

 

 

Lay bay lất phất, loay hoay dật dờ

Nhớ ai, nhớ ngẩn nhớ ngơ

Nhịp cầu Ô Thước bao giờ xây xong

Đến ngày Song Thất qua sông

Ngưu Lang, Chức Nữ mặn nồng bên nhau

Thỏa lòng mong đợi tình sầu

Mưa Ngâu rơi rụng giọt châu mặn mà

Trời nghiêng theo ngọn tre ngà

Tà dương vướng đỉnh núi xa kê đầu.

Năm qua, tháng lại dãi dầu

Chiều Thu nhớ ... Chẳng phai màu em ơi!

Nhớ ...

Nhớ môi em cười... Chiều Thu rơi!

15/8/2025

Văn Chung

 

  Nguyễn Ngọc Trân

THU BUỒN

Thì thầm gió gọi nắng thu

Rừng phong lá cũng ngẩn ngơ thay màu

Ngoài hiên hoa cúc xôn xao

Đón thu chợt thấy lòng nao nao buồn!

Chiều thu nhạt nắng hoàng hôn

Mây thu lờ lững nhẹ vương cuối trời

Thu về buồn quá thu ơi

Mưa thu tí tách sầu rơi trong lòng!

Mấy thu người vẫn chờ mong

Mấy thu ta vẫn âm thầm nhớ ai

Ngày đi không kịp chia tay

Lời thề năm cũ chưa phai trong lòng

Mấy thu ta vẫn ngóng trông

Mấy thu ta vẫn tha hương nhớ người

Ngồi đây ngắm lá vàng rơi

Người ơi! Thôi đã nửa đời mất nhau!

Hoàng Thị Bích Hà

TRƯỜNG XƯA

Nhớ thời tóc rẽ đường ngôi thẳng

Sách vở tươi hồng cạnh bút nghiên

Nụ cười ai bỏ quên trên cỏ

Bên lối đi về mỗi sớm trưa

Nhớ những ngày trời lất phất mưa

Sương treo trên cánh phượng sân trường

Bạn bè lưu luyến bàn tay vẫy

Một ngày hạ cuối... phút chia ly

Thời gian không hứa hẹn điều chi

Cánh cổng trường xưa khép lại rồi

Năm tháng lùi quên vào dĩ vãng

Bạn bè muôn hướng biệt tin nhau

Mười năm hay lại mười năm nữa

Có hẹn… khung trời kỷ niệm xưa

Thầy cô tóc trắng không chờ nữa

Trò cũng tóc sương-gió…dạn dày

Chút vốn thơ ngây giờ đã cạn

Xuân xanh trang trải phía dốc đời

Trường xưa nơi chốn tìm con chữ

Xin hỏi còn không những mến thương?

Sài Gòn, ngày 22/7/2024

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

VỀ VỚI MẸ

Ai muốn làm trẻ nhỏ

Hãy về bên mẹ mình

Dù bạn có là ai

Tuổi đời đâu sá kể

Mẹ sẽ chăm chút bạn

Từ giấc ngủ miếng ăn

Vỗ về vẫn ân cần

Như thuở còn thơ bé

Nếu ta về bên mẹ

Sẽ mãi là trẻ thơ

Dù tóc đã bạc phơ

Vẫn ngu ngơ bên mẹ

Trời còn cho sức khoẻ

Thì mẹ vẫn chăm con

Còn mẹ- còn bóng cả

Che mát cho đời con.

Saigon, ngày 19/01/24

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

Bùi Hoàng Linh

MIỀN RÊU PHỦ

Mai xa miền phủ đệ

Rêu úa mái thời gian

Dòng sông lười biếng chảy

Con đường vắng người quen

 

Mai xa miền cỏ thơm

Quán cốc chiều nghiêng ngã

Ly cà phê đen đá

Rót nắng vào mái hiên

 

Mai xa miền hoài niệm

Vội cất giấu ngày mưa

Gió ngang tàng là thế

Vẫn vương vạt áo người.

Sài Gòn, 5/9/2010

 

MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI

 

Một đời nón bạc che sương

Vẫn tròn vẹn nỗi thương dành cho con

Mẹ qua bao nẻo chon von

Chắt chiu năm tháng nuôi con nên người

 

Mẹ đi giữa cõi sương rơi

Mùa đông áo cũ che người héo hon

Nhưng không che hết mỏi mòn

Tảo tần đời mẹ vẫn còn ngược xuôi

 

À ơi vọng tiếng đưa nôi

Mẹ ru con thuở bồi hồi ấu thơ

Sông Hương nghiêng giữa đôi bờ

Để ru mẹ giữa nỗi chờ đợi con

 

Đôi vai nặng gánh có mòn?

Hay gánh giông bão che con giữa đời

Trường Tiền cong nhịp cầu rồi

Gánh trọn tình Huế một đời theo con.

Sài Gòn ngày 20/09/2021

Bùi Hoàng Linh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Diệp Vy

 

MỘT NGÀY BÌNH YÊN

 

Em lên đồi hoa nắng

Tìm một thoáng hương trinh

Ban mai hồng ngơ ngác

E ấp nụ cười xinh

 

Thông ôm tròn bóng lá

Gió thoảng vờn qua vai

Em nghiêng nghiêng bờ mộng

Dấu cuộc tình liêu trai

 

Em hồn nhiên mắt biếc

Như chưa lần đau thương

Mùi cỏ hoa vương vấn

Chợt nghe đời dâng hương

 

 

Em tìm về tĩnh lặng

Để thấy hồn an nhiên

Nụ cười xanh thức giấc

Xua tan hết muộn phiền …/.

 

 

 

 

THU GIĂNG ÁO MỎNG

 

Tháng chín phượng không còn hồng mái phố

Những cơn mưa rả rích kéo dài

Thành phố chìm trong màn mây trắng xóa

Người đi vội vàng dưới tán ô nghiêng

 

Hạ nhường bước cho mùa thu tiếp nối

Hoa Cúc vàng say giấc mộng uyên ương

Con dốc dài lăn tròn viên đá cuội

Đón người về trong sương sớm long lanh

 

Chùm nắng rớt trên môi cười con gái

Tà áo dài tha thướt vướng chân son

Em e ấp khăn choàng len màu tím

Gọi thu về len lén gió heo may

 

Thành phố hát bài tình ca lãng mạng

Ru lòng người vương vấn giữa ngàn thông

Thu vừa đến giăng tơ ngàn nỗi nhớ

Nàng thơ yêu chợt đến ngự trong hồn

Diệp Vy

 

 

Claire Béranger (Gnve)

Main ouverte

Ouvre ta main, ne garde pas tes jours,
Pour toi seul, la vie perd ses détours.
Partage un peu d’eau, un peu de pain,
Et tu verras germer le matin.
La bonté parle sans grand discours,
Elle éclaire même les amours sourds.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lệ Phương

 

MÙA THU

Đã đi qua bao mùa lá rụng

Dưới cây cành có chắt lọc mùi sương

Em về rồi thêm vài sợi bạc

Ngồi bên thềm ta lại đếm mùa thu

Có mối tình nào thật bền lâu

Như mặt trời chiếu rọi qua cầu

Như vầng trăng về trên nhành lá

Mà em còn tiếc những giọt châu

Ai có đuổi mà gió cứ bay đi

Ai có ngăn dòng sông mãi chảy

Chỉ có thể là trong ta mãi cháy

Thì lòng ta còn lại chút đam mê

Thu về rồi ,thu lại ra đi

Thời gian như gió cuốn để lại gì

Có đó em tình yêu còn mãi mãi

Như cúc vàng nỡ rộ giữa mùa thu

 

Lệ Phương

 

 

 

 

 

Thanh vắng ( Võ Văn Trí)

 

SAO EM MẶC ÁO MÀU HOA ĐỎ

 

Sao em mặc áo màu hoa đỏ

Giữa mùa hè nóng bỏng phút chia tay

Bởi màu áo em hay màu hoa đỏ

Mà ánh hồng lên đôi má thơ ngây.

Em hồn nhiên, lủ học trò tinh nghịch

Cài cánh Phượng hồng mái tóc nghiêng nghiêng

Chẳng còn nhận ra em là cô giáo

Em như trở về lứa tuổi hoa niên.

Ta bỗng nhớ về một thời áo trắng

Ngày chia tay hoa Phượng nở rợp trời

E ấp trong tim bao điều chưa nói

Bởi vì ai trong trắng tinh khôi .

Lại mùa chia tay bao điều không dám nói

Hoa Phượng rơi rơi ngập lối sân trường

Bởi màu áo em hay màu hoa đỏ

Rực cháy lòng anh bao nỗi yêu thương .

Ta sẽ giữ mãi bóng hình yêu mến

Màu đỏ yêu thương nồng ấm xa trường

Gói tâm tư trong mối tình câm nín

Gởi mây trời theo gió ngàn phương.

Thanh Vắng ( Võ Văn Trí)

 

 

 

 

 

Dư Mỹ

 

 

MẸ TÔl 

 

Mẹ là dòng nước Thu Bồn

Nghìn thu vẫn chảy trong hồn quê hương

Là trăng rọi sáng muôn phương 

Là sao Bắc Đẩu chỉ đường cho con.

 

Mẹ là nguồn nước đầu non

Tưới cho con đến lớn khôn làm người 

Mẹ là tia nắng mặt trời 

Sưởi con ấm lại giữa đời lạnh căm.

 

Mẹ là biển cả mênh mông

Thiếu Mẹ như thiếu máu hồng trong tim

Mẹ ôm hết những oan khiên

Mong sao con được bình yên với đời.

 

Mẹ ru con tiếng à ơi

Truyền từ tim đến tao nôi Mẹ cầm

Dù bao thế sự thăng trầm

Thương con Mẹ vẫn âm thầm vì con.

 

Một mai sông cạn núi mòn

Mẹ như trời biển trường tồn không quên.

                                                 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Ngọc Chu

 

CHỢ CHIỀU 

 

Lấy anh lỡ gặp buổi nghèo

Thương em khéo chọn chợ chiều cuối phiên

Này đây con cá chưa ươn

Còn kia lưng gói thịt gom tứ bề

Tần ngần nửa đứng nửa đi

Cầm lên đặt xuống bởi e thiếu tiền

May nhờ phúc hậu cười duyên

Chủ hàng tặc lưỡi cuối phiên chợ chiều

Đường xa trời tối liêu xiêu

Em về gánh cả chợ chiều nuôi anh.

 

 

Trần Phước Anh

 

CAO QUÍ TÌNH NGƯỜI

 

Có những lúc oằn mình về ky‎ ức

Nhiều đêm dài thao thức nhớ người xưa

Những tháng năm cùng cha mẹ sớm trưa

Giọt ngắn giọt dài mồ hôi ướt áo

Thương lắm người ơi một đời tần tảo

Tìm cái ăn, cái mặc sống qua ngày

Tâm niệm hương lòng ngọn nến hôm nay

Con nguyện cầu cõi thần tiên là thật

Miên man nhớ những con người chân chất

Mộc mạc hiền hòa sâu nặng tình thân

Thửa ruộng, vườn rau… lam lũ ân cần

Cả cuộc đời thầm lặng trái tim yêu

Cõi vĩnh hằng người dã tiêu diêu

Nơi trần thế quặn đau thương nuối tiếc

Có nhừng đêm dài da diết nhớ thương

Chập chờn bóng hình những người đã khuất

Ta đang sống một cuộc đời rất thực

Học yêu thương trút bỏ mọi oán hờn

Dọc ngang đó đây trong cõi vô thường

Tình Người trong ta thiêng liêng cao quí!

 

 

 

 

 

Kim Quyên

 

Dùng dằng

 

Em chưa lần nào về Huế, quê anh

Nên đâu biết

Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp

Đâu hiểu vì sao 

                     Sông Hương xanh biếc

Núi Ngự Bình vàng hay tím 

Lúc chiều buông

 

Em chưa một lần ra Huế thăm anh

Để chung áo đội mưa Ngâu tháng Bảy

Đầm Cầu Hai, phá Tam Giang nào ngại

Chỉ e về thăm mạ… biết ưng không?

 

Em sẽ đến quê anh

Mùa ngô đồng ra bông

Ngắm hoa tím bâng khuâng

Trước sân trường Đại học

Và tìm về những vườn đá Huế

Để được khóc cười với đá buổi chiều Đông

 

 

Em sẽ về quê anh mùa lễ hội

Nghe cô gái Huế hát cung đình

Đôi mắt đen và nụ cười xinh

Giọng nói nhẹ như sương như khói

 

 

Hay là… thôi!

Anh đừng chờ, đừng đợi

Bởi đất phương Nam mưa nắng thất thường

Mà tình anh như dòng Hương lờ lững

Dùng dằng trôi, sâu cạn khó lường…

  

 

 Sài Gòn trăng

                                        

Đã lâu rồi

Quên bặt một vầng trăng

Vẫn lặng lẽ

Sáng soi trên bầu trời thành phố

Lâu lắm rồi 

Em không còn nhớ

Anh trăng đầy 

Xao xuyến giữa đêm khuya

 

Đêm nay

Bỗng nhận ra ánh trăng thơ

Lãng đãng, mơ màng

Tràn vào cửa sổ

Em chợt thấy lòng mình bỡ ngỡ

Dường như là…

Em nhớ mong anh?

 

Ước gì chúng  mình 

Như ánh trăng suông

Bền chặt, sáng trong

Giữa phồn hoa náo nhiệt 

Ước gì tình ta thắm thiết

Như vầng trăng 

Hao khuyết lại đầy…

 

        Rằm Trung thu 2005

                                                                                                Kim Quyên

 

 

 

Lê Hà Vy

 

TÌNH NHÂN LOẠI

 

Là người sống khắp cả hành tinh

Dẫu khác màu da vẫn nặng tình

Máu đỏ hồng tươi mơ lối đẹp

Chân son đỏ thắm mộng đường vinh

Lòng nhân toả sáng thôi chinh chiến

Dạ sắt ca vang kiến thái bình

Nguyện thắp ân nồng xua giá rét

Cho đời sáng rực ánh bình minh

17/9/2025

 

 

 

 

 

 

 

X

 

 

 

 

 

Thiếu Khanh

 

VỚI BẠN BÊN TRỜI

*gởi Uyên Hà

Bạn đã đi qua nhiều xứ sở

Tung tăng xe mã những kinh thành

Nâng chén tao phùng nơi viễn xứ

Cùng dăm bạn cũ thủa đầu xanh

Ta cũng có chừng mươi đứa bạn

Chia nhau trấn thủ bốn phương trời

Xa lúc tóc đen chừ tóc trắng

Nhớ người chỉ biết gõ “meo” thôi.

Há lẽ chưa nguôi hờn chiến quốc

Còn đi cho nát áo khinh cừu

Ới ơi, gõ chén thương mình quá

Chai cốc cùng mình chuốc lẫn nhau

Thì hễ còn sông còn nước chảy

Dù người phiêu bạt khắp năm châu

Thôi kệ mạnh ai theo chí nấy

Đất trời rộng chán ép chi nhau.

Ta sống một đời hiền như đất

Vua không nhớ mặt chúa quên tên

Dẫu biết ở hiền thường chịu thiệt

Lẽ nào che mặt để bon chen.

Tuổi lỡ nhiều rồi không lẽ quậy

Mấy lần vấp ngã chẳng thèm đau

Lý lịch khai dài chi chít giấy

Đời mình có phải trống trơn đâu!

Bơi mãi ao nhà xem đã chật

Thèm ra vùng vẫy Thái Bình Dương

Nhìn ta với biển cùng đầu bạc

Ha hả cười vang tiếng sóng cuồng.

Saigon, 2002.

 

 

 

VỚI BẠN HƠN BỐN MƯƠI NĂM GẶP LẠI

 

*Tặng anh Nguyễn Thành. (Phan Rí)

 

 

Đâu phải vì chung trái đất tròn

Hay vì chung một tuyến đời suông

Mà khi tàu đến ga đời hẹp

Mình cụng đầu nhau ở giữa đường.

 

Bầy chim xa trường Phan Bội Châu

Bay dài hơn bốn chục năm sau

Lượn theo hạt thóc, tìm hoa trái

Mãi đến giữa chiều mới gặp nhau!

 

Mặt mũi không thơ như trước nữa

Tóc râu cũng đã bụi hung rồi

Lắm người ông nội hay ông ngoại

Sao bạn nhìn ta lặng lẽ cười?

 

Năm tháng gấp hai lần cuộc chiến!

Người quên kẻ nhớ đứa không còn

Hỏi thăm nhau kể bao nhiêu chuyện

Lẫn chuyện đời mình chuyện các con.

 

Thay ly chanh đá thời đi học

Bằng tách cà phê bỏ ít đường

Câu chuyện không qua màn khói thuốc

Mà lòng man mác khói quê hương.

