Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2020

Lê Quý Long: Tổ Quốc Việt Nam

 

          T QUC VIT NAM

          (Lê Quý Long diễn ca)


Vi
t Nam, T Quc Vit Nam
D
ng hn lch s my ngàn năm qua
Máu x
ương tô thm sơn hà
K
ết đoàn tô thm tình nhà, lòng dân.
C
i ngun t Lc Long Quân
Gian nan cùng v
i Âu Cơ lp dòng
Sinh trăm tr
ng, n trăm con
Chia nhau l
p nghip, lòng son ngp ngng
“Năm m
ươi”(50) theo m lên rng
“Năm m
ươi”(50) xung bin sng cùng vi cha.
Chung tay d
ng nước non nhà
Văn Lang, qu
c hiu; vua đu: Hùng Vương.
Dân ta là gi
ng Tiên Rng
N
ước ta li có dng rng nguy nga:
Chân tr
ước là đo Hoàng Sa
Chân sau là đ
o Trường Sa (ngàn đi)
Đuôi dài Phú Qu
c vươn khơi
Mào dài kiêu hãnh Lai Châu xanh màu…
C
sao cái lũ gic Tàu
Bám theo c
ướp bóc đến nay không cha?
Xa x
ưa, cái thu xa xưa
Tri
u Đà xo quyt, đánh la M Châu
N
thn, chúng tráo, còn đâu…
N
ước ta (Âu Lc) vào tay Triu Đà !
Hán đùng đùng kéo quân qua

Đánh chiếm đt Triu; đt ta, chia phn:

Nht Nam, Giao Ch, Cu Chân
Chúng luôn áp b
c, dân làm nga trâu…
Năm “ba chín”(39), ng
n c đu
Hai Bà Tr
ưng đã đui Tàu tháo lui.
Tàu lui r
i li “chng lui”
Tính tham v
ơ vét…mà lui “sao đành”!
“Hai bn tám”(248), tiếp đu tranh
Bà Tri
u khi đánh tan tành gic Ngô.
V
sau, quân ít thế
Ph
i cam tht trn, dưới m còn căm!
“Năm b
n bn”(544), đánh ngoi xâm
Lý Bôn quy
ết đui gic Lương khi b
Ch
ng may lâm bnh bt ng
Giao Tri
u Quang Phc cm c khin binh
Lên ngôi l
y hiu Vit Vương
Lui v
D Trch, li đường đu tranh.
Nh
ưng sau, cơ s chng thành
Đ
ến Mai Hc Đế, rng danh mt thi:
Quân Đ
ường b đánh t tơi
R
i sau, non nước… cũng rơi tay Tàu!
Nghìn nghìn c
nh kh, đn đau
Dân ta gánh ch
u, ni này khó quên
Mai H
c Đế đã đng lên
“B
y hai hai”(722) y, làm nên s vàng.
Tàu thêm m
ười vn binh sang
Phía ta s
c yếu, khó tan gic Đường.
Ra tay, B
Cái Đi Vương

Năm “by chín mt”(791) rng phương tri Hng
Hai m
ươi năm, mãi tiến công
Đu
i được lũ gic cung ngông chy v.

Ri mây… li ph sơn khê
B
o tàn Nam Hán trên quê hương mình !
“Chín ba chín”(939), t
ướng Ngô Quyn
Đánh tan gi
c Hán: xác, thuyn…đy sông.
Tr
n Bch Đng đã nm lòng
Toàn dân nô n
c tôn vua: Ngô Quyn.
Dân y
ếu thì nước chng yên
M
i vùng, t v; mi min, t xưng..!
N
i lo “thp nh s quân”
Nên Đinh B
Lĩnh cùng chung Lê Hoàn
Th
ng nht “nh thp” v vang
Lên ngôi “chín sáu tám”(968) Đinh Tiên Hoàng.
Tình hình còn l
m ngn ngang
Vua l
i mt sm, Lê Hoàn loay hoay…
Thái h
u, u chúa bên tay
Gi
c ngoài biên i vây dày khp nơi
Âu đây c
ũng đã cơ tri
Tri
u đình,Thái hu trao ngôi Lê Hoàn
M
t thân lèo lái giang san
Lên ngôi v
i hiu là Lê Đi Hành
“Chín tám không”(980), m
c rng danh
Dân mình no
m, an lành, yên vui.
N
i ngôi, ch có hai người
Đ
ến vua Long Đĩnh, k cười, người khinh!
Các quan văn võ tri
u đình
Tôn Lý Công U
n thăng vinh ngai vàng
“M
ười mười”(1010), Thái T, chnh trang
M
i vic triu chính đường hoàng hơn xưa.
Nhà Lý v
i chín đi vua
V
sau, quyn bính vào tay nhà Trn.