 

Cuối cuộc thiên di chim nghỉ cánh

Mùa đông đã dứt, nắng lên đầy

Biết đâu đất khách đâu quê quán

Ta đậu đời ta ở chốn này.

 

Nài bạn ở chơi dăm bữa đã

Vai mình đã có diễn viên sau

Tối nay ta thức khuya như trước

Trút chuyện đường dài kể với nhau.

 

 Sàigòn, 2/12/2004

 

 

J. Millet

Silent Bond
Among strangers,
a smile lingers like a lantern,
a hand reaches out,
and loneliness forgets its name.

Sometimes a single glance,
fragile as the wing of a bird,
is enough to weave a bridge
between two hearts
that never knew each other.

Tôn Nữ Mỹ Hạnh

 

GIẤC MƠ DÃ QUỲ

Mênh mông núi – Bạt ngàn hoa

Vàng trong sương sớm – Vàng tà huy rơi

Vàng treo khắp cả sườn đồi

Vàng trong thương nhớ một thời chưa xa.

 

Dã quỳ ơi ngủ trong ta

Cao nguyên se lạnh sắc hoa thì thầm

Nắng lên reo khúc nhạc trầm

Xôn xao lá biếc ân cần cùng ai.

Con đường đất đỏ mưa bay

Sớm mai chợt thấy bung đầy áo hoa

Triền sông bờ suối hoan ca

Ly cà phê nóng cùng ta yêu người.

Hiến dâng cho hết dòng đời

Ngân vang tiếng hát rong chơi cuối trời

Bao mùa hoa – Khắp núi đồi

Tái sinh nhan sắc – Tình tôi dã quỳ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGUYỄN AN BÌNH

 

NGƯỜI THẦY

Có một khúc giao mùa

Rơi vào tháng mười một

Trên bục giảng ngày xưa

Nhớ hoài từng bụi phấn.

Mái chèo khua sóng nước

Đưa người qua bến sông

Con đường dài phía trước

Chở đầy bao mưa giông.

Mở chân trời khát vọng

Chấp cánh bao ước mơ

Qua dòng sông tri thức

Sáng ngời mắt em thơ.

Cả một trời ký ức

Đưa ta ngược thời gian

Nhớ từng viên ngói đỏ

Lớp học dãy hành lang.

Một ngày qua trường cũ

Tháng mười một tiễn đưa

Có dấu chân thầm lặng

Người đưa đò năm xưa

 

 

CUỐI NĂM VỀ THĂM MỘ SONG THÂN

 

Ngoài kia vàm sông nước lên

Chênh chao cái nắng rất hiền

Bay trong buổi chiều tĩnh lặng

Hương trầm vào cõi thiêng liêng.

Ngoài kia đôi bờ lau trắng

Con thành sáo sậu qua sông

Quê nhà tựa làn khói mỏng

Ai về ai đợi mà mong.

Ngoài kia mây đời chìm nổi

Chạnh lòng giây phút bình yên

Đâu rồi tiếng cười rộn rã

Ngày xưa hoa vàng mái hiên.

Ngoài kia cánh bèo viễn xứ

Đất trời biết có bao dung

Đi suốt một đời tìm lại

Dòng sông đã mất cội nguồn.

 

Ngoài kia đất thơm hơi thở

Gói tình của kẻ tha hương

Qua cầu gió miên man kể

Tiễn người bóng tạt tà dương

 

 

 

Vũ Lam Hiền

 

 

TÌNH THU QUÊ HƯƠNG

 

Mùa Thu lá đổ bên thềm

Phố đông nhộn nhịp, êm đềm dòng xe

Hạt mưa rơi ướt mái che

Em đưa tay hứng mát mềm hạt mưa

Khung trời thoáng đãng mây thưa

Ngôi chùa điểm tiếng chuông xưa nhẹ lòng

Bình yên tĩnh tại ấm nồng

Sư thầy mời khách uống xong tách trà

Hương trà thơm vị hoa nhài

Khách dùng, thơ vịnh một bài Thu sang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   Tăng Tấn Tài

 

MÙA LŨ

TRÊN CÁNH ĐỒNG TUỔI CAO.

02.11.2025

 

1. Những cơn mưa

như chưa từng được mưa

nước tràn xả đập

bàn tay đưa cao nước dâng cao mãi

ngập ruộng đồng

ngập những mái nhà sức yếu tuổi cao

Lũ tràn đêm khuya đen ngòm bóng tối

lên xuống ba ngày cơn lũ vào ra ...

 

2. Đồ đạc ngổn ngang tự do trôi nổi

súc vật ngập tràn xác chảy băng băng

Tiếp tục mưa to lũ tràn ngập nóc

sự sống phơi trần hết phía chở che.

 

3. Trắng lạnh phơi mưa chân dầm nước bạt

gió cóng mùa đông mặt trời chìm khuất

dòng xoáy đục ngầu con nước mênh mông ...

 

4. Cánh đồng tuổi cao vai gầy sức mỏi

dòng chảy cuộn trào nước mắt còn đâu

những tấm lòng son giúp nhau hoạn nạn

vơi bớt nỗi đau cứu vớt tình người.

 

 

5. Tình thân nhân ái mở rộng vòng tay

thắp sáng nụ cười soi vầng trăng tỏ

Trăm năm một cõi nhân nghĩa tràn đầy

Hạnh phúc cầm tay mặt trời sưởi ấm.

 

 

 

MỘT  VÒNG  TAY  

     

Đôi mắt em nở nụ cười thân thiện

Ánh lên màu nhân nghĩa mai sau

Nét thanh cao áo trắng toả đẹp màu

Gọi tia nắng vá khâu từng hơi ấm !

 

Bàn tay nhỏ nhưng Tình Người khắc đậm

Ảo ảnh giao thoa nhân đức một tấm lòng

Chim vẫn hót, mây trời lồng lộng

Suối nhân gian dòng chảy rộng dài ...

Làn gió nhẹ qua vai đời thổi mãi

Hỏi chuyện sông sâu trăm năm dòng chảy

Phù sa cháy lòng khô mặn một dòng sông!

 

Rộng mở vòng tay, u uẩn mùa " Cô - vít "

Chữ phúc chữ duyên thắp sáng một cung đường

Ngoảnh mặt chim bay, chân trời phía trước

Ủ ấp hoàng hôn, se lạnh cuối mùa

Yên hơi thở giữ cho lòng kết tủa

Êm lời ru thao thức mắt quầng thâm !

 

Biết làm sao đổi dời cơn gió giật !

Vai em gầy từng ngón mộng phiêu diêu

Chân trời bao la, thả dài bím tóc

Hữu hạn một vòng tay, ngang dọc xoay chiều

Ngày tháng dội vào vách bờ thao thức

" Cô - vít " đời đau, len hơi ấm một vòng tay !

 

 

 

 

Bùi Văn Dũng 

 

 

SẺ CHIA

 

Trên đời bao phận gian nan

Mưu sinh từng bữa muôn vàn khó khăn

Nguy nga phố xá thênh thang

Ngựa xe xuôi ngược rượu tràn tiệc vui

Bám vào phố bao kiếp người

Không may mắn lắm cuộc đời gian nan

Xin người phú quí từ tâm

Bớt đi phung phí để mang giúp đời

Ai tai , đau khổ biển khơi

Những tầng lớp thấp muôn đời khó khăn

Từ tâm phước huệ sẻ san

Tình Người chan chứa ngập tràn niềm vui…

 

BÙI DŨN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LÂM BĂNG PHƯƠNG

 

HUYỄN MỘNG

Nghe đêm trở giấc thu vàng

Nghe sương thả giọt ướt tràn cỏ ngoan

Nghe như nhịp gót thời gian

Nghe làn gió thoảng mơn man vai mềm.

     Nghe tim nói tiếng yêu em

   Nghe trong ngan ngát dịu hiền hương hoa

    Nghe chân ai bước từ xa

     Nghe trong nỗi nhớ ngọc ngà hoa niên.

Nghe tui tủi phận thiên duyên

Nghe hồn cõng chữ bồng bềnh đi rong

Nghe phân vân giữa có không

Nghe nguồn ký ức mênh mông tìm về.

     Nghe triêu lai vực cơn mê

     Nghe như đóa nắng bên hè trổ hoa

     Nghe bươm bướm lượn la đà

     Nghe chừng huyễn mộng vỡ ra… Giật mình.

 

 

Mẫn Tri Mai

 

VÌ MỘT THẾ GIỚI NGÀY MAI

 

Ta vì nhau vô vàn ý sống

Người với người mở rộng con tim

Để tình khỏi phải lặng im

Nụ cười,ánh mắt kiếm tìm trao nhau...

 

Ta vì nhau,nhường nhau ấm lạnh

Chiếc lá lành lòng chạnh sẻ san

Thương chiếc lá rách nhọc nhằn

Lá lành đùm lấy đỡ đần thiết tha...

 

Vì ý sống mượt mà cuộc sống

Để dòng sông chảy rộng thênh thang

Không cho rác thải ngổn ngang

Không cho tôm cá chết oan uổng đời...

 

Vì ý sống rạng ngời cuộc sống

Thương cánh rừng dang bóng vời xanh

Tiếng cưa đừng nỡ đoạn đành

Giọt mưa xin hãy thôi thành bão giông...

 

Vì ý sống đầy đong cuộc sống

Những con đường lồng lộng bước chân

Đừng cho lòng phải bâng khuâng

Đừng cho khói bụi ngập tràn xót xa...

 

Tình Người hãy bao la rộng mở

Xin ai đừng bỏ ngõ yêu thương

Tình Người đừng để nhiễu nhương

Đừng cho thương cảm vào phương lạc loài...

 

Tinh cầu bỗng châm ngòi tiếng nói

Người với người hãy nối vòng tay

Bảo vệ sự sống hôm nay!

Cất cao thế giới ngày mai hòa bình!

 

 

 

 

 

 

 

Robert Ellison (Leeds, UK)

 The Tree of Grace

Inside each soul, a tree takes root,
Its strength depends on love’s pursuit.
Feed it kindness, feed it care,
And peace will blossom everywhere.
But starve it with your cold disdain,
And all that’s green will turn to pain.
Nurture life with gentle deeds,
And joy will bloom from planted seeds.

 

 

    BẢO BÌNH

 

XUÂN BẮC NỬA ĐÊM MƯA

 

Ta sẽ về nơi ta đã ra đi

Ở nơi ấy ta bỏ quên nhiều thứ

Quên tuổi thơ một thời đi chân đất

Quên những chiều tha thẩn lượm mù u

Hoa dủ dẻ quên chiều thơm túi áo

Quên hoa Giằng trắng lóa một bờ tre

Quên củ sắn mẹ lùi trong bếp trấu

Mùi rạ thơm quên hương nếp đầu mùa

Quên hoa cau ngọt ngào đêm tháng hạ

Quên miếng trầu cay,  vụng mẹ say mềm

Ta quên cả tuổi ta ngày khôn lớn

Mãi miết đi quên cả lối ta về

 

Quên Gò Sỏi một đốm hồng mẹ đợi

Con sẽ về nhen lại bếp ngày xưa!

 

    

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Ái Niệm

 

 NGUYỆN ƯỚC

 

Tôi đã ngồi trò chuyện với riêng tôi

Bên dòng sông nhấp nhô ánh bạc

Mong suốt đời không làm đau kẻ khác

Hãy hồn nhiên như mây trắng lưng trời

 

Khi trở về ôm lấy dải sông trôi

Nghe hạnh phúc dâng lên từ con nước

Soi lòng mình xanh trong nguyện ước

Thương vô cùng trời trở gió chiều nay

 

 

BIỂN ĐÊM

 

Tri âm đâu dễ gặp

Tri kỷ cũng khó tìm

Cùng nhau nghe biển hát

Cho lòng mình dịu êm

 

Đời qua bao dâu bể

Bể cạn và núi mòn

Mình làm sao kể xiết

Bao nỗi niềm héo hon...

 

Giữ con tim cho ấm

Cùng với những chân tình

Dù tuổi nào đi nữa

Mắt nhìn đời phải xinh

 

Chị em mình vẫn vậy

Gặp nhau bao la tình

Mặc cho con sóng vỗ

Đùa bọt trắng long lanh

 

Thời gian ôi ngắn quá

Hứa hẹn nữa làm gì

Không thở than phiền muộn

Chỉ nhìn nhau cười khì

 

Gặp nhau là hạnh ngộ

Một chút - cảm ơn đời

Mai cho dù xa lắc

Hạnh phúc Châu Ly ơi!

 

 

Lê Nguyễn

 

TƯƠNG PHÙNG

Ta - gã lãng tử của một ngàn năm trước,

Em - dòng nước mát của những mùa Thu đã đi qua,

Trời cao nguyên một chiều ta lạc bước,

Giữa ngàn thông sương khói nhạt nhòa…

Lòng những tưởng đã lạnh lùng sỏi đá,

Trái tim khô vắt kiệt những mơ mòng,

Em đã mang về non xanh và biển cả,

Cơn mưa rừng tưới mát những dòng sông.

Ta chợt tỉnh giấc mơ vàng thuở trước,

Nghe mơ hồ chiếc lá rụng thềm xưa,

Em sưởi ấm một tâm hồn giá buốt,

Khúc hoan ca còn vọng mãi âm thừa.

Đừng hối tiếc những gì ta nếm trải,

Đời loạn ly, trăng gió cũng vô tình,

Ta, kẻ lữ hành tháng năm mê mải,

Phút tương phùng chợt thấy một bình minh…

 

 

THỜI GIAN

Thời gian ghi những vết hằn trên đuôi mắt chúng ta,

Trên những khóe môi hát lời tình tự,

Trên nỗi hoài hương của người xa xứ,

Và trên những cuộc tình dài đến trăm năm.

Thời gian đi qua đời của mỗi chúng ta,

bằng những bước đi thầm,

Cũng đủ làm nên một trời giông bão,

Nghe vỡ vụn từng giấc mơ cơm áo,

Hồn vẫn chưa lành lặn vết thương đau.

Nhưng hãy tin thời gian còn những phút nhiệm mầu,

Khi ta cúi xuống lòng mình, hôn cành hoa run rẩy,

Thêm một tuổi trời cho – đời thăng trầm đến mấy,

Vẫn nhủ lòng, hãy sống để yêu thương.

Lê Nguyễn

 

 

 

Trần Ngọc Hưởng.

 

Qua bờ nhớ quên

... Nước cuồn cuộn chảy sông sâu.

Mà em hát lý qua cầu chi em?

Sao không hát lý chim quyên,

Mượn hơi tiếng đủ thay thuyền qua sông.

 

Trách chi sáo đã sổ lồng,

Đánh rơi điệu lý bềnh bồng nước mây.

Ngóng trông bến nọ bờ này,

Năm cung phím mỏi sầu đầy trên tơ.

 

 

 

 

Đâu con sáo đã sang bờ,

Tiền Giang một góc khuya thơ lặng buồn.

Lý tình tang phía đầu nguồn,

Quá giang ngọn gió khuyết gương trăng rằm.

 

Ngựa ô dòn nhịp xa xăm,

Nửa đời một khúc cổ cầm vấn vương.

Bổng trầm điệu nhớ điệu thương,

Đâu con sáo hót trắng vườn chiêm bao.

 

Trái tương tư chín phút nào?

Tình như sợi khói tan vào hư vô.

Lý giao duyên đã mơ hồ,

Em đang nhẹ bước qua bờ nhớ quên.

Trần Ngọc Hưởng

 

 

Mỹ Vân

 

BỐN MÙA YÊU THƯƠNG

 

Mùa xuân ơi tóc em vẫn còn xanh

Để mây bay ngập ngừng trong nắng

Hoa đang nở còn hờn ghen thầm lặng

Vì môi em son thắm giữa đất trời.

      Rồi hạ đến lòng em thấy chơi vơi

      Vẫn rực tươi những chùm hoa phượng đỏ

      Con tim em hãy còn thương nhớ

      Mơ bóng ai thấp thoáng cuối con đường.

Thu đến chưa mà chiều nắng vấn vương

Trên những hàng cây lá vàng sắp úa

Em bâng khuâng khi ngồi tựa cửa

Tưởng như có ai sắp sửa quay về.

      Em chờ khi mùa đông lạnh tái tê   

  Có hơi ấm nồng nàn của anh trong giấc ngủ

     Thật dịu dàng trái tim em bé nhỏ

      Mà yêu thương vẫn chất chứa ngập tràn.  

 

 

THẮP LỬA ÂN TÌNH

 

Em  lại bước đi trên thảm cỏ mềm

Khi đến công viên một chiều nắng muộn

Gió thổi hiu hiu cuối trời én lượn

Thơ thẩn nơi đây trong nỗi nhớ mông lung.

 

Em giữ lại trong đời một thuở thanh xuân

Những nét đẹp của một thời con gái

Những tình cảm dịu dàng em thường e ngại

Thoáng gặp bạn bè với ánh mắt đăm chiêu.

 

Bao tháng năm dài giờ đã xa xăm

Để lại cho em một góc trời yên ả

Chim hót ban mai, vàng phai trên vòm lá

Những yêu thương đủ thắp lửa ân tình.

 

 

Kiều Huệ

 

CHIẾC LÁ CUỐI ĐÔNG

 

Thương chiếc lá cuối đông

Chao đảo trong cơn gió

Mùa xuân đang về đó

Lá có biết hay không

 

Chợt nghe xao xuyến lòng

Màu lá vàng phai  úa

Ta vui xuân  lần nữa

Dù tuổi đời đếm đong

 

Lá rơi vào mênh mông

Thời gian trôi lặng lẽ 

Nhưng tình xuân vẫn trẻ

Lá ơi có biết không

 

Chiều nay trời nắng hồng

Hương xuân thoảng nhè nhẹ

Gió thì thầm khe khẽ

Lá có nghe gì không

 

Thương chiếc lá cuối đông

Mong manh cơn gió thổi

Cho mùa thay lá mới

Lá rụng vào hư không

 

 

 

XIN ĐỪNG GỌI TÔI:

"NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ"

 

Xin đừng goi tôi: "Người đàn bà cũ"

Trong cuộc đời đã nếm đủ chua cay

Khi buồn vui thử thách những rủi may

Thân phận đàn bà mong manh lá cỏ

 

Tôi người phụ nữ tuy không còn trẻ

Dù thời gian sắc đẹp có tàn phai

Nhưng tâm hồn vẫn chẳng hề đổi thay

Vượt sóng gió bằng niềm tin mạnh mẽ

 

Mệnh danh phải đẹp

mỗi người một vẻ

Yêu bản thân lúc tuổi trẻ đến già

Nên chăm chút nâng niu như cành hoa

Trang điểm nhẹ không nhạt  nét quyến rũ

 

 

 

Xin đừng gọi tôi: "Người đàn bà cũ"

Tôi nhủ lòng sẽ rũ sạch tổn thương

Và quên đi nỗi bất hạnh đoạn trường

Sống bản lĩnh hồn nhiên giữ nhân cách

 

Biết làm mới mình không vượt nguyên tắc

Thời thanh xuân quá khứ đã lùi xa

Không buồn sầu tiếc nuối dĩ vãng qua

Tình thơ đẹp, tôi...Người đàn bà mới

Kiều Huệ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGÃ DU TỬ

 

MỘNG XƯA

 

Thuở ấy xa nhà, chạnh cố hương

Lòng nghe tiếng gọi. Xếp yêu thương

Sài Gòn tấc dạ niềm mơ sống

Quảng Ngãi tâm can nỗi viễn phương

Tráng sĩ lên yên rời đất mẹ

Ngựa hồng dong ruổi chắc tay cương

Cảm ơn cái khó không chùn bước

Vững trước trần gian cuộc thế thường.

Ngã Du Tử/ SG

 

LiNH SAM HOA NỞ 4 MÙA

 

Mỗi bình minh thức dậy

Cafe rồi thăm hoa

Linh Sam đầy hoa nở

Một góc balcon nhà

 

Uống tách trà thú vị

Ngắm cây và thưởng hoa

Tia nắng vàng buổi sáng

Tưới lên mấy tầng hoa

 

Linh sam thật kỳ diệu

Bốn mùa vẫn trổ hoa

Như hoa mai tứ quý

Dâng màu tím thiết tha

 

Thật bình yên ngày mới

Bức tranh vui cuộc đời

Nắng lên bừng sức sống

Hoa nâng hồn lên khơi

 

Bài thơ hoa viết vội

Trổ hoa theo ngôn từ

Nắng chan đầy thi tứ

Tình dâng đầy trong tôi

ĐẦU THÁNG 10/ 2025

 

NGƯỢC CHIỀU GIÓ BAY

Đi ngược chiều cơn gió

gieo hạt mầm yêu thương

dìu cùng em nỗi nhớ

theo nhau suốt dặm trường

 

Xô cổng ngày mở cửa

đón tình em vào đời

ai bên trời còn ngóng

dìu bước cùng rong chơi

 

Ngược dòng con nước cuốn

Vớt nỗi niềm lênh đênh

đem ủ hương cho ấm

xóa nỗi đời buồn tênh

 

Nắng ngoài song đã rụng

Hứng tình nồng trên tay

mây đắp chăn đầu núi

về bên bếp sum vầy 

NGUYỄN ĐỨC BÁ

 

CHỈ CÓ TÌNH NGƯỜI

 

Có những mảnh đời đầy vết nứt

Chỉ có Tình Người

Là thứ keo lặng thầm vá lại nỗi đau

Chỉ có bàn tay yêu thương nắm lấy bàn tay

Chỉ có trái tim hồng sẻ chia đêm giông bão

Thắp sáng giấc mơ đông giá lạnh lùng

Hãy cho nhau những gì có thể

Để nắng lửa thôi thiêu đốt khoảng trời

Để cánh cò trắng vỗ những chiều rơi

Để trăng loang dịu mát đêm hè

Để dòng sông trôi êm đềm chiều thu bến nhớ

Để mùa Xuân về dệt khúc tơ vương

Để mưa thôi rơi trên phận người xa xót

Để áng mây hồng ru mãi yêu thương…

10.10.2025

 

 

 

 

BÓNG MẸ CHIỀU RƠI

 

Gió xuân hương tỏa bên đường

Ruộng sạ mẹ vẫn còng lưng nắng chiều

 

Bàn chân giẫm sợi hoang liêu

Sóng xô biển động hắt hiu phận người

 

Nỗi lo cơm áo một đời

Bờ vai gầy guộc. Mưa rơi đẫm nhòa

 

Mùa xuân rực rỡ sắc hoa

Mẹ còn dặm lúa đồng xa chưa về

 

Chiều vàng gió chạm cơn mê

Hoàng hôn rụng vỡ. Trên đê bóng gầy…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Minh Quý

 

NHỮNG CON CHỮ

Những con chữ vượt ngàn biên giới

Gắn muôn lời chung một nhịp tim

Ngôn ngữ khác mà tình nhân loại

Cùng đi chung một lối ân tình

Từ sông núi quê hương đất Việt

Đến trùng dương thế giới bốn phương

Ý nghĩ lớn, lý tưởng hòa điệu

Kết tinh thành nhịp bước yêu thương

 

Trang thơ mới nở hoa tình bạn

Nối bàn tay chan chứa tin yêu

Từ ngữ sáng như sao thắp lửa

Đem niềm vui khắp cõi trời chiều

Tình Người đó, con đường rộng mở

Kết đoàn ta xây dựng ngày mai

 

Hòa bình, hạnh phúc ngời nhân ái

Lan trên toàn thế giới dài dài.

 

 

KẾT TÌNH

 

Con chữ từ khắp năm châu

Vượt qua biên giới cùng nhau kết tình

Tiếng Việt ngân nhịp quê mình

Hòa trong muôn ngữ ân tình nhân gian

Bạn thơ nước Nhật, Pháp, Hàn

Anh, Nga, Ấn Độ… chan hòa niềm tin

Ngôn từ khác, một nghĩa tình

Cùng chung lý tưởng an bình hòa vui

Dòng thơ kết nối ngàn lời

Mở ra chỉ một Tình Người sáng trong

Lời thơ bốn cõi vun trồng

Đem hương nhân ái chan nồng trái tim

Trang thơ như nhịp cầu duyên

Kết bao tri kỷ khắp miền gần xa

Hòa bình, hạnh phúc chan hoà

Cùng nhau giữ mãi để ca Tình Người.

 

KHÔNG KHÉP

 

Ta giữ trong ta một nụ cười

Như giọt sương ngậm trời vô ngã

Phù vân đến rồi đi lặng lẽ

Chỉ còn hơi thở của Tình Người

Công danh rụng giữa dòng hư ảo

Tâm tĩnh nhìn hoa nở giữa mây

Một bước lắng nghìn sau sáng tỏ

Đường mở ra không khép với đời này

Minh Quý

 

 

NẺO BƯỚC NHÂN GIAN

 

Giữa muôn nẻo bước nhân gian

Chỉ con đường ấy chứa chan nghĩa tình

Không biên giới, chẳng phân minh

Chỉ nghe tiếng gọi tâm linh con người

Đường không lát gấm vàng tươi

Mà xây từ những nụ cười sẻ chia

Bão dông nghiêng cả sơn khê

Tình người vẫn sáng, chẳng hề phôi pha

Giữa đời chảy ngược bao la

Chỉ con đường ấy dẫn ta đến người

Trăm năm rồi cũng thế thôi

Tình Người dẫn lối muôn đời không phai.

 

 

ĐƯỜNG ĐI

 

Thế giới nhiều lối rẽ

Chỉ một con đường không đổi hướng

Tình Người.

Không xây bằng đá

Mà dựng bằng lòng nhân ái.

Không dẫn đến vinh quang

Mà mở ra bình an.

Giữa hỗn mang, con người nhận ra nhau

Bằng ánh nhìn biết thương.

Và chỉ khi ấy

Nhân loại mới thật sự đi đúng đường.

 

 

 

 

 

 

 

Minh Quý

 

ĐẠO TÌNH NGƯỜI

 

Không tôn giáo nào giáo lý cao hơn

Tình Người.

Không triết học nào sâu hơn

Một bàn tay nắm lấy bàn tay.

Giữa thế giới đi qua bão tố

Chỉ con đường này còn mở lối

Con đường Tình Người.

Không khởi đầu,

Không tận cùng,

 

Chỉ là dòng chảy

Của lòng nhân ái nối nhân gian.

Khi con người quên mất con người

Thế giới lạc trong đêm tối.

Khi Tình Người sáng trở lại

Đó chính là

 

 

MỞ LỐI

 

Tôi nói cùng anh giữa đời

Không trăng, chỉ ánh con người sáng soi

Hoa lòng thắp giữa đơn côi

Sân nhân thế vẫn rạng ngời yêu thương

Tôi ghét dối trá tầm thường

Ghét bao giả mị trên đường thế gian

Ghét môi bịt miệng nhân gian

Ghét thân xác lạnh, ghét tàn lửa tâm

Đêm nay thức giữa mê lầm

Câu hỏi, câu đáp hóa tầm chân tu

Bản ngã rụng xuống sương mù

Tình Người chỉ một diệu nhu ánh lành

Anh ơi, mở lối chân thành

Từ bi xóa hết giành tranh lọc lừa

Thế gian hương giả tan chưa?

Tình Người mở lối sáng trưa không mờ.

Minh Quý

NGUYỄN QUỐC HƯNG

KHI CHA LÀM THẦY GIÁO

Khi cha làm thầy giáo

Tôi hiểu được đôi điều

Tiết học hay trên lớp

Thầy vất vả bao nhiêu!

     Tối cha soạn giáo án

     Bóng nghiêng nghiêng bên đèn

     Tôi ngồi trước bàn học

     Cũng nghe lòng dậy men

Một đời cha cặm cụi

Mong học trò nên người

Âm thầm xoay cát bụi

Đãi ánh vàng tinh khôi

     Khi cha làm thầy giáo

     Thầm lặng đi bên đời

     Tôi lớn rồi mới hiểu

 

 

 

ÁI THI LÊ ĐÌNH KHOA

 

TIỂN ĐƯA

 

Hoàng hôn đưa tiển người đi

Sân ga lẻ bóng nhớ gì không anh ?

Tình yêu như lá với cành

Cùng anh sánh bước trời xanh nắng hồng

x

Tình yêu tô thắm môi hồng

Biển kia vẫn mặn, má hồng hây hây

Ngờ đâu chia cách tình này

Sân ga sương xuống phủ đầy vai em

 

x

Cô đơn lặng lẻ bên thềm

Phố xưa vẫn đợi, tình em vẫn chờ

Sài Gòn năm tháng bơ vơ

Chút sầu rơi rụng bên bờ tương tư.

ÁI THI LÊ ĐÌNH KHOA

 

 

 

 

     Phạm Ngọc Minh

 

 

MỘT ÁNH TRĂNG NGHIÊNG

 

 

Đêm về một ánh trăng nghiêng

Lặng nghe tiếng gió mọi miền cỏ hoang

Có gì như thể vội vàng

Lời ru nhắc lại giữa màn đêm khuya.

 

Gió đêm đi vãn cảnh chùa

Cánh hoa hồng nhỏ cũng vừa nồng hương

Kìa đêm rụng chiếc lá buồn

Bay vào thăm thẳm con đường mờ xa.

 

Kìa trăng nghiêng dưới hiên nhà

Ngó gì hay ngó bóng ta lặng thầm

Lời ru từ phía xa xăm…

Men theo lối gió càng trầm bổng thêm.

 

Thẩn thờ một ánh trăng nghiêng

Lặng nghe kìa tiếng màn đêm thở dài

Rũ lòng cho hết phôi phai

Ta ngồi ru ngủ những Hoài niệm xưa.

 

 

 

Trần lệ Huyền

 

VU LAN VỀ


Đã đến rồi ngày lễ của Vu Lan
Công ba lớn vô vàn  con  mang nặng
Tình của mẹ như biển hồ sâu lắng
Nghĩa song thân con chưa đặng làm tròn

 Ùa trở về kỉ niệm thuở ngày son
Bên bóng mẹ  ví von bài ca cổ
Và khôn lớn  trong lờI cha dạy dỗ
Giúp cho con vượt bão tố  trong đời

Bao tháng ngày cha nào được  thảnh thơi
Dù khổ  cực mẹ không lời  than thở
Dẫu cuộc sống trong cơ hàn tạm bợ
Vẫn chăm lo che chở  mãi con  mình

Vu Lan về kinh dâng đoá hồng  xinh
Tất cả  với tâm tình lời con trẻ
Chúc ba mẹ đời này luôn mạnh khỏe
Mãi bên nhau san sẻ chuyện vui buồn

Quảng ngãi 6/9/2025

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Bá Tùng (Duy Minh)

 

LÒNG MẸ

 

1/.Mái tóc pha sương mẹ ơi còn nhớ,

Ngày xưa ngây dại một đàn con thơ,

Bàn tay vỗ về con trọn giấc mơ,

Để bây giờ con kính mẹ,mẹ ơi...

2/.Lúc thấy con vui mẹ tôi rộn rã,

Con đau mẹ buồn thức suốt đêm thâu,

Đôi mắt mẹ hiền bao giờ cũng thế,

Giọt ngắn giọt dài nhìn con dại yêu thương...

ĐK: Mẹ ơi !mẹ ơi !có núi nào cao hơn,

Thời gian chậm trôi cho con luôn bên mẹ,

Bao nhiêu dòng sông đều về biển cả,

Đong đầy tình mẹ suốt một thời qua...

3/.Dáng dấp thân yêu lòng con hằng nhớ,

Bàn tay chai sạm một thời run run,

Đôi chân mỏi mòn chậm bước ngày qua,

Tấm lòng mẹ hiền là món quà vô biên...

21h30phThứ Ba 6/11/2023

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRẦN VĂN NGHĨA

 

HƯƠNG PHỐ

 

Đêm gió muộn bầy dơi treo cánh thức

Mắt trần gian đỏ lệ ướt mưa về

Góc hiên cũ chênh vênh thềm ký ức

Có hoa vàng bướm trắng chở đầy xe

 

Có mai sớm tung tăng đời chim sẻ

Ngày mộng du nền nã nắng ven đường

Ai thả tóc lênh đênh thời trai trẻ

Dắt bên lòng bảng lảng bóng hoàng hôn

 

Mê mải chạy trên cánh đồng cỏ dại

Đuổi bóng mình mười sáu ngỡ vầng trăng

Thấy chung chiêng tiếng đàn kìm ai gảy

Rớt dưới khuya đau điếng giọng sâm cầm

 

Nằm nghe lá đồi xa xao xác gọi

Cõng mùa xanh lưng rát dấu mưa hằn

Xin gửi phố chút hương tình còm cỏi

Và cũng già trên trán những nếp nhăn

 

 

 

 

 

 

VŨ THUỴ NHUNG

 

 

QUA SÔNG SỞ HẠ

Chiều ngang sông Sở Hạ
Giật mình nhớ tóc ai
Lá sen hương gói lại
Thơm cuộc tình chưa xa

Mùa thu xanh như lá
Ngơ ngác chiều vùng biên
Nắng vàng ong bờ nhớ
Gió lang thang miệt mài 

Con đường dài rất dài
Thảng thốt trước hoàng hôn 
Sông ngập ngừng chạy trốn
Quên thương nhớ lạc loài

Chiều qua sông Sở Hạ
Phai nổi niềm xa xưa
Lúa xanh non mơn mởn 
Gió thanh bình vùng biên

 

VTN

 

 

 

Phạm Thanh Nhàn

NHỚ DÒNG SÔNG QUÊ

 

Có những cánh đồng, đồi núi, dòng sông

Hòa quyện cùng mây trời bao điều hẹn ước

Cho quê tôi bức tranh đẹp màu non nước

Với dòng sông hiền hòa chở những yêu thương..