Trn Th Đ lm oán, ân
Bày ra Tr
n Cnh, v dâng ngai vàng.
Chín đ
i Trn, cũng sang trang
Gi
c Minh cướp phá, dân càng kh đau
Ph
t c, Lê Li đui Tàu
Lên ngôi Thái T
, rng ngi non sông!
M
ười đi Lê tiếp ni ngôi
Ph
i thi lon Mc: vua, tôi… “n mình”.
C
ũng nhanh, khôi phc triu đình
Ti
ếp thêm “mười sáu”(16) vua Lê tr vì.
N
ước nhà li gp lâm nguy
“Vua Lê, Chúa Tr
nh” khiến suy yếu dn
Nguy
n Hu kêu gi toàn dân 
Đ
ng lên đánh đui Mãn Thanh v Tàu.
Xua gi
c, gii thoát dân ta
Lên ngôi hoàng đ
ế hiu là Quang Trung.
Ti
ếc thay mt đng anh hùng
S
tri yu mnh, không cùng nước non!
Đ
o quân Nguyn Ánh vn còn
Th
a cơ, nm ly chính quyn, lên ngôi.
Sau khi th
ng nht nước ri
Gia Long là hi
u ca người ngôi cao.
Nguy
n triu phi lm lao đao
Gi
c Tây cũng đã nhy vào: xót xa !

                  X

Cui cùng, ta gi được ta
Gi
được dòng máu, nhà nhà an vui.
Vi
t Nam, T Quc sáng tươi
Tình dân: b
t khut; tình người: bao la…
Ai
ơi ! gi nước non nhà.

             Lê Quý Long.                                                        

Lê Quý Long: Mời gọi

 

                               

                                  MỜI GỌI

          Ở đời, mỗi người có một quan niệm riêng về cách sống, một hướng nhìn riêng về cuộc đời, tự vẽ cho mình một con đường để bước tới. Nhưng cũng không ít người phó mặc, tới đâu hay đó! Những con đường mà mỗi cá nhân tự vẽ ra để bước tới, phần lớn, chẳng bước tới đâu cả, phía trước đầy mờ ảo… Vì thế, những bậc muốn dìu dắt, đưa ra nhiều triết thuyết khá hấp dẫn, được một số người bước theo: nhân loại bắt đầu phân rẽ, bất hòa…

          Suy cho cùng, con đường nào, quan niệm nào cũng đều hướng về loài người, phải cư xử với nhau bằng tình người, để tồn tại. Vậy, con đường chung của chúng ta, đã rõ, chỉ có “con đường tình người”, con đường duy nhất dẫn chúng ta đến gần nhau, kết nối cả loài người lại một khối, để cảm thông và tương trợ.

 Các tôn giáo, ngày nay, cũng đang tìm cách hiệp nhất, nhưng chưa có giải pháp hữu hiệu! Sự hiệp nhất của họ sẽ thành công, nếu đặt trên nền tảng chung là tình người và tên gọi mới, tên gọi chung, đúng ý nghĩa cho khối hiệp nhất này, sẽ là Đạo Tình Người.

           Một loài người, chung sống trên một trái đất. Mọi lối di, đều hướng về một con đường chung, CON ĐƯỜNG TÌNH NGƯỜI (Đạo Tình Người), mới tồn tại.

 Đã đến lúc, cần chung tay xây dựng con đường sống của loài người.

                                                                                                                  Lê Quý Long

Lê Quý Long: Cho trọn đạo Tình Người.