 

Dòng sông quê tôi dọc theo những đồi nương

Làm dịu mát những ngày hè cháy bỏng

Mấy mươi năm rồi nhớ một thời dậy sóng

Ngụp lặn dòng sông trong khắc khoải dòng đời..

 

Hoàng hôn rồi những nỗi nhớ đầy vơi

Nhớ bến sông xưa có một người con gái

Bên cụm sim rừng đưa tay em hái

Một chùm hoa tím biếc buổi trưa hè..

 

Len lén nhìn em đôi mắt tròn xoe

Tuổi trăng tròn mồ hôi lăn trên má

Nặng gánh mưu sinh một thời thương quá

Trái tim trong lòng rung nhịp đập bâng quơ..

 

Nhớ dòng sông quê nhớ những bến bờ

Theo suốt trong tôi những hành trình vạn dặm

Nhớ một thời trái tim mình say đắm

Trên dòng sông xưa một thuở rất thanh bình…

 

 

Dạ Ái

 

 

THĂNG HOA 

 

Trăng xưa vàng lối mộng 

Nỗi niềm thương nhớ qua 

Mấy phương trời phiêu bạt 

Trăng xưa vẫn không già 

 

Câu thơ còn rất trẻ 

Tóc mềm sương tuyết pha 

Nghĩa đời thêm đậm nét 

Tình thơ càng thăng hoa!

 

 

 

Phan Đại Duy

 

PHÁC THẢO KÝ ỨC

Có những con đường ký ức

trải sỏi và lặng im

những đôi dép cũ đã mòn

vẫn mang hơi ấm bàn chân người đi xa

ôm mùa trăng mọc lên từ mặt nước

mỗi lần ngước nhìn bầy chim thiên di

lại thấy sợi dây mong manh níu gọi.

Tôi bước vào buổi chiều của thành phố

những tòa nhà sừng sững như trang sách khép hờ

gió quẩn quanh tìm chữ

những bàn tay cố chắp vá nỗi buồn.

Có người bán hàng rong thắp lửa

giữa bùng binh gió

mùi ngô nướng quyện với khói xe

nhắc tôi nhớ ngọn đèn dầu quê mẹ

nơi ánh sáng yếu ớt

vẫn ôm trọn bóng dáng một đời tần tảo.

Tôi muốn hỏi những chiếc ghế đá công viên

đã nghe bao lời hò hẹn

bao lời chia tay

và bao tiếng thở dài không ai giữ lại

đêm nay, tôi ngồi

chỉ nghe được tiếng thạch sùng lạc nhịp

trên vòm lá khô.

Thành phố dạy tôi

đừng giữ giấc mơ trong hộp giấy

hãy để chúng cựa quậy như chim non

giữa tầng dây điện chằng chịt

có thể đôi cánh sẽ cháy

nhưng ít nhất một lần

ta đã biết bầu trời

tự do…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xuân Khuê

 

 

 

LỤC THƯƠNG NHỚ BÁT MỘT ĐỜI

 

Lục em hái mảnh trăng thề

Giấu trong chéo áo - Bát về, em trao

Vụng về, trăng rớt cầu ao

Thân trăng vỡ vụn - Chênh chao tình chờ

Ôm buồn Lục bỏ sông thơ

Bỏ con đò đợi... thẫn thờ sang sông

Tiễn đưa - mây, nắng ngập ngừng

Rưng rưng sương sớm (lệ chùng mắt ai)

Đường xa tít tắp dặm dài

Sang sông - Biết có ngày mai quay về?

Đành thôi - hai ngả chia ly

Đành thôi lỗi hẹn câu thề gãy đôi

Trăm năm nước chảy bèo trôi

Lục thương nhớ Bát một đời.

Bát ơi!!!

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Yến 

 

ĐÔI KHI

 

Đôi khi anh không nói 

Chỉ lặng nhìn em thôi 

Đong đầy trong mắt ấy 

Vạn tiếng thương không lời 

 

Đôi khi em không nói 

Mà hiểu em quá nhiều 

Anh yêu mình lắm đấy!

Mềm tim này bao nhiêu 

 

Đôi khi mình như thế 

Vô tư quên tuổi đời 

Anh bảo em xinh lắm 

Trong mắt anh được rồi 

 

Chắc anh chiều nói vậy 

Em ngại ngùng mà vui 

Biết không còn trẻ nữa 

Sao nỡ chối nụ cười 

 

Mải kiếm tìm hạnh phúc 

Ở xa vời mênh mông 

Anh ơi “ đôi khi” ấy 

Lại khiến ta ấm lòng

 

 

 

   

 

  Đoàn Tam Kỳ

 

TRÁI TIM KHÔNG NHỎ BÉ

 

Khi trái tim còn nhịp đập,

Cha dạy tôi: con đường đẹp nhất đời,

Không lấp lánh bởi vàng son phù phiếm,

Mà sáng lên từ cách ta bước tới.

 

Mẹ nghiêng vai chỉ tôi về một bến,

Nơi lòng người rộng mở tựa dòng sông,

Gió có thể quật ngã cây đại thụ,

Nhưng chừa lại một mầm non mỏng manh.

 

Tôi biết mình bé nhỏ giữa đời,

Nhưng trái tim chưa bao giờ bé nhỏ,

Bởi trong từng nhịp đập âm thầm, lặng lẽ,

Có cả một trời yêu thương muốn trao đi.

 

Thành công, đôi khi chẳng phải vinh quang rực rỡ,

Mà là dám đi, dù ai cho rằng vô nghĩa, tầm thường.

Chỉ cần giữ lửa trong tim,

Ta vẫn đủ lớn để ôm trọn cả một thế giới.

 

                                  Đoàn Tam Kỳ

 

 

 

 

Trọng Tuyến

 

HỎI

 

Bao năm rồi, hồi đó nhớ không em?

Anh không còn trẻ và em cũng thế

Nghe trái tim nhắc mình đừng chậm trễ

Để dòng trôi tìm lại phải trăm năm.

Bấy năm rồi là tri kỷ tri âm

Thần may mắn đưa ta cùng chung bước

Nếu quay lại và hỏi ta điều ước

Có gì hơn theo lời nhắc trái tim.

 

NHẸ NHÀNG

 

Cứ bảo thơ anh thật nhẹ nhàng

Mây vờn hỏi gió đến mênh mang

Bình minh nhớ biển hoàng hôn núi

Chẳng thể nào quên nghĩa xóm làng.

 

 

Tố Mai

 

QUÊ HƯƠNG

                

Quê hương, tiếng gọi thân thương

Ngàn trùng xa cách tuyết sương bạc lòng

Bao đêm tỉnh giấc mơ mòng

Ngó về quê mẹ đôi dòng lệ rơi

 

Mưu sinh lạc bước xứ người

Tóc xanh xưa đã sương phơi mái đầu

Nhớ quê tâm khảm úa nhàu

Xốn xang trong dạ buốt đau câu hò

 

Hò ơi ơi hò

“Thò tay mà ngắt ngọn ngò

Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ”*

Hoàng hôn nhuộm tím câu thơ

Vàng lườm nỗi nhớ giăng tơ nỗi sầu

 

Dù đi đâu, dẫu bao lâu

Hương rơm mùi rạ thẳm sâu tâm hồn

Quê nhà cha nhớ mẹ mong

Gốc đa bến nước ngóng trông bóng người

 

Thuyền ai thấp thoáng ngoài khơi

Ghé cho tôi gửi ngàn lời yêu thương

Xa xa tiếng vọng quê hương

Hồn quê tình đất vấn vương một đời

 

 

 

 

 

Diệu Thúy Trần

 

VỚI BIỂN

Em về với biển chiều nay

Nắng vàng rót mật nghiêng say chữ tình

Dịu dàng ánh mắt môi xinh

Xôn xao sóng biển lung linh đón chào

Hoàng hôn buông xuống ngọt ngào

Hôn bờ môi thắm ước ao nụ cười

Hình in trên cát bước người

Cồn cào biển mặn đọng lời mong manh

Sóng thì thầm gọi tên anh

Ngỡ như giữ được bóng hình xa xôi

Trăng buông rắc ánh bồi hồi

Biển ru kỷ niệm muôn đời chứa chan

Gió xa cuốn bóng trăng tàn

Chỉ còn dư vị nồng nàn trong em!.

HN 28.09.2025

Diệu Thúy Trần.

 

 

 

 

 

 

 

 

Tưởng Hoàng Nhanh

 

LY TRÀ KÝ ỨC

 

Cuối cùng cũng phải buông tay,

Ngần năm tháng cũ hao gầy thời gian.

Thanh xuân như chén trà tàn,

Ngọt rồi nhạt vị, mơ tan giữa đời.

 

Nếu còn một chút gọi mời,

Anh xin nâng chén thay lời cảm ơn.

Bởi em đã tặng một lần,

Vùng trời ký ức trong ngần, đẹp thay.

 

Lối về lấp lánh trăng treo,

Dẫu xa vạn dặm vẫn neo trong lòng.

Tiếng cười, bóng mắt, hơi nồng,

Giờ như khói thuốc theo dòng gió bay.

 

Tách trà nghiêng ngả bàn tay,

Dẫu nguội vẫn ấm tháng ngày đã qua.

Buông em – chẳng buông được ta,

Trong vùng kỷ niệm chan hòa… tình thân.

 

 

 

Đặng Văn Sử

 

NÚI

 

Nén vào ta hình khối

phù điêu

nhấp nhô không đường sin, cos…

vạn tình Parabol.

Núi trao dòng thành sông

gửi hương đi thành mật

mài mình làm phù sa

điểm tựa dừng mây qua… 

Núi - niềm tin vững định

biển mặc sức hòa ca

nắng nồng chen sau núi

tin yêu khát khao chờ…

Ta một lần ở lại

phố vương sương mịt mờ

núi - em thi ảnh thơ

núi - hình hài ngực trẻ…

 

 

  Nông Quy Quy

 

VƯỜN MẸ CHIỀU NAY

 

Chiều nhuộm nắng bên bờ mương nhỏ 

Gió hiền hoà như khúc mẹ ru

Chảy vào tôi một đời thương nhớ

Khi lá vàng thoáng rụng cuối vườn thu

 

Khu vườn ấy tuổi thơ treo xanh biếc

Tiếng à ơi đậu xuống võng tôi nằm

Mưa nắng dãi dầu vương tóc mẹ

Vẫn thơm lừng mùi hoa bưởi góc sân

 

Đã lâu quá phải không thời bé dại?

Về đây nào hồn của tôi ơi!

Dường như bóng mẹ  trên ngàn lá

Áo vải nâu ngời, tóc trắng bay.

 

Vườn nhà mẹ hương bay trong vòm lá 

Nhà gỗ xinh nhịp võng đưa tròn

Thiên đường nhỏ, tiếng chim rơi đầy ngõ

Mẹ đi rồi cây bưởi cũng mồ côi 

 

Vườn cũ chiều nay hiu hắt gió

Chân bỗng chùng bên những lối mòn

Heo may chao xuống lòng bao thuở 

Giọt sương buồn hoang vắng lạnh cô thôn.

                           Nông Quy Quy

 

 

 

Claire Montreuil (Lyon, Fr.)

 

Savoir

Vivre, ô mes amis, n’est pas léger,
Chaque pas vacille sur les sentiers,
On rêve d’élan, d’une marche fière,
Mais l’orage guette au bord des clairières.

Vivre, ô mes amis, c’est un combat,
Le souffle retenu, l’âme en émoi,
On coud ses blessures au fil discret,
Et parfois le cœur s’échappe en secret.

Je sais la douleur, je sais la joie,
Je sais le silence quand tout s’éloigne,
Je sais les étoiles qui tremblent au loin,
Et la solitude des lendemains.

Je sais ton regard, fragile et doux,
La pluie qui descend, l’herbe à genoux,
Le chant de la terre dans son abîme,
Et l’écho des nuits… intime, intime.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trần Thanh Thủy

 

HOA MÙA CŨ

Anh để quên lời hứa bên thềm cũ

Để quên em nơi ký ức bạc màu

Tháng năm về đâu?

Nhàu trang thương nhớ...

Em đợi chờ lời hứa cũ xanh rêu.

Anh để quên lời yêu chưa kịp nói

Em giữ hoài giọt lệ cũ mong manh

Tháng năm chòng chành

Đò xưa xa bến đỗ

Bông Xuyến Chi mùa cũ đã úa tàn.

Anh để quên những hờn dỗi mong manh

Chênh vênh miền thương nhớ

Vườn hoang dang dở

Hoa mùa cũ lỡ làng

Em bẽ bàng phai nhạt nét thanh tân.

Anh để quên một người con gái

Theo tháng năm hằn sương gió bụi đời

Nếp nhăn về đâu

Ai đau người cũ?

Em tựa chiều tan tác giữa cơn giông

 

 

 

 

TRƯƠNG VĂN HẠT

 

 Mẹ

 

Mẹ dãi bốn mùa ruộng rẫy

Mẹ cõng mưa gió về nhà

Dáng mẹ cong hình dấu hỏi 

Cuộc đời qua mấy thâm trầm

 

Mẹ bước ngày tháng âm thầm

Bờ lối chê chân khập khiển

Qua mấy nẻo đường kinh điển

Khẳng khiu hơn cả chân cò

 

Mẹ đội nắng tóc rối khô

Khô hơn cả rơm hạ cháy

Da sạm mồi mồ hôi chảy

Mồ hôi hơn cả mưa rơi

 

Đêm đông mẹ thức canh khuya

Trăng chẳng chịu cùng mẹ thức 

Trăng chê lưng mẹ quá còng

Còng hơn cả trăng đông khuyết

 

Mẹ về tuổi già sức yếu 

Gom chút sức nắng muộn chiều

Gánh cả trần gian con cháu

Lòng mẹ biển rộng núi cao.

 

 

Nguyễn Thánh Ngã

 

VỀ BÊN AO SEN

 

Về chùa nhìn xuống ao sen

Thấy mây chìm dưới bùn đen lững lờ

Con chuồn chuồn ớt bơ vơ

Lá sen không đậu, đậu nhờ bóng mây

 

Lâu rồi ta mới về đây

Hỏi thăm ngọn gió đã gầy pha phôi

Ni sư đi vắng lâu rồi

Chén trà chú tiểu đãi người bốn phương

 

Áo nâu chân đất còn vương

Nụ cười vẫn nở chân thường diệu thâm

Nam mô Phật ở trong tâm

Cửa thiền một tiếng chuông trầm. Thức ta

 

Dưới ao hé một nụ hoa

Ni cười cõi thế cũng là cõi không

Ao trong phản chiếu bên trong

Lắng bùn là để thong dong chốn ngoài

 

Cúi chào giọt nắng nghiêng vai

Cúi chào một búp lan hài hiên Tây

Dù rằng có thoáng gặp đây

Cũng là gieo chút duyên này. Mai sau...

 

 

 

TÔI SẼ LÀM GÌ

 

Tôi làm một cái cây

Cho bầy chim về đậu

Ríu rít rồi chim bay

Bỏ niềm vui ở lại...

 

Tôi làm một niềm vui

Cho nỗi buồn có bạn

Vui quá buồn rút lui

Bỏ niềm vui trống rỗng

 

Tôi lại làm cái không

Không nơi nào là có

Thế rồi trong mênh mông

Vẫn còn rất mông mênh

 

Đành làm một chiếc lá

Lá cũng úa rồi. Buông

Thôi, làm nụ hoa vậy

Nhưng hoa đòi mùi hương

 

Cuối cùng biết làm gì

Thì xin làm ngọn lửa

Giữ ấm chút từ bi

Trong nỗi niềm tro bụi...

 

 Nguyễn Thánh Ngã

 

 

 

DUNG THỊ VÂN

 

BÓNG ĐỜI CƠN MƯA ĐỔ

 

Em vai trần thánh thiện

Anh áo trắng tinh khôi

Đâu biết ngày tận hiến

Bẻ cong tuổi cuộc người

 

Ta lạc nhau từ đó

Em nhặt tình oan khiên

Bóng đời cơn mưa đổ

Ngược ngạo phía xanh miền

 

Ngày dài thắp cơn đau

Em không về ngõ cũ

Quên mất người xưa ấy

Về đâu lòng thiên thu

 

Mấy mùa xanh bóng nắng

Bóng tình về nơi đâu

Khi cuộc tàn thầm lặng

Tự ngẫm khúc giang đầu

 

Năm đầu là năm cuối

Anh có biết gì đâu

Chỉ lòng em thầm vội

Chôn tình đáy tim sâu

 

 

 

EM SẼ GIÀ ĐI ANH BIẾT KHÔNG?

 

Nhớ anh

Em sẽ già đi

Anh biết không?

 

Nhưng làm sao khi nỗi nhớ cứ chất chồng

Hãy chỉ em cách nào cho thôi nhớ

Trong từng giây từng phút để quên anh?

 

Chuyện thế nhân

Ngày mai anh có biết

Nắng hay mưa nào ai biết cõi phù sinh

 

 

Hà Vy Lê

 

ĐẾN VỚI "TÌNH NGƯƠI"

 

Đến với Tình Người cõi thế gian

Cho đời cuộc sống mãi bình an

Ban vui tất cả không phân biệt

Cứu khổ bao người chẳng hợp tan

Hãy sống thương yêu thôi đố kỵ

Xin đừng oán hận bớt gian nan

Thiên đàng hiện hữu trên dương thế

Rực rỡ nơi đây, tựa Niết bàn...

 

 

 

DƯ BÌNH

 

QUÊ!

 

Thương tặng quê tôi, nơi bị trận lũ nặng nhất

của tỉnh Lạng Sơn (10/2025)

 

Hữu Lũng quê Mẹ của ta ơi 

Rừng thẳm, non cao ngút lưng trời 

Biên ải giậu phên của Tổ quốc

Có dòng sông Ngọc chảy về xuôi 

 

Lớp lớp ra đi từ dạo ấy

Mang cả hồn quê đến cuối trời 

Nổi trôi trên dặm trường sinh kế  

Còn nhớ chăng Hữu Lũng của người?

 

Mảnh đất quê sơn thuỷ hữu tình

Kìa bao thắng cảnh đợi phục sinh

Người dân quê hiền lành chất phác

Những đền đài, thành vách uy linh...

 

Chiều nay, ta trở về nơi đây

Tìm lại người xưa ai mất còn 

Kỷ niệm vẫn đầy cùng năm tháng

Hình bóng quê nhà, ôi sắt son.

 

 

 

 

 

TRƯỜNG XƯA

 

Nhân KN 60 năm trường cấp 3 Hữu Lũng,

Lạng Sơn (1965-2025)

 

Tuổi bảy mươi tôi về hội trường 

Về cùng từng kỷ niệm yêu thương

Lớp học mái tranh bên suối vắng 

Rừng sâu Na Bó* chiều dầy sương.

 

Còn đó dáng thầy trên bục giảng

Giọng bổng trầm theo bụi phấn vương 

Na Đâu*  Cỏ May giăng níu bước

Găm vào lòng một nỗi nhớ thương.

 

Bạn bè xưa, mối đứa mỗi nơi  

Ngày hội ngộ điểm danh, thiếu vắng

Đứa ở xa, đứa đau, đứa yếu. 

Mười đứa theo mây trắng về trời...

 

Sáu mươi năm, như cuộc dạo chơi

Sân ga đón người lên kẻ xuống

Con tàu vẫn băng về một hướng 

Hành trình tri thức cho quê hương. 

 

* Na Bó: Nơi trường sơ tán (1972)

* Na Đâu: địa chỉ cũ của trường.

 

 

 

Phan Chi

 

MƯA VỘI

(12/6/2016)

 

Vội vàng chi rứa mưa ơi

Để không ướt nổi góc trời chiều nay

Ngỡ ngàng

ai đó

chia tay

Môi chưa kịp ngấm

mắt mày chưa nghiêng

 

Mưa rơi mấy hạt ưu phiền

Đẩy câu ngọng nghịu qua miền chiêm bao

Tưởng rằng thấm đất mùa Ngâu

Ai dè thoáng đã đi đâu

mưa buồn

 

Ngang trời vắt ráng hoàng hôn

Ngang lòng chớp rộn cơn giông cuối hè

Giá như có được bùa mê

Dụ mưa

đắm đuối

quay về

môi hôn

 

 

 

 

 

Xuân Lộc

 

 

1/ VỀ QUÊ

 

Ao quê – giờ thấy mái bằng

Đáy ao xưa sóng sánh trăng – đâu rồi?

Bạn thân ở tận cuối trời

Về quê nhìn cảnh thấy người mà đau!

Nhớ xưa bịt mắt bắt nhau

Chạm ngực bạn gái lần đầu … thót tim!

 

 

 

2/ MỘT THỜI

 

Một thời từ lạ thành quen

Một thời ấp ủ bao men tình nồng

Ngày em cất bước theo chồng

Nhớ em như thể mình không phải mình!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phùng Hồ

 

 

CHUỖI CƯỜI

 

Ngày xưa tôi trọ nhà Em

Tôi vừa mười chín, Em lên chín - mười

Tay non quấn lấy cổ tôi

Nghiêng lưng tôi cõng chuỗi cười thủy tinh.

 

Tôi đi xa qua chiến tranh

Mười năm trở lại thành Vinh hoang tàn

Mé đường Trần Phú nắng tràn

Trên nền nhà cũ giòn tan chuỗi cười…

Lớn rồi Em đã có nơi

Tôi về có chốn chuỗi cười thành thơ...

 

Năm mươi năm có ai ngờ

Trong veo kỷ niệm học trò Trường Vinh.

2009

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Mạc Văn Trang

 

ĐÊM QUAN HỌ

(Tặng mấy bạn tôi quê Kinh Bắc)

 

Đêm nghe Quan họ chơi vơi

Bâng khuâng sao ấy… đứng ngồi không yên

Trầu têm cánh phượng trao duyên

Miếng cau lại nhớ… mắt huyền em đưa…

“Sông Cầu nước chảy lơ thơ

Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi”...

Câu ca cứ vận vào người

Đừng về… Người ở… Người ơi đừng về…

Quai thao nón thúng làm chi

Mớ ba mớ bảy làm gì em ơi!

Trèo lên Quán dốc lưng đồi

Đêm rằm xem hội… ta ngồi né trăng

Trống Cơm ai vỗ thập thùng

Cho đôi con mắt ta cùng lim dim

Trời sao chưa nổi gió lên?

Để anh cởi áo trao em ấm lòng…

Nhớ nhau… ai xúi ra sông

Vốc tay uống nước cho lòng nguôi ngoai

Trèo lên trái núi Thiên Thai

Mơ đôi Loan Phượng ăn ngoài biển khơi…

Thôi rồi…  trúc đã có đôi

Nào ai còn dám đứng ngồi với ai!

Đành lòng… giã bạn cầm tay

Mong sao đến hẹn … ngày này năm sau!

 

 

 

Nguyễn Kim Chi

 

CẢM ƠN ANH

 

Cảm ơn Anh đã đến

Bên em chung mái nhà

Em thấy đời nở hoa 

Chẳng còn lo nóng lạnh

Anh hiền hoà đức hạnh

Lúc nào cũng cười hiền 

Anh bảo: “ đây cõi tiên

giữa trần gian biến động

Ta bên nhau vui sống

 No đủ vậy đẹp rồi

Chỉ xa xót cảnh đời 

Bao trái ngang cứ diễn” 

 

Lòng Anh luôn tâm nguyện

Viết cho đời đổi thay

Giúp kẻ ác dừng tay

Mặc đất trời giống gió

Mặc cho ai hăm dọa 

Anh vẫn cứ cười hiền

Anh biết mình sống đẹp! 

 

SG 20/9/2020

 

 

 

 

My Nga KieBling

 

 

NHỚ HÀ NỘI

 

Hà Nội trở về rồi lại phải đi xa

Ghé thăm quê nhà yêu thương trong chốc lát

Trái tim ngân lên như những lời bài hát 

Dù có đi bốn phương trời vẫn nhớ mãi Hà nội ơi. 

 

Những đứa con xa thi thoảng lại chơi vơi

Chợt nhớ chợt thương nhà ta trong ngõ nhỏ

Mái ngói rêu phong bạc màu vì sương gió

Lòng như chợt hỏi tôi thương nhớ ai. 

 

Nhớ những con đường tấp nập mỗi hôm mai

Nhớ tuổi thơ xưa thiếu đi màu áo đẹp

Nhớ những mái nhà nhấp nhô như mảnh ghép

Hà Nội phố phường hối hả chẳng còn quen.  

 

Giờ ở miền xa lại tha thiết gọi tên

Gói ghém nhớ thương trong những ngày xa cách 

Nao nao bồi hồi nghe trái tim thầm mách

Dù có đi bốn phương trời vẫn nhớ lắm Hà nội ơi.

 

 

 

 

Phạm Đình Đề


CẦU TRE

Thuở xưa nơi ấy làng quê
Cầu tre nho nhỏ đi về hai thôn
Thôn Đông đồng ruộng xanh rờn
Thôn Tây thấp thoáng mấy hòn núi xa.

Cầu tre sáng lại, chiều qua
Có đôi trai gái tuổi đà cập kê
Dưới vành nón trắng nghiêng che
Má hồng thôn nữ, chàng mê mẩn lòng.

Đêm nào chàng cũng ra sông
Bên cầu thổi sáo để trông đợi nàng
Đông qua, xuân tới, hè sang
Cầu tre nối nhịp tình nàng với anh.

Ngỡ rằng nguyện ước hợp thành
Cầu tre đưa lối duyên lành lứa đôi
Nào ngờ định mệnh chia rời
Đường đời hai ngã, mỗi người một nơi.

Cầu tre nhỏ thuở xa xôi
Bây giờ cầu nối đôi bờ như mơ
Chuyện tình trai gái thuở xưa
Đông, Tây hai xóm vẫn chưa nhạt nhoà...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Đình Tâm

 

BỖNG NHỚ

 

Bỗng nhớ về gương mặt mùa thu 

dịu hiền và trong sáng 

Đã hẹn cùng nhau về với biển 

với sóng xanh và bờ cát trắng tinh 

Áo em vàng giữa hàng dương xanh 

người với người thương nhau trước nồng nàn của biển,

Bỗng nhớ về mái tóc mùa thu 

mềm mại, mượt mà, quyến rũ 

mái tóc quyền năng một đời em gìn giữ 

Đang xõa mềm ngọn sóng Đại dương

 

 

GIỮA HAI MÙA LÁ ĐỎ

 

Giữa hai mùa lá đỏ

trong nắng và trong mưa

là bi hùng đời tôi

Những niềm vui xa xứ qua rồi

và nỗi buồn cũng đã thành kỉ niệm

Tôi của phấn trắng, bảng đen

của Đại dương, của biển

có cánh chim trời đập tỉnh những cơn mê

                                 Seoul 2018 -  2019

 

 

Kha Tiệm Ly

 

MÁU CHẢY RUỘT MỀM

(Kính về đồng bào miền Bắc trong cơn bão dữ)

 

Trăm triệu dân trải dài muôn dặm đất,

Mặt hướng biển đông, lưng tựa núi đồi.

Bốn ngàn năm cùng xẻ chia vui, buồn, vinh, nhục,

Sáu mươi sắc dân chung một giống nòi.

 

Cùng một giàn, bầu còn thương bí,

Anh em ruột rà ai lại chẳng yêu nhau?

Nước ngập thượng nguồn

nhưng sông Hồng vẫn  không quên

lũ tràn về Thái Nguyên, Yên Bái,

Linh khí Ba Vì luôn che chở đất Phong Châu.

 

Từng đoàn người đổ về vùng bão lớn,

Nhường hột cơm, chia nguy khốn, đoạn trường.

Những toa tàu lăn ngược xuôi sớm tối,

Chở ắp tình người, chở ắp yêu thương.

 

Hàng trăm người thiên thu về đất mẹ,

Cây lúa Hậu Giang cũng buồn bã cúi đầu.

Phù sa Tiền Giang muốn ngược về phương Bắc,

Đem áo cơm xoa dịu vạn lòng đau!

 

Trong no ấm vốn đầy lòng thương mến

Trong khổ đau càng thương mến nhiều hơn.

Trăm họ Lạc Hồng  cùng trái tim nhân ái

Trăm con Âu Cơ, cùng một tấm lòng son.

 

 

NỢ

 

Duyên số xui chi một lần gặp gỡ

Cho xuyến xao, cho khắc khoải từng đêm

Rồi mặt ngọc rạng ngời bên cửa sổ

Cho trăm năm ta nợ nụ cười em

 

Con nươc lớn đỡ thuyền em nhẹ mái

Mỗi bận chướng về nhớ quá một dòng kinh,

Sông nước nợ em một thời con gái

Còn ta nợ em một khối ân tình!

 

Bờ bên nầy thương, bờ bên kia nhớ

Dù dòng đời có khi đục, khi trong.

Từ thuở con đò nhổ neo thôi đón khách

Ta nợ cây cầu mấy nhịp bắt qua sông!

 

Chưa có dịp về thăm dòng sông thương nhớ

Nên rượu phong trần đâu đủ một lần say!

Thương nước ngọt dòng kinh nuôi em thuở nhỏ

Chợt thấy hoa vàng lại nợ áo em bay!

 

Ngàn cách xa không đong đầy nỗi nhớ

Vì má môi em còn thoảng mãi hương nồng

Ta thách thức cùng muôn trùng giông tố

Mà cuối cùng lại nợ một dòng sông!

 

 

 

Trần Nhương

 

 ÔNG DẶN ĐIỀU NÀY

 

Thế là con đỗ vào trường Cảnh sát 

Cô công an duyên dáng nhà mình .

Năm năm học dân nuôi 

Cho con bản lĩnh võ công 

Cho con học làm người

Cho con công cụ để giữ gìn bình an cuộc sống 

Bát cơm con ăn, tấm áo con mặc

Là bác nông dân, là người buôn bán 

Góp tiền thuế cho con học tập

       Rồi con ra trường

       Có thể ở văn phòng hay ra đường phố 

       Con hãy nhớ lời cụ Hồ dạy dỗ

     Với dân phải kính trọng lễ phép”

       Đừng nhìn nhân dân như kẻ hận thù 

       Có sức mạnh trong tay

       Không có nghĩa là luôn dùng bạo lực 

       Nhân dân nâng thuyền và cũng lật thuyền

Họ Trần nhà mình lấy đức nhân làm gốc 

Hãy sống sao cho dòng tộc tự hào 

Con thất đức thì nhà mình vô phúc 

Nhân quả luật Trời không tránh được đâu 

Con đàng hoàng đừng như lũ kiêu binh

Đừng vu oan giá họa

       Con sắp vào trường

       Ông dặn con đôi điều cần nhớ

       Cô công an bé nhỏ

       Hãy biết vì dân dân sẽ ghi lòng.

 

 

  Eleanor Wren

 

A Fairer Dawn      

 

The world was built for all, not few,

Each dawn a gift, each breath a dew.

Why grasp and fight for fleeting things,

When life itself so softly sings?

 

Let justice rule where envy dies,

Let kindness light our human skies.

A gentle word, a helping grace,

Will mend the wounds no war can face.

 

And when our time has come and gone,

May love remain—its glow lives on.

 

 

 

 

 

Vương Trọng

 

 

CHỊ DÂU 

             Kính tặng chị Liên 

 

 

Lớn lên cách mấy bờ rào

Một ngày vui, chị bước vào nhà em

Áo cánh nâu, quần lụa đen

Cặp ba lá, đường ngôi nghiêng mái đầu

 

Nhà chồng, chồng ở nhà đâu

Em chồng đông, mẹ chồng đau ốm nhiều

Làm dâu gặp phải cảnh nghèo

Đôi bàn tay chị chống chèo lo toan

 

Quê mình cái nắng chang chang

Trận mưa tháng tám lụt sang tháng mười

Khi mưa dầm, lúc nắng phơi

Âm thầm một chị qua thời trẻ trung

 

Bữa cơm em út quây vòng

Đầu nồi, đơm xới tay không kịp rời

Nhớ ngày giáp hạt chị ơi

Cả nhà trừ bữa một nồi canh rau

 

 

 

 

 

 

Nghĩ mà thương lắm chị dâu

Chiều mưa, gạo hết, mẹ đau cuối giường

Em ngồi đôi mắt nhoà sương

Nón tơi, cắp rá ngang vườn chị đi

Chiều ơi mưa mãi làm gì 

Hoàng hôn đừng xuống trước khi chị về!

 

Em vào đại học xa quê

Đi biền biệt những mùa hè chiến tranh

Rồi yêu, rồi lập gia đình

Quê nhà tình chị giữ dành không vơi

Dù thư không viết một lời

Em về, chị vẫn là người chị xưa

Bàn chân bấm ngón đường mưa

Bữa ăn thêm quả trứng mua xóm giềng...

 

Tóc giờ sợi bạc đã chen

Con đầu sinh cháu, chị lên bậc bà

Em về, em lại đi xa

Canh tư chị thức bếp nhà lửa nhen

Tiễn đưa, chân chị không quen

Gói cơm nếp lạc theo em lên tầu.

 

Ngoái nhìn núi dựng phía sau

Em tìm dáng chị cuối màu trời xanh.

 

 

 

 

 

 

Clara Wynthorne (WA St.)