 

                     CHO TRỌN ĐẠO TÌNH NGƯỜI

       Cơn đại dịch này, khiến cho mọi người phải rơi nước mắt! Rơi nước mắt, không những đau xót cho bao nhiêu con người xấu số, mà còn rơi nước mắt vì cảm động trước những tấm lòng cao cả, xem nhẹ mạng sống mình, can đảm lao đến vùng dịch, để cứu chữa đồng loại. Động lực nào đã  thúc giục họ?

          Thưa, không phải họ muốn làm anh hùng để được lưu danh hậu thế; không phải họ muốn nhận số tiền thưởng khổng lồ khi thành công; không phải cầu được địa vị cao, chức vụ lớn trong mai sau; càng không phải vì chủ nghĩa nào, vì học thuyết nào, giáo thuyết nào… ràng buộc, mà chỉ vì con tim mách bảo, lương tri chỉ đường, sống phải có nhau và vì nhau, sống sao cho trọn đạo tình người.

          Công cuộc chống chọi nạn đại dịch hôm nay, không đem chủ nghĩa nào ra áp dụng cả, không dựa vào học thuyết, giáo thuyết nào… mà chỉ dùng tình người. Qua đó, mới thấy rõ hơn, trên cõi đời này, tiền bạc giàu sang, không phải là chính; địa vị, quyền lực chưa phải là thiết yếu; thành đạt, danh tiếng, chưa phải là cần… Tất cả đều chóng qua, chỉ có tình người mới tồn tại, tồn tại dài lâu. Và cũng qua đó, mới thấy rõ ràng hơn nữa, tình người chiếm giữ vị thế rất quan trọng trong đời sống của nhân loại:

         1-Tình người là nền tảng của mọi chủ nghĩa, mọi học thuyết, mọi giáo thuyết… Không có tình người, loài người không thể tồn tại. Có loài người, các chủ nghĩa, học thuyết, giáo thuyết mới phát sinh và phát triển.

         2-Tình người là cần thiết, thực tế nhất và duy nhất, không thể thiếu trong trận chiến chống dịch bệnh hiện nay. (Không áp dụng chủ nghĩa nào, học thuyết nào, ngoài tình người, như đã nói ở trên).

        3-Tình người mới có đủ khả năng đoàn tụ cả loài người. Thực tế hôm nay, từng nhóm người, từng đoàn người chạy theo học thuyết này, giáo thuyết nọ… ngày thêm xa nhau. Với tình người, sẽ mời gọi được tất cả xích lại gần nhau. Có gần nhau, mới dễ cảm thông, chia sẻ cho nhau; mới có thể thương yêu, tha thứ cho nhau, dần xua tan tranh chấp, hận thù…tiến tới hòa bình và hạnh phúc.

Tình người, cao quí như thế, quan trọng như thế, rất thiết thực như thế… không thể nào thiếu trong mỗi một chúng ta. Có tình người, là có từ bi, bác ái; là có công bằng, không gian tham lừa dối, không mưu mô xảo quyệt, không tranh chấp, hận thù, không muốn chém giết lẫn nhau; có tình người là có sáng suốt nhận biết và quí trọng chân, thiện, mỹ… Nói chung, có tình người là có tất cả những gì tốt đẹp nhất, thuộc về cái thiện, khử trừ cái ác ra khỏi con người.

Ngoài ra, hằng ngày, trong các bệnh viện, các trại phong… rất nhiều những tâm hồn cao thượng, âm thầm bên bệnh nhân, ân cần chăm sóc, an ủi họ. Nơi các chiến trường, không thiếu bóng dáng bác sĩ, y tá băng bó từng vết thương (chua xót thay, những vết thương chưa kịp cầm máu, bom đạn lại ập đến!). Những bữa cơm từ thiện, những ly trà đá không tiền, những người vá xe miễn phí… đẹp biết bao, những tình người!

          Tuy vậy, nhân sự vẫn còn thiếu, thiếu rất nhiều, chưa đủ để đến tận những vùng dân chúng còn nghèo đói, thiếu thốn thuốc men…

          Tình người, trong lòng mỗi người đều có. Nhưng không phải ai cũng sẵn sàng để thể hiện: hoặc chưa có điều kiện. hoặc bị lu mờ, hoặc bị lãng quên! Nên rất cần, cùng nhau khơi dậy, khơi dậy tình người trong ta, trong những ai bên cạnh ta và trong tất cả mọi người.