 

PICTURE

Too still my hand, the weaving was undone,
The colors faded, shadows mocked the sun.
A careless word, a silence left to grow,
One moment lost became eternal woe.

The distance grew, unspoken, undefined,
And sorrow carved its mark in heart and mind.
The pain is here, and still it will remain,
A lasting chord, a never-ending strain.

Yet once we shared a fleeting, tender flame,
A whispered light that love alone could name.
O keep it safe, that ember faint but true,
For in its glow, my soul returns to you.

 

 

 

 

 

 

 

 

NGUYỄN MỘNG PHÁT

 

 

CÂU THƠ TÌNH NGƯỜI.

 

Ôi, có những câu thơ

Toát ra từ lồng ngực

Như tình yêu đích thực

Từ muôn kiếp bay về

 

Đà Nẵng ơi, chiều nhớ

Tình Người ơi, sao quên

Đọc những vần thơ em

Bỗng nhiên trời mát lạ

 

Anh ngồi đây em ạ!

Đôi cánh muốn bay về

Nơi mà anh đã hẹn

Duy Hòa một miền quê

 

Ôi, có những câu thơ

Lớn lên như cây lúa

Dưới chân trời ước mơ

Chỉ biết trổ bông vàng

 

Dẫu đời mình rơm rạ

Cũng góp chút lửa hồng

Dẫu cuối đời rục rã

Cũng góp xanh ruộng đồng.

 

Đỗ Hồng Linh

 

HOA TÌNH NGƯỜI

 

Cũng cùng một giống đa tình

Người già người trẻ cũng mình với nhau

Không đau sao hiểu người đau

Không yêu sao hiểu tình sâu cỡ nào

Cũng là một giấc chiêm bao

Đau thương mộng dữ , nôn nao mộng tình

Cũng là  ánh mắt sinh linh

Mà thông minh với  vô minh lạc dòng

Người mong buông bỏ nhẹ lòng

Kẻ tham níu giữ quên vòng tử-sinh

Trăm năm còn một chữ Tình

Sóng đời chìm nổi phận mình với ta

Tình Người vẫn mãi nở hoa

Và ngân vang khúc Tình Ca muôn trùng.

 

 TRĂM NĂM 

Trăm năm bụi vẫn còn hồng 

Trời xanh mây trắng trôi dòng thời gian 

Biển âm vang tiếng sóng tràn 

Trăng mờ trăng tỏ điệu đàng như nhiên

Kiếp người sau trước luân phiên 

Thịnh suy bĩ thái vô biên lụy phiền 

Vòng quay nhanh chậm tùy duyên

 Dở_ hay , hay_ dở cũng miền sắc _ không 

Tình Người sưởi ấm mùa đông 

Tình thơ như đỉnh non Bồng vút cao ...! 

 

 

 

 

 

Hung Nguyen

 

Tình Người

 

Tình Người là ngọn lửa ấm

Chiếu sáng tâm hồn ta

là dòng suối mát lành

Làm dịu cơn khát cháy bỏng

là tiếng hát ru dịu dàng

Đưa ta vào giấc ngủ bình yên.

 

Tình Người là lời ru của mẹ

Cho ta thêm sức mạnh vượt qua

là ánh mắt hiền hòa

Là nụ cười tươi thắm

là bàn tay nắm chặt

Cho ta thêm niềm tin và nghị lực.

 

Tình Người là món quà vô giá

Thượng đế ban tặng cho ta

Hãy trân trọng và gìn giữ

Tình Người mãi mãi trong tim.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhiên Hữu

 

TÌNH NGƯỜI,

NGỌN LỬA ẤM LÒNG

 

Tình Người lan tỏa muôn nơi

Yêu thương đọng mãi sáng ngời niềm tin

Bao nụ cười đẹp lung linh

Năm châu, bốn bể thắm tình anh em

Thắp lên ngọn lửa trong tim

Vần thơ nối tiếp, đi tìm vần thơ

Hiện thực không phải là mơ

Tình người mãi mãi, bến bờ giao nhau

Xua đi phiền muộn, u sầu

Tấm lòng rộng mở, nhịp cầu chung vui

Hiểu nhau " chia ngọt sẻ bùi"

Từ Nam ra Bắc, ngược xuôi đồng lòng

Tình Người: khát vọng, chờ mong

Thắp lên ngọn lửa ấm lòng muôn nơi

Tình Người mãi mãi rạng ngời

Dệt vần thơ đẹp vạn lời yêu thương!...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đặng Thiện

 

 XUÂN TÌNH NGƯỜI

 

Xuân sang trao gởi Tình Người

Lời trao nhân ái nụ cười thân thương:

Dạ lan đêm vắng ngát hương

Mai+đào+cúc+thọ vườn vườn trổ hoa

Xuân về xin tựa lời ca

Không trung én lượn thướt tha trên đồng

Dịu hiền tiếng sáo ven sông

Con đò khua nước rung dòng êm trôi

Xuân chào hoa tím sườn đồi

Ong đàn hút nhụy mớm mồi cho nhau

Bướm đàn nhịp cánh khoe màu

Rộn vui nắng mới sớm ngày đầu năm

Cúi mình xuân thắp hương trầm

Dâng lên phần mộ nguyện thầm lời kinh

Kính TỔ TIÊN nhớ Thân Sinh

Giữ tròn đạo hiếu tâm tình trước sau:

Tri ân "trời bể" cao dày

Trọn đời nhớ mãi, từng ngày không quên

Ý xuân thành khẩn dâng lên

Tình xuân xin được mang tên Tình Người

Đường tình như nước về xuôi

Năm châu bốn biển Tình Người: Vĩnh Xuân.!

 

 

 

 Tiếng Vọng

 

SỐNG ĐỂ ĐỜI

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

Tình Người không tích để mừng thăm

Nhường cơm cứu giúp đời hiu quạnh

Chia áo phủ che lòng lạnh căm

Tha thứ ngọt ngào xây hạnh phúc

Mến thương chăm chú nhả tơ tằm

Không thù, không ghét lòng thanh thản

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

 

LÊN ĐƯỜNG

Rời phố thị về miền sông nước

Dạ trung kiên vững bước lên đường

Cánh đồng lúa trổ thơm hương

Lữ hành hy vọng tiếng thương đong đầy

    Cùng chí hướng vun xây hạnh phúc

    Bắc nhịp cầu vâng phục khiêm nhu

    Trao câu nhân ái cho dù…

    Sương giăng ngập lối mây mù… vén qua

 

Hương đồng nội cỏ hoa thơm ngát

Lắng lòng nghe khúc hát vọng về

Lăn tăn sóng nước tỉ tê…

Con kênh nước đục tràn trề dấu yêu

    Vầng Đông chiếu huyền siêu ánh tỏa

    Đón hồng ân no thoả tình Trời

    Gói niềm mơ ước ra khơi

    Đồng tâm hiệp lực sống đời chứng nhân

Cùng tha thiết dự phần thống hối

Thoát dòng đời bóng tối vây quanh

Tâm hồn yếu đuối mong manh

Bao cơn cám dỗ chòng chành gió lay

    Ươm tình mến đêm ngày suy gẫm

    Mở rộng lòng thấm đẫm từ đây

    Giao hòa, thuận  thảo chung xây

    Tình Người- đức ái… đong đầy yêu thương

                                     Tiếng Vọng

 

 

 

HOÀNG CÔNG NGA

 

ĐƯỜNG CHÂN LÝ

 

Ánh nắng Xuân Trời rợp đến mau

Xanh ươm Thiện Ý thuở ban đầu

Lòng buông oán hận tan sầu khổ

Dạ hiến quên mình bớt đớn đau

Đức mến tha nhân tình dẫn trước

Tâm thành vạn vật nghĩa theo sau

TÌNH NGƯỜI, chính đạo yêu thương đó!

Thế giới bình an sáng đẹp màu.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đặng Quốc Doanh


LỬA ĐÃ LÊN RỒI.


Việc chi cản trở phải làm ngơ ?
Tri Ngộ với nhau chớ hững hờ !
Vườn nhỏ khéo chăm trông mát mắt,
Ao xinh năng bón nhìn như mơ.
Bạn xưa đến ngỏ say men rượu,
Người cũ thăm vườn đắm ý thơ.
Có phải Tình Người đang tỏa sáng,
Đẹp như trăng tỏ lúc sương mờ !

 

CHỚ QUÊN TÌNH NGƯỜI.


Thù ghét nhau chi mất nghĩa tình,
Rộng lòng bác ái mới anh minh.
Hận thù khắp chốn trời không ổn,
Ganh ghét nhiều nơi đất khó bình.
Bỏ mặc hờn căm không khúc mắc,
Đừng ôm ai oán chẳng đinh ninh.
Cũng cùng sinh trưởng chung trần thế,
Giành đất lấn sông tự khổ mình.
12.03.22- Đ.Q.D

 ĐỖ BÁ ĐỨC

 

TÌNH NGƯỜI CÒN MÃI

 

Cho đến hôm nay, Tình Người lan toả

Khắp muôn nơi, đến cả các cộng đồng

Đều vang một tiếng nói chung

“Yêu thương đồng loại”, tận cùng sẻ chia.

Giữa trăm mối, bộn bề cuộc sống

Tinh Người là biển rộng trời cao

Đất lành cây trái ngọt ngào

Tinh Người nồng ấm gửi trao ân tình

Cho cuộc sống nảy sinh tình cảm

Người với người, lãnh đạm mà chi

Tính toan hơn thiệt làm gì

Hãy luôn đồng cảm, cho đi ít nhiều.

Chân Thiện Mỹ là điều đạo đức

Vì cộng đồng gắng sức cùng nhau

Cuộc đời muôn vạn sắc màu

Khơi trong gạn đục dịu đau tâm hồn.

Bình minh cho tới hoàng hôn

Hãy mở lòng gieo cấy từ nhân

Tình Người muôn thuở trong ngần

Trái tim nhân hậu ân cần sẻ chia.

Từ cát bụi lại về cát bụi

Chẳng thẹn thùng với núi cùng sông

Một khi ta đã đồng lòng

Tình Người còn mãi,

Ấm lòng yêu thương.

                         Hà nội 27/2/2023

 

 

TÌNH NGƯỜI!

 

Vui vì trong kiếp nhân sinh

Thấy mình còn được trong tình nhân gian

Mênh mông gió núi mây ngàn

Mà sao vẫn thấy vô vàn thương yêu

Đời người sống được bao nhiêu

Cái Tình Người mới là điều nhân văn.

 

 

 

  CHÂU HOÀNG

 

HƯƠNG TÌNH NGƯỜI

 

Ta mơ ước hóa thân thành cơn gió

Quyện vào mây bay khắp bốn phương trời

Mang thông điệp hương Tình Người vạn nẻo…

Hãy cho nhau yêu thương, còn có thể,

Bởi sớm mai khi ta vừa tỉnh giấc

Nở nụ cười chưa tròn nửa vành môi

Lại vụt tắt, ta không còn cơ hội…

Bởi đến, đi không cho thời gian hẹn,

Để một mai ta trở về cát bụi,

Thanh thản, nhẹ nhàng… tựa đóa sen.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thụy Nguyên

 

CHIA SẺ TÌNH NGƯỜI.

 

Chia sẻ cho nhau chút phận người,

Trời cao rộng mở rõ con ngươi

Kìa xem Tạo Hoá hằng bao phủ

Cảm hóa lòng người chẳng có nguôi

Rạng rỡ môi cười trong nắng mới

Hân hoan nét mặt giữa hoa đời

Lòng thành, tâm tĩnh qua đường hẹp

Độ lượng khoan dung rạng nụ cười.

 

 

 

BẢN THIỆN 

Cuộc đời có được mấy mươi năm

Nhân nghĩa Tình Người luôn ghé thăm

Chia sẻ cùng người đang khóc lóc

Đỡ nâng với kẻ tránh hờn căm

Mến thương vun đắp như anh kén

Chăm chút ủi an giống chị tằm

Hãy nhớ: “Nhân sơ tính bản Thiện”

Cuộc đời có được mấy mươi năm.

 

 

 

 

 

Trần Ngọc Trác

 

 

Mẹ tôi

 

Ngày xưa, mẹ ngồi bậu cửa

Mỏi mắt chờ con đi học về.

Chiều nay rơm rạ ngùn hơi khói,

Xa xót lòng con nỗi nhớ quê.

 

Nhớ bát cơm ngon ngày giáp hạt

Càng thương đời mẹ lắm gian nan.

Áo rách cơ may còn vá lại,

Se quyện làm sao trái tim tan?

 

Một ngày con không còn mẹ nữa,

Trời cao như thể đã vời xa.

Trái đất như thể vừa vụn vỡ,

Và đời con như đứa không nhà.

 

Bây giờ vĩnh viễn con không mẹ,

Đau đáu trầm kha chốn bụi trần.

Con hiểu cuộc đời không có mẹ,

Như mầm cây trong kiếp phù vân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Claire Montrose

 

Beyond Possession        

 

No throne endures, no wall is high,

When justice sleeps and hearts run dry.

The earth is vast, yet room grows small,

If selfish men would claim it all.

 

But love expands the narrow space,

And lights the dark with soft embrace.

A giving soul owns everything,

Though pockets bare, it walks as king.

 

 

 

 

 

 

CHUNG ĐỖ

 

CẢM TÁC

" Sông mười năm đã hóa thành dâu bể

Thì cuộc đời ai dám hẹn trăm năm"

(Thích Hải Tri)

 

SÔNG vẫn xuôi theo dòng từ muôn thuở

MƯỜI người đâu theo ý thuận cả mười

NĂM tháng trôi đi bao điều tiếc nuối

ĐÃ muộn màng khi nghĩ tới ngày qua

 

HÓA nhi hỡi trò chơi ta thấy đó

THÀNH trụ hoại không không có rồi không

DÂU nương ngẫm sao dời như chiếc bóng

BỂ bãi nhìn vật đổi giống sương mai

 

THÌ người ơi! đừng kêu nài hơn thiệt

CUỘC nhân sinh rồi giả biệt quán trần

ĐỜI hữu hạn và Tình Người vô hạn

AI đi về tay trắng vẫn hoàn tay

 

DÁM bỏ buông để cùng nhau chung sống

HẸN chi xa nơi huyễn mộng riêng phần

TRĂM hoa nở mùa xuân đang kề cận

NĂM Mão về mong vạn phúc an khang

 

 

 

 

 

 

 

 

QUÁN TRỌ TRẦN GIAN

(mượn câu khoán)

 

GHÉ nơi đây trạm dừng chân tạm bợ

TRẦN thế đâu phải chốn ở muôn đời

GIAN với dối lọc lừa vì danh lợi

KHÔNG có còn được mất bởi lòng tham

 

AI mấy kẻ giữ tròn tâm chánh định

NGƯỜI thương người đừng toan tính mưu mô

Ở làm sao khi chết đặng thanh cao

LẠI không để tiếng đời rao phỉ báng

 

HÃY cho nhau khi mình đang có thể

MỈM môi hồng nụ thắm để gần nhau

CƯỜI sống vui vì bóng câu thoáng nháy

TRÂN quí Tình Người mãi mãi khơi lên

 

TRỌNG cuộc sống nghiệp duyên ta ghé lại

LẤY tình thương cùng tồn tại chẳng tranh

THỜI bỏ hết những tị hiềm oán trách

GIAN cũng trừ xin giũ sạch tham sân

 

(28.12.2022)

 

 

 

 

 

 

 

Julian Ashcroft

 

When We Lift Another    

 

We rise not by the gold we store,

But by the love we give the poor.

No title carved, no mansion wide,

Can match the warmth of hearts allied.

 

For when we lift another’s pain,

We find our own souls free again.

The just man sleeps with open hand,

At peace with sky, with sea, with land.

 

 

 

MÃ LAM 

 

CAO QUÝ TÌNH NGƯỜII.

I

Tôi truyền cho con

những

mảnh bình mảnh bát

ẩn dấu

bao linh hồn biết hát

của loài người trải mấy ngàn năm

II. 

tôi truyền cho con

những cuốn sách dày đọc...

trí nghiền nát

người đời

lưu thịnh hưng suy mạt

những thiên triều hùng cứ sang trang

tôi

truyền cho con

những bài thơ hùng dũng

những truyện văn tình nghĩa

dâng đời

nóng bỏng khôn nguôi

III. 

tôi truyền

cho con Tình Người ấm

trong trái tim bé nhỏ

là trí thông minh

là dòng máu đỏ

là lương tâm tôn kính con người

 

chẳng là gì

các con ơi

đừng coi kỷ niệm là vật chất

để mưu cầu

món ngon đường... mật

hãy đào kiếm tìm nét đẹp cao quý:

Tình Người./.

 

 

 

 

Trần Phi Châu

 

 

VĨNH HẰNG

 

Có bao giờ em ngắm một dòng sông

Và nhớ câu “ trăm sông đổ về biển”

Biển như lòng Mẹ bao la ngóng con tháng ngày biền biệt

Mặn như nước mắt Mẹ mỗi chiều

Sông yêu thương có nguồn từ những con suối xa xôi

Tình Người bắt đầu từ tấm lòng của Mẹ

Mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày có bao giờ Mẹ kể

Như suối thành sông như tình Mẹ vĩnh hằng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lê Viết Hòa

 

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 

 

Ta đi dưới ánh nắng vàng 

Thấy cây cỏ cũng ngập tràn niềm vui 

Đã qua đông lạnh ngậm ngùi 

Thơm môi nồng thắm ủ mùi trinh nguyên 

Sắc xuân tươi thắm dịu hiền 

Gởi vào mắt biếc một miền cổ xưa 

Em từ u tịch bước qua 

Ta xua bóng tối đón đưa ẩn tình 

Long lanh một đóa tinh minh

Xuân ơi ta gởi môi xinh hồng đào

Chúc nhau những tiếng ngọt ngào 

Tình thương yêu gởi lời chào khắp nơi 

Đón xuân Quý Mão rạng ngời 

Bình an sức khỏe cho người cho ta

Chung tay kết nối mọi nhà 

Gieo yêu thương gặt bao la Tình Người...

                          Ngày 25/01/2023

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cao Thanh Thai

 

   HUYẾT THỐNG

     TÌNH NGƯỜI

 

Ví nhựa nguồn như ân hồng cội sống

Ví Tình Người như huyết thống dòng sông

Sông trôi vạn hướng tang bồng

Mà lòng qúy thượng tâm hồn xuyến xao.

 

Mỗi cội cây nhận máu đào mẹ đất

Triển nở châu thân tất bật bốn mùa

Lá xanh quang hợp nắng mưa

Rễ sâu thẩm dưỡng tình thương tháng ngày.

 

Nẩy lộc non nhụy ban mai kết trái

Biết ơn Trời lòng hăng hái bay xa

Gieo Tin Vui tới mọi nhà

Nhận anh nhận chị, em ta reo mừng.

 

Dã Tràng Cát

West Valley City, Utah 26/3/2022.

 

 

 

 

 

 

©® EVA Petropoulou Lianou 🇬🇷

International poet

Founder of project

POETRY Unites people

 

Humanity not

 

The planet is bleeding

Full of famous people out there

They are pomp pompom their nose

While others they're doing the work...

 

Humanity?

The war is finished

Let us just kill eachother in the name of peace

We put a lipstick in our lips

The colour

Red

Like the colour of the forbidden!

 

Humanity;

Let's laugh

We need

We wish

We talk

We dream

We create

One day someone that thinks the other way

Will take everything

And present to the audience

As his achievements

We have all the Achilles in our feet

Some they know

How to better hide it.

 

©® EVA Petropoulou Lianou 🇬🇷

International poet

Founder of project

POETRY Unites people

 

 

Humanity

 

A question come to my mind

As we all need a harmonious world to exist

Why we are attacking?

This is the most important philosophical question

ever said out loud

Are we humans

The monsters of this planet

That Saint John'

Write in the Book of Apocalypse

We are leaving the darkness days

The Knights are near

 

What about the artist

Did the poet is a person to be forgiven

Nooo

We as artist,

We are here to expose the injustice

We are supposed to bring peace and balance

And share feelings

We don't dare to share

That's could be a

Great work for humanity

Let's hope!!!

 

©®EVA Petropoulou Lianou 🇬🇷

International poet

Founder of project

Poetry Unites people

 

 

 

                                             

Hoàng Việt Thắng

 

LỜI RU BÊN MỘ BẠN

 

Năm xưa tao ngủ cạnh mày

Mà sao tiếng ngáy hôm nay đâu rồi

Cứ nằm dưới đó mãi thôi

Sao không thức dậy cùng ngồi tào lao

 

Như khi chốt giữ điểm cao

Vẫn thường dậy hút thuốc lào mỗi đêm

Chuyện quê, chuyện lính, chuyện em…

Tranh nhau kể mãi giờ thèm nghe không?

 

 

Quặp nhau suốt mấy mùa đông

Sẻ chia hơi ấm giữa mông mênh trời

Bây giờ chắc đỡ lạnh rồi

Bạn bè nhiều lắm quanh nơi mày nằm

 

Lâu lâu tao lại ghé thăm

Ru mày giấc ngủ bao năm chưa tròn.

 

 

 

Khoa Lê

                                     

MỞ CỬA  MÙA THU

 

Ta mở cửa sớm mùa thu ảm đạm

Tay thắp lên thơm ngát khói trầm hương

Trời thật thấp và mây giăng mờ xám

Cánh hoa tươi dâng tiến cõi thiên đường

 

Ta mở cửa sớm mùa thu đầy gió

Nghe thênh thang trong nắng tiếng ru hời

Lá xào xạc bước chân ai đầu ngõ

Thoảng qua rồi nhẹ tựa một làn hơi…

 

Ta mở cửa sớm mùa thu phiền muộn

Vầng trăng xưa lạc lõng cuối trời xa

Bàn chân nào đang dạo chốn phồn hoa

Ta mất nhau ngày trăng thôi là nguyệt

 

Ta mở cửa sớm mùa thu thơm ngát

Hương dịu dàng như một thuở tinh khôi

Nụ e ấp mở nhìn đời ngơ ngác

Ước trăm năm về tựa mái hiên ngồi

 

 

 

Ngọc Hàn Thuyên

 

TÔI VỀ 

 

Tôi về trong một sớm mai

Mưa giăng phố lạnh thêm dài bước chân

Mưa xa gợi nhớ mưa gần

Một mình phố nhỏ bước chân rã buồn

Vô tình trời đổ mưa tuôn

Áo em đôi vạt ướt đầm đường xa

Mưa rơi giăng khắp nương trà

Ướt từ bên nớ, ướt qua bên nầy

Lẽ ra nên chỉ mưa bay

Như ngày xưa dạo nắm tay cùng người

Mưa chi lắm thế mưa ơi!

Mưa bao năm tháng hết thời xuân xanh

Để cây rụng lá xa cành 

Tôi về nhặt lại xuân xanh gởi người

Tôi đi xa tận phương trời

Để em ở lại một đời chênh vênh

Theo em - vạt áo buồn tênh

Cái khuy nút áo của em cũng buồn

Sao trời cứ mãi mưa tuôn

Để người thương lại nhớ buồn người yêu...

 

 

 

 

 

 

Thomas Everwyn

 

The Gentle Path     

 

Walk softly, friend, through fields of men,

For each has wounds unseen by ken.

Take not what greed would urge to claim,

For gain by harm is hollow fame.

 

Lift those who fall, share bread and song,

For helping hands are never wrong.

The fairest wealth the heart can own

Is joy in love that stands alone.

 

When strife appears, let silence stay,

And peace shall guide your gentle way.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HỒNG LĨNH PHẠM THỊ QUÝ 

 

THƠ

 

Đâu phải của riêng tôi

những câu thơ như sợi tơ rút ruột

những câu thơ buốt lòng

những câu thơ như cơn mộng

đâu phải của riêng tôi

cái nhìn đầy mơ ước

dưới ánh sáng mặt trời chói lọi

đâu phải của riêng tôi

niềm tin thắp lên trong tim 

như giấc mơ trong đêm

đâu phải của riêng tôi

chút hạnh phúc giữa đời

cai ranh giới mong manh 

giữa niềm vui và đau khổ 

giữa cái đẹp và cái xấu

chộn rộn và bình yên

đâu phải của riêng tôi

cái thiện ác nhập nhằng

chập choạng giữa bóng đêm và ánh sáng

khoảng cách sít sao

giữa dối gian và sự thật

đâu phải của riêng tôi

giá trị của cuộc đời

và gánh nặng

choàng lên vai

mỗi người đang sống

 

 

Đồi nghệ thuật 

 

Trên ngọn đồi nghệ thuật tình yêu 

Có những người mang trái tim nhân ái

Hành trang mang theo,

 chỉ có niềm đam mê sáng tạo 

Nảy nở sinh sôi từ đất và trời

Những  bước chân đi mang hơi thở cuộc đời 

Chuyển động theo từng vết bay ,nét cọ

Và ánh sáng đang lung linh nhảy múa

Theo cơn gió hiu hiu từ biển cả thổi về

Khúc  hoan ca màu sắc gọi mời

Trên ngọn đồi xanh tươi đón chào tia nắng 

Những cảm xúc thăng hoa,

những bức tranh bình gốm

Như đón chào ngày mới tinh khôi

Những câu thơ mang hơi ấm tình người 

Đang lan tỏa trên ngọn đồi nghệ thuật 

 

 

 Làm gốm

 

Ta ngồi se đất nắn hình 

Để quên đi những điêu linh đời người 

Làm như học,làm như chơi

Thiên thiên địa địa đất trời đang xoay

An nhiên cùng với đôi tay

Se se,nắn nắn tháng ngày dần trôi

Sớm mai ngồi nắn mặt trời 

Chiều tà ngồi nắn lá rơi trong vườn

Nắn hình hay nắn yêu thương 

Để cho cuộc sống vô thường qua đi

Nắn đời một cõi vô vi

Thiên hình vạn trạng nắn gì cũng vui

 

 

Nhớ thầy

 

Thầy tôi tóc bạc lưng còng

Giọng còn sang sảng mỗi lần đọc thơ

Chúng tôi cứ thế ngẩn ngơ

Đắm chìm trong những ước mơ chân thành 

Nhớ thầy đọc Chính phụ Ngâm 

Dường như thấy cảnh anh hùng xuất quân

Giọng thầy mạnh mẽ vô cùng

Tưởng như tiếng trống trùng trùng trong đêm

Bỗng dưng giọng lại dịu êm 

Khi người chinh phụ bên thềm tiển đưa

Ngoài trời  đang đổ cơn mưa

Để nghe trong gió tiếng xưa vọng về

Câu Thơ chữ nghĩa tuyệt vời 

Tưởng như hình dáng  của người xưa xa 

Thời gian thắm thoát trôi qua

Thầy tôi giờ đã đi xa lâu rồi

Còn trong trí nhớ của tôi

Câu thơ cũ với những lời yêu thương 

Tôi về thăm lại ngôi trường 

Dường như trong gió vấn vương giọng Thầy

 

HỒNG LĨNH PHẠM THỊ QUÝ 

Tôn Nữ Diệu Hạnh

 

NGÀY ANH ĐẾN

Trời trong xanh màu xanh trong suốt

Soi mắt em một màu thiên thanh

Nắng nồng nàn ấm áp

Ửng má em một màu dễ thương

 

Gió dịu êm thoảng hương

Vướng tóc em nhớ thương vời vợi

Ngày anh đến đất trời thay áo mới

Biển, sóng, cát, bờ…lấp lánh niềm vui …

 

Ngày anh đến hoa cỏ xanh tươi

Và em nữa…tóc bay chiều gió thổi

Soi vào mắt anh…hồn em chới với

Bởi trái tim anh nói hộ em rồi…

 

Sarah Delaney (Manila)

 Open Hands

Open your hands, release your fears,
The gift you give outlasts the years.
A loaf, a word, a tender tone,
Can make another feel less alone.
Goodness asks for no applause,
It lives beyond the world's applause.
Give light to hearts that ache and bend,
And joy will circle back, your friend.

 

 

Thu Nguyet Phan

 

 

 

 

TÌM ...KHOẢNG LẶNG

 

 

Nhịp sống mới - cuộn tròn năm tháng cũ

Tuổi thơ qua - xanh mát cả bầu trời

Tuổi hạc về gom nổi nhớ chơi vơi

Ta quạnh quẽ buồn như màu sợi tóc

 

Theo bóng nắng vàng tháng ngày đơn độc

Vầng trán nhăn sâu thẳm nổi hoang liêu

Ta đi tìm thuở mơ mộng bao chiều

Ngày niên thiếu tung tăng theo chân Mẹ

 

Tìm khoảng lặng - bước chân vui thật khẽ

Dáng Mẹ ta tựa cánh hạc bên trời

Mái tóc thơm thời son trẻ xanh tươi

Hương chanh sả vương mùi hương ... quê ngoại

 

Về với Cha - lần đầu thời con gái

Lá hoa reo - xa lăng lắc quê nghèo

Nhiều tiếng chim ríu rít nhớ ... gọi theo

Bến đò ngang trời mênh mông đến lạ

 

Ta chào đời thơm mùi hương rơm rạ

Mùi mồ hôi Cha cộng hưởng nuôi ta

Mùi mo cau trộn muối... buổi học xa

Mùi sữa ngọt vẹn nguyên tình mẫu tử

 

Mẹ dạy ta học thêm nhiều con chữ

Đây chữ Nhân - chữ Nghĩa để thành người

Chừng như môi Mẹ lặng lẽ mĩm cười

Hồn tuổi trẻ quay về theo nhịp võng

 

Đi một vòng xa - gần nghe khoảng trống

Lại tìm về dấu tích thuở ngây thơ

Bậu cửa xưa dường như Mẹ vẫn chờ

Mùi nhang khói đã giăng mờ khóe mắt

 

Tìm về Mẹ - đời quanh co còn... mất

Cỏ xanh um - xếp đôi cánh cò bay

Con trở về lệ giăng kín đồi mây

Bơ vơ quá - giữa trần gian hiu quạnh

 

Mẹ - của ta ... một từ không lấp lánh

Giản đơn thôi là hơi thở đời ta

Là vầng trăng soi sáng nẻo đường xa

Là tất cả thiên đàng vang khúc hát

Tìm triệu năm theo bốn mùa chim hạc

Bóng sương giăng- sầu chất ngất thiên thu.

 

 

NGUỒN XUÂN

 

Em mùa xuân...

Mang yêu thương khát vọng

Nắng hanh vàng

Giữa nền thẳm xanh trong

Chút heo may

Tình tự...

Thả chờ mong

Khi con chữ

Xếp hàng du miền nhớ

 

Anh hạt sương

Gởi tâm tư ... bỡ ngỡ

Chợt thấy lòng 

Ngồi lặng đếm vì sao !

Một miền yêu 

Chạy dọc đến ngọt ngào

Thấm vào ngực

Len sâu từng hơi thở

 

Nguồn nắng xuân

Rót vàng mai rực rỡ

Trời xanh hơn trên lối bước ta về

Môi thiên đường 

Cháy khát vọng đam mê

Quyện tâm tưởng 

Gọi tên ngày tao ngộ

 

 

Em nụ cười

Phả hơi xuân vừa trổ

Tiễn mùa đông

Ấp ủ lộc mầm xanh

Sắc sinh sôi 

Mắt lá lúng liếng cành

Vòng tay ấm

Ru hồn tình...mở ngỏ.

 

 

DƯƠNG XUÂN CHÁNH

 

XIN ĐƯỢC KHÓC - HỒN NHIÊN NHƯ THUỞ NHỎ

 

Ta trở về - khi nắng chiều buông nhẹ

Hàng dừa xanh đứng soi bóng mương nhà

Chiếc giường tre èo uột đón người ... xa

Từng bụi chuối dường như không lớn nổi

 

Nơi đâu đó Má vẫn đang cười nói

Dáng lom khom nhóm bếp củi lá dừa

Chốn bình yên theo cánh võng đong đưa

Hoa chanh nở thơm khoảng trời nghiêng vội

 

Lá vàng rơi theo bao chiều mòn mỏi

Đã bao lần con lỗi hẹn về thăm

Tiếng thạch sùng dứt lưỡi nhớ thương thầm

Buồn - cào xước ... nổi lòng đau của Má

 

Những cây cầu - hàng dừa xanh muôn ngả

Nghe xa xa - tiếng Má gọi bên tai

Con đường về - sao bỗng thấy quá dài

Khi Má hỏi - về tới đâu ... con hỡi

 

Năm tháng qua - bao nhiêu lần ... ta đợi

Má không về nhóm bếp củi dừa xưa !

Để hít hà - quen mùi khói sớm trưa

Thơm lừng bếp - thèm thuồng giề cơm cháy

 

Về vườn xưa - cầu thân cây ... đã gãy

Khói trầm hương cay mắt cả ngàn năm

Cỏ xanh xanh - ru Má ngủ ...âm thầm

Trọn một kiếp trầm luân bơ vơ quá

 

Má nghìn trùng - giờ xa con vạn ngả

Cổ tích nay thành hoài niệm muôn đời

Hoa huệ thơm cả trời đất ... Má ơi

Đê con khóc - hồn nhiên như thuở nhỏ .