          Khơi dậy, cổ xúy tình người, mà không có kế hoạch tiếp theo để phát triển, duy trì bền lâu, thì cũng chỉ là một phong trào, rồi sẽ dần lãng quên! Để khỏi phí công sức chúng ta cùng khơi dậy và cổ xúy tinh người, tưởng cũng nên tôn vinh tình người lên hàng đạo giáo, đạo Tình Người. Với chính danh này, đạo Tình Người sẽ dễ dàng phát triển bền vững, được mọi người ủng hộ, vì đạo Tình Người là của mọi người, kể cả những người đang sinh hoạt trong các đạo giáo khác, vì đây là phần nhân bản của họ. (Vấn đề này,  chúng tôi đã trình bày  trong 2 tác phẩm “Khơi dậy tình người” và “Con đường tình người”. Sách đã được chuyển ngữ, xuất bản và tái bản khá nhiều. Nhưng cũng chỉ là bước đầu phát thảo, rất cần có sự chung tay của quý vị, để xây dựng con đường chúng ta đi, ngày thêm đẹp và vững chắc).

Tóm lại, chỉ có tình người mới đoàn tụ được toàn thể nhân loại, chỉ có tình người mới tìm đến với nhau trong những khi nguy khốn nhất, chỉ có tình người mới duy trì được sự hiện hữu của loài người và đưa loài người đến hòa bình thực sự, hạnh phúc dài lâu.

Xin khẩn mời tất cả, chung tay khơi dậy tình người, tôn vinh và gìn giữ tình người ngày tốt đẹp hơn. Van xin các bậc lãnh đạo chính quyền cũng như giáo quyền, xin các ngài lớn tiếng hơn nữa, tha thiết hơn nữa, mời gọi người người xích lại gần nhau hơn nữa, để cảm thông nhau hơn, chia sẻ cho nhau hơn… biết sống vì nhau cho trọn đạo tình người.

                                                                                                                    Lê Quý Long

Lê Quý Long: TÌNH NGƯỜI và THẢM HỌA

 

           

                 TÌNH NGƯỜI và THẢM HỌA

          Trong các thảm họa, dù lớn hay nhỏ, tình người luôn được thể hiện, tỏa sáng nhất là trong trận đại dịch này. Những con người đã trang bị đầy đủ tinh thần tình người, tự nguyện xông ra tuyến đầu, quên đi mạng sống mình, để cứu chữa cho đồng loại. Họ là những chiến sĩ anh dũng, những tấm gương vĩ đại của tình người!

          Tại những cuộc giao tranh, cũng vậy, các y bác sĩ, những người cứu thương, quên mình vì đồng đội, hay nói đúng hơn là để cứu người. Nơi đây, tiếc thay, có những vết thương chưa kịp cầm máu, bom đạn lại xé nát thêm! Kẻ bị thương cũng như người cứu thương, có khi cùng bay xác… Tình người vẫn xuất hiện nhưng không thắng được cái ác!

          Thảm họa đói nghèo, cũng không nhỏ. Đâu chỉ những vùng quê xa xôi, hẻo lánh, mà quốc gia nào cũng có những con người xấu số, thiếu cái ăn cái mặc, thiếu thuốc men, không nơi trú ngụ… Tuy đã có những cá nhân, những tập thể tổ chức nhân đạo, cứu đói rét … nhưng chẳng thấm vào đâu, khi biết bao người dư thừa, phung phí… thiếu tiếng kêu mời nhiệt tâm của những bậc uy tín.

Các quan chức cấp cao của chính quyền cũng như giáo quyền, được dân chúng kính trọng, đi đến đâu đều được đón rước, tung hô…Tiếng nói của các ngài được dân chúng vâng nghe, xin hãy lên tiếng kêu gọi thể hiện tình người, kêu gọi lớn hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa, nhiều hơn nữa và thường xuyên hơn nữa. Không những kêu gọi cứu tế mà còn đề nghị tôn trọng công bằng để giảm dần tranh chấp, thôi hận thù, ngưng chém giết lẫn nhau. Hai phần việc trọng đại này, cần các ngài lên tiếng, thúc giục.

                                                                                                       Lê Quý Long

Lê Quý Long, nơi hải ngoại.


 

Lê Quý Long, chuyến Âu du