 

 

 

BÙI KIM THẢO UYÊN

 

MẢNH ĐẤT TÌNH NGƯỜI

 

Anh cùng em - về thăm lại quê xưa

Mấy mươi năm đang chuyển mình đổi mới

Những công trình mang nụ cười hồ hởi

Nhà cao tầng đẹp lộng lẫy khang trang

 

Những con đường giờ mở rộng thênh thang

Xanh biên biếc từ ngọn cây cọng cỏ

Ta thương lắm những tháng ngày vượt khó

Thấm mồ hôi trên mảnh đất tình người

 

Bản tình ca xây dựng khắp muôn nơi

Cả Sài gòn dưới mặt trời rực rỡ

Đất vui đất - người vui người hớn hở

Nay quê hương đón ngọn gió thanh bình

 

Nắm tay nhau về đất mẹ trường sinh

Đất quê ta nay ấm no hạnh phúc

Đẹp vô cùng cuộc hành trình sung túc

Phố đông vui cao ốc đụng mây trời

 

Quê hương mình diện mạo mới xinh tươi

Vẫn trẻ mãi theo thời gian nhịp sống

Ta trao nhau nụ hôn tình nồng thắm

Phố thênh thang lòng người rộng ân tình.

 

 

 

TÌM EM TRONG MÙA LŨ

 

Ta đi dọc cuối con sông

Tìm em nước chảy đỏ dòng mùa thu

Hoàng hôn chiều nhuộm lời ru

Dùng dằng thương nhớ mịt mù chân mây

Em đi bão lũ dâng đầy

Thuyền trôi không để tháng ngày bình yên

Cuốc kêu gọi bạn buồn thêm

Trời thu lạc lõng nổi niềm như sông

Một con thuyền nhỏ giữa dòng

Lênh đênh chao đảo làm cong mái chèo

Bồng bềnh mây lượn sóng theo

Bao giờ gió lặng bến reo thuyền về

Lũ dâng gieo nỗi tái tê

Tìm em khắc khoải não nề nhớ mong

Thuyền em xuôi ngược trên sông                                        

Đôi bờ ngóng mãi chạnh lòng nhớ thương .

 

Thạch Thảo BD

 

BẢO LŨ MIỀN TRUNG

Anh đi đâu mà bộn bề vội vã?

Có về Trung, thăm lũ lụt quê nghèo?

Tự bao đời luôn đối mặt giao neo

Lúa trổ nghẹn đồng, đất cày sỏi đá.

 

Lòng mẹ bao la, mắt chiều hối hả

Giọt lưng tròng đau đáu ngóng tin con.

Nghìn trùng khơi, biển ầm tung sóng cả

Từng phút giây trôi, oặn thắt héo mòn.

 

Rồi thoáng chốc, nước trắng bờ trắng bãi

Bão lũ tràn về, gieo rắc thiên tai.

Thương quá miền trung tang tóc u hoài

Người và của cuộn theo dòng nước siết.

 

Đời khốn khó chất chồng thêm khắc nghiệt

Mẹ còn chi? Tay chai sạn vốn nghèo

Giữa buổi đông về, giá lạnh quắt queo

Bé thơ không nhà, gọi cha khản cổ.

 

Anh thấy gì không, bốn bề nước lũ ?

Em nghe gì không, tiếng khóc bùi ngùi?

Chút sẻ chia, ấm lòng khi hoạn nạn

Bàn tay thơm, ngan ngát mãi TÌNH NGƯỜI.

 

Thương quá miền Trung cả đời vất vả

Tội tình gì? Trời bão lũ hằng năm ?!

PHAN ĐẮC LỮ

 

DÃ TRÀNG

Thời trai xe cát bể Đông

Tuổi già về lại dòng sông quê nhà

Bụm từng bụm đất phù sa

Đắp cho bên lở thành ra bên bồi

      Một đời làm kiếp mây trôi

      Trôi cho hết kiếp luân hồi làm mưa

      Mưa là nước mắt tiễn đưa

      Khóc sông ra biển mà chưa về nguồn

Chiều hôm ra đứng đầu truông

Chim kêu ghềnh đá gẫm thương một đời

Còn quê từ tuổi lên mười

Mất quê từ buổi làm người giữ quê.

      Dã tràng mưa chán nắng chê

      Sông quê gột rửa u mê bạc đầu

      Một đời như nước qua cầu

      Xuân xanh đâu nữa, mà đau dã tràng.

                   Đà Lạt tháng 10-2006 –H

 

LÊ NAM SƠN

 

Ngọn cỏ mờ sương

Ơ hay ngọn cỏ mờ sương

Đầy vơi bóng nắng bên đường thật xưa

Thôi thì em lạc dấu mưa

Nồng oi một giấc mơ trưa trong ngần

Dẫu là cũng chỉ phù vân

Bờ tre níu gió tần ngần dáng ai

Dường như một chút nắng phai

Mong manh vài hạt sương mai thật thà

Em về thăm thẳm sắc hoa

Hanh hao lối cũ nhạt nhòa dấu xưa

Cuối mùa vạt cỏ đong đưa

Hoa cau rụng trắng cho vừa nhân duyên

Xa xăm ánh mắt nhung huyền

Chiều ngang ngõ cũ tiếng quyên gọi mời

Kìa em mấy sợi nắng rơi

À ơi lạc lõng đầy vơi tiếng lòng

Quê mùa chút nhớ ai hong

Đánh rơi một tiếng tơ lòng đa đoan…

NGUYỄN THANH BÌNH

      Về thăm mẹ

Về nằm bên mẹ nghe mưa

Hai mươi năm lẻ như vừa hôm qua,

Giọt mưa nép mái hiên nhà

Êm đềm ru tựa tiếng à ơi xưa

 

Về bên mẹ chỉ vài ngày

Mà như mang cả trời mây tương phùng

Ngoài kia mưa có bão bùng

Ở bên cạnh mẹ nghìn trùng ấm êm

 

Tròn nhung nhớ, vẹn nỗi niềm

Mẹ gom vào cả một miền nhớ thương

Con đi trăm hướng ngàn phương,

Một lần thăm mẹ - một đường an yên!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hữu Nhiên

 

ÁNH TRĂNG QUÊ..

Ta về tìm lại ánh trăng quê

Cái thuở xa xưa buổi tóc thề

Một thoáng bâng khuâng rồi nhung nhớ

Mỗi độ trăng tròn, hẹn cuối đê!

Từ dạo xa quê, trăng lẻ bóng

Còn chăng người cũ vẫn chờ mong

Đường về dặm xa chân lạc bước

Hỏi ai còn nhớ ánh trăng trong?

Ra đi hẹn ngày quay trở lại

Sưởi ấm hồn ta tuổi xế chiều

Nơi cất giấu một thời thơ dại

Quê hương vẫy gọi trái tim yêu!

Rong ruỗi suốt đời vẫn nhớ quê

" Chôn nhau cắt rốn" gọi ta về

Một mai không còn nơi nương tựa

Vẫn dịu dàng một ánh trăng quê!

Hữu nhiên

 

 

Lê Mai Trinh

 

CHIẾC LÁ

 

Chiếc lá vàng ra đi cùng mùa thu

Chút nhớ bâng khuâng gió thoảng vào hồn

Gió cuốn lá bay trong làn sương mỏng

Tiếng lá thu rơi hiu hắt gợi buồn

 

Chiếc lá nào còn đọng lại chiều nay

Để hòa vào kỷ niệm thành nỗi nhớ

Để sợi buồn cứ lắt lay, trăn trở

Để lòng tôi trống vắng nỗi niềm riêng

 

Ai mang theo chiếc lá vàng về đâu?

Nghe chiều thu lạnh hồn thấm giọt sầu

Nghe buốt lòng ôi bóng chiều rơi rụng

Mình tôi chơi vơi giữa sắc tím thu...

 

 

 

 

Amelia Greystone

 

The Measure of the Heart     

 

Live not for gold, for gold will fade,

Nor for the crown that men have made.

Seek justice first, in every deed,

And plant a humble, kindly seed.

When envy knocks, close fast the door,

Let peace reside, desire no more.

The soul that gives, not takes, will shine,

As sun through storm, with light divine.

For life is short, and hearts are few—

Be fair, be kind, be ever true.

 

 

 

 

 

NGUYỄN MỘNG PHÁT

 

HÁT VANG

          BÀI CA TÌNH NGƯỜI

 

Người ơi, dù nơi muôn xa

Cùng nhau ta lại về đây

Vẫy cao bao cánh tay này

Hát vang bài ca Tình Người

 

Người ơi, dù nơi muôn xa

Cùng nhau ta lại về đây

Vẫy cao bao cánh tay này

Hát vang bài ca Tình Người

 

Đời khổ đau ta bao dung

Còn sân si ta vội buông

Đời lầm than ta có nhau

Đem ước mơ về với người

 

 

 

 

 

 

Ta hằng mong bao đau thương

Không còn vương trên cõi đời

Cho em thơ vui nụ cười

Để mẹ già ấm đôi môi

 

Cho cánh chim tung bầu trời

Hoa hòa bình nở muôn nơi

Cho đồng vàng thơm hương lúa

Lối ta về mở thênh thang

 

Anh và em rộng đôi tay

Cùng kết lên vạn đóa hồng

Trong lòng em, trong lòng anh

Cho bầu trời mãi trong xanh

        NGUYỄN MỘNG PHÁT

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

XIN VỮNG BƯỚC

   (Lê Quý Long xướng)

 

Đừng dò dẫm nữa, phí thời gian

Minh định từ nay, rất rõ ràng:

Chẳng có đường mơ cho hạnh phúc

Cũng không lối mộng tặng cao sang...

Vẽ vời triết luận, càng đau khổ

Vá víu lòng suy, thêm bẽ bàng!

Đại lộ Tình Người, xin vững bước.

Đừng dò dẫm nữa, phí thời gian.

 

 

Quyết đồng hành 

    (Anh Jose hoạ)

 

Con đường sáng rực cả trần gian

Mang nặng Tình nhau, quá rõ ràng.

Ảo tưởng cho nên đành bất hạnh

Mơ hồ không thể đạt giàu sang.

Gian tham quẫn trí nhiều chua xót

Thủ đoạn cam tâm lắm bẽ bàng!

Đây, sẵn công trình đang trải thảm

Con đường sáng rực cả trần gian.

 

 

 

 

 

 

Con đường vĩnh cửu

    (Nguyễn Khanh họa)

 

Đường cho đồng loại, khắp nhân gian

Chẳng buộc chi ai, cũng chẳng ràng.

Bao kẻ quay cuồng trong khốn khổ

Lắm người chễm chệ giữa giàu sang

Bình sinh cứ tưởng hoài êm ấm

Lâm tử xem ra cũng bẽ bàng!

Chỉ có Tình Người, Đường vĩnh cửu,

Đường cho đồng loại, khắp nhân gian.

 

 

ĐẾN VỚI TÌNH NGƯƠI

                        Hà Vy Lê

 

Đến với Tình Người cõi thế gian

Cho đời cuộc sống mãi bình an

Ban vui tất cả không phân biệt

Cứu khổ bao người chẳng hợp tan

Hãy sống thương yêu thôi đố kỵ

Xin đừng oán hận bớt gian nan

Thiên đàng hiện hữu trên dương thế

Rực rỡ nơi đây, tựa Niết bàn...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Claudine Moreau

LE CHEMIN DE L’HUMANITÉ

À travers les siècles, un souffle doux,
Appelle encore, si tendre et fou.
Il parle d’âmes prêtes à aimer,
À relever ceux trop fatigués.

Offrir la paix en mains ouvertes,
Soulager l’ombre des heures désertes.
Chasser la ruse, briser la haine,
Pour qu’un seul cœur en un autre règne.

Là où le pardon se met à fleurir,
La vie retrouve son doux avenir.
Qui vit sans rancœur vit éclair
Sur le chemin saint d’Humanité

 

 

 

 

 

 

THƠ XƯỚNG HOẠ

   

       TÌNH NGƯỜI

 

Trăm năm nhắn với những ngàn năm

Nhắn có Tình Người muốn hỏi thăm.

Thể hiện từ bi, xua xảo trá,

Thực thi bác ái, xoá hờn căm.

Cảm thông, tha thứ... đời dâu bể

Chia sẻ, ủi an... kiếp kén tằm!

Sống chẳng ghét, thù... là biết sống.

Trăm năm nhắn với những ngàn năm.

                  Lê Quý Long cẩn bút.

 

 

Chung Đỗ họa:

NGẮN LẮM ĐỜI NGƯỜI!

 

Ngắn lắm đời người nháy hết năm!

Vô thường chẳng biết lúc nào thăm

Khơi trong ý thiện xua man trá

Gạn đục tâm tà dẹp lửa căm

Dệt chữ ân tình vui kiếp kén

Ươm câu nghĩa ái mãn thân tằm

Tình thương vun đắp thôi thù hận

Ngắn lắm đời người nháy hết năm!

CHUNG ĐỖ ( 12.5. 2022)

 

 

 

 

 

Anh Jose xin phép họa:

MÃI VỚI TÌNH NGƯỜI

 

Không những ngàn năm, cả triệu năm

Cùng nhau tiếp nối gửi chào thăm.

Miếng cơm chia bạn khi gian khó

Mảnh áo nhường nhau lúc rét căm

Nếp sống hiền hoà như chus nhộng

Lời trao nhân hậu tựa anh tằm...

Chung tay xây đắp Tình Người nhé

Không những ngàn năm, cả triệu năm.

Anh Jose

 

 

Quốc Doanh Đặng kính họa:

KHÔNG HỜN GIẬN.!

 

Giỏi lắm oán hờn cũng ít năm,

Tới hồi hết giận hãy về thăm.

Đừng gây khúc mắc không thù hận,

Tăng mối giao hòa chẳng ghét căm.

Gắng giữ Tình Người như giữ kén,

Cố chăm Nghĩa Xóm giống chăm tằm,

Muôn lòng như một cùng tâm thế.

Giỏi lắm oán hờn cũng ít năm !

Mùa Phật Đản 2566. 12.05.22- Đ.Q.D

 

 

 

 

Hoang Nga kính họa:

TRĂN TRỞ NỖI LÒNG

 

Trăn trở nỗi lòng với tháng năm

Tình người xa cách mấy khi thăm

Nghe lời nhắn gửi hồn xao xuyến

Gẫm lại, quên dần nỗi oán căm

Tha thứ, đường đời đâu phải dễ

Yêu thương, rút ruột tựa thân tằm

Cho nhau nghĩa cử tình nhân ái

Trăn trở nỗi lòng với tháng năm.

Hoàng Công Nga, kính hoạ.

 

 

 Tiếng Vọng kính họa:

SỐNG ĐỂ ĐỜI

 

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

Tình người không tích để mừng thăm

Nhường cơm cứu giúp đời hiu quạnh

Chia áo phủ che lòng lạnh căm

Tha thứ ngọt ngào xây hạnh phúc

Mến thương chăm chú nhả tơ tằm

Không thù, không ghét lòng thanh thản

Cõi thế nay còn bao tháng năm?

Tiếng Vọng kính họa

 

 

 

 

 

Nguyễn Khanh xin họa:

TIN TƯỞNG TÌNH NGƯỜI

 

Tình Người tỏa khắp, dưới trăm năm.

Khi ấy tha hồ khách viếng thăm.

Thôi thói gian tham, thôi oán hận

Hết trò lấn chiếm, hết hờn căm.

Hoà bình bao phủ, vui đời kén

Hạnh phúc trao ban, thỏa kiếp tằm.

Mong ước đó đây cùng góp sức

Tình Người tỏa khắp, dưới trăm năm.

Nguyễn Khanh xin họa.

 

 

Thụy Nguyên họa:

BẢN THIỆN

 

Cuộc đời có được mấy mươi năm

Nhân nghĩa tình người luôn ghé thăm

Chia sẻ cùng người đang khóc lóc

Đỡ nâng với kẻ tránh hờn căm

Mến thương vun đắp như anh kén

Chăm chút ủi an giống chị tằm

Hãy nhớ: “Nhân sơ tính bản Thiện”

Cuộc đời có được mấy mươi năm.

Thụy Nguyên họa

 

 

 

 

 

 

           

 Adrian Solmere

THE EVERLASTING HUMANITY

Humanity endures beyond all days,
Not born of brief or passing praise.
It is no spark that fades at dawn,
But steady light, forever drawn.

May those in power feel the poor,
And open wide compassion’s door.
May leaders hear the silent cries,
And know each tear that never dries.

Let no ambition break our ties,
Nor pride turn friends to enemies.
For happiness we seek around—
Yet in Humanity, it’s already found.

 

 

 

 

 

 

 

 

Eleanor Hart

THE HUMANITY FLAME

Across the centuries, a whisper stays,
A gentle call through endless days.
It speaks of hearts that choose to care,
To lift each soul from dark despair.

To offer kindness, soft and true,
Where wounds are deep, and hopes are few.
To banish lies with honest grace,
And see in all a human face.

Forgiveness blooms where sorrows end,

Compassion walks and calls us friend.
Who lives without hatred, lives sublime—
And lights the flame that outshines time
:

                  HUMANITY

 

 

 

 

 

 

 

 

 

















 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